“Thằng bé , càng ngày càng khôn .” Cố Minh Nguyệt sang gọi Lục Lẫm: “Anh xem , Thần Thần tự chơi tay cũng cả buổi đấy.”
Lục Lẫm chẻ củi ngoài sân , tay còn dính mùn cưa, tiếng gọi vội chạy .
Anh xổm bên giường, giơ tay con lên đếm ngón tay: “Một, hai, ba... Tay nhỏ giúp bố việc nhiều đấy nhé.”
Thần Thần như hiểu ý, đưa tay quờ quạng lên mặt bố, ngón tay chạm râu ria lởm chởm khiến Lục Lẫm khà khà.
Chung Dục Tú bưng bát nước ấm , thấy ba chụm đầu bên giường liền bảo: “Trời ấm lên , trẻ con cũng hoạt bát hơn, đợi vài hôm nữa nắng ráo thì bế ngoài phơi nắng, cho nó ngắm hoa trong vườn.”
Thần Thần thấy chữ “ ngoài” liền phản ứng giơ tay lên khua khoắng trong nắng, bóng tay in đệm lắc lư theo động tác của bé như hai con bướm nhỏ đang bay lượn.
Lại qua bốn năm ngày, hoa nghênh xuân trong vườn nở rộ, cánh hoa vàng tươi phủ đầy cành, khí thoang thoảng hương hoa.
Lục Lẫm lôi chiếc xe đẩy bằng tre trong kho củi , đây là chiếc xe nhờ thợ mộc đóng dạo , khung xe bọc vải mềm, trong xe lót đệm bông dày, khít cho Thần Thần .
Anh đặt con xe, Thần Thần mặc áo xanh nhạt, tay bám thành xe, mắt dáo dác, đầu như chong ch.óng.
Lục Lẫm đẩy xe chậm rãi, dừng khóm hoa nghênh xuân: “Thần Thần, hoa , vàng rực rỡ , con?”
Thần Thần thu hút bởi những cánh hoa, đưa tay mập mạp định tóm lấy, ngón tay chạm cánh hoa thì cánh hoa rụng xuống tay bé.
Thần Thần nắm lấy cánh hoa, chớp chớp mắt định bỏ mồm.
Cố Minh Nguyệt vội vàng ngăn : “Không ăn con, đây là hoa mà.”
Nói cô lấy khăn tay sạch lau miệng cho con.
Lục Lẫm bên cạnh : “Thằng bé , thấy cái gì cũng nếm thử.”
Rồi đẩy xe về phía khóm hoa nguyệt quế góc vườn: “Cho con xem hoa nguyệt quế còn rực rỡ hơn hoa nghênh xuân nữa.”
Chung Dục Tú bưng bát nước cơm nguội bớt , thấy hai vợ chồng đang cho con ngắm hoa liền tới: “Đẩy chậm thôi con, kẻo gió lùa.”
Vừa dứt lời, Thần Thần bỗng đưa tay tóm lấy một nụ hoa nguyệt quế đang hé nở, nắm c.h.ặ.t trong tay.
Lục Lẫm vội dừng xe, cẩn thận gỡ nụ hoa cho con, Thần Thần giơ nụ hoa lên khoe với , miệng ê a như đang khoe chiến lợi phẩm.
Ngày Thần Thần tròn năm tháng, Cố Minh Nguyệt đặc biệt tìm chiếc áo vàng nhạt Lục Lẫm mua mặc cho con.
Thằng bé giờ cứng cáp hơn hồi đầy tháng nhiều, chân tay đạp khỏe re, lúc bế cứ nghển cổ cửa.
Chung Dục Tú xách giỏ tre đựng bình nước và khăn tay, bảo: “Lục Lẫm khi nhiệm vụ còn dặn dò cho Thần Thần ngoài hít thở khí, hôm nay trời , biển dạo con.”
Hai con bế cháu, xách giỏ bộ biển.
Gió biển thổi mặt mát rượi, xua tan cái nóng oi ả buổi trưa.
Thần Thần vai , đầu ngang ngửa, thấy cỏ đuôi ch.ó ven đường lay động trong gió liền với tay bắt lấy, bắt trượt mấy nhưng vẫn khanh khách, tiếng giòn tan trong gió biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-141-di-dao.html.]
