Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Tư Bản Mang Theo Không Gian, Gả Cho Đại Lão Phản Diện - Chương 160: Kiều Thúy Đạo Đức Bắt Cóc Thất Bại
Cập nhật lúc: 2026-01-31 20:18:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , một đám chị dâu kinh ngạc thôi.
"Gì cơ? Phó Chính ủy Trần ly hôn với chị dâu? Tại chứ?"
Dưới ánh mắt đồng cảm của , Kiều Thúy hổ cúi đầu, lời nào.
Trần Tri Sương thấy , lên tiếng: "Haiz, còn vì chuyện của đồng chí Nguyễn ..."
"Bố cháu , nếu đồng chí Nguyễn thể tha thứ cho cháu, bố cháu sẽ ly hôn với cháu!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nói đến cuối, vành mắt cô đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống, đáng thương mà khẩn cầu Nguyễn Duẫn Đường,
"Đồng chí Nguyễn, cô... cô tha thứ cho cháu ."
Mọi xung quanh tiếng, hai con lóc đáng thương, khỏi về phía Nguyễn Duẫn Đường, nhỏ giọng khuyên nhủ,