Đến bãi cát, Chung Dục Tú tìm tảng đá khuất gió xuống.
Cố Minh Nguyệt đặt con lên tấm vải trải tảng đá để con tựa chân .
Thần Thần chống tay lên đá, cố rướn về phía , m.ô.n.g chổng lên trời trông như chú ếch con mập mạp.
Cố Minh Nguyệt giữ eo con, Chung Dục Tú ngắt cọng cỏ đuôi ch.ó trêu chọc má thằng bé: “Thần Thần từ từ thôi, coi chừng ngã.”
Gió biển thổi tung những con sóng nhỏ, nắng chiếu xuống mặt biển lấp lánh như dát vàng.
Thần Thần biển hồi lâu, bỗng đưa tay như bắt lấy những đốm sáng nhảy nhót .
Cố Minh Nguyệt tranh thủ lấy máy ảnh đeo bên hông chụp khoảnh khắc .
Trong ống kính, Thần Thần mặc áo vàng nhạt tảng đá, lưng là biển xanh bao la, gió biển thổi mái tóc mềm mại dán má, ánh mắt tràn đầy sự tò mò với thế giới xung quanh.
Lúc về, Thần Thần ngủ say trong lòng bà nội, miệng hé mở, khóe môi còn vương chút nước miếng.
Hai con chậm rãi, gió biển thổi nhẹ, bước chân thật khẽ khàng, sợ đứa bé thức giấc.
Trời ấm dần lên, giàn nho trong sân trở thành nơi Chung Dục Tú và Cố Minh Nguyệt thường xuyên lui tới.
Trên những dây nho khẳng khiu bắt đầu nhú lên những mầm non xanh mướt như vô bàn tay nhỏ xíu bám giàn trúc leo lên, chỉ vài ngày phủ xanh giàn.
Chung Dục Tú ghế tre nhặt rau, ngẩng giàn nho với con dâu: “Đợi sang hè, lá nho phủ kín giàn, lúc đó kê cái bàn đây uống hóng gió thì thích , mát hơn trong nhà nhiều.”
Cố Minh Nguyệt bế con ghế nhỏ bên cạnh, chỉnh cổ áo cho con.
Thần Thần vẻ thích gió, cứ ngoảnh đầu cửa, tay với theo những bông bồ công bay trong gió.
“Vâng ạ.” Cố Minh Nguyệt đáp lời chồng: “đợi Lẫm về, lúc đó chắc cũng hè , cả nhà ăn cơm tối ở đây thì vui lắm.”
Lúc Cố Minh Nguyệt bế con phơi nắng trong sân, Triệu Tú Lan và chị Đàm cùng , tay xách nửa túi màn thầu nóng hổi.
“Minh Nguyệt, em máy ảnh ?” Chị Đàm sán , chỉ chiếc áo Thần Thần.
“Ảnh Thần Thần chụp ở biển chị xem thấy quá, em chụp giúp thằng Thành nhà chị mấy tấm ?”
Triệu Tú Lan cũng gật đầu: “Con bé Ninh Ninh nhà chị ba tuổi cũng từng chụp ảnh kiểu , nếu chụp một tấm thì lớn lên cái mà ngắm.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu ngay: “Được chứ ạ, hàng xóm láng giềng cả mà, các chị khách sáo quá.”
Nói định nhà lấy máy ảnh nhưng chị Đàm kéo nhét túi màn thầu tay: “Không , để em công thế? Màn thầu sáng nay chị mới hấp đấy, em với bác gái nếm thử xem.”
Cố Minh Nguyệt từ chối mãi , Triệu Tú Lan lôi trong túi cái túi vải thêu hoa đào.
“Cái chị thêu cho Thần Thần đựng đồ ăn vặt, em mà nhận là bọn chị dám nhờ chụp ảnh đấy.”
Hai cứ đùn đẩy mãi, cuối cùng Cố Minh Nguyệt đành nhận lời.
“Được ạ, quà thì em nhận nhưng chụp ảnh là em đấy nhé, chụp kiểu cứng nhắc , cứ để bọn trẻ chơi đùa tự nhiên chụp.”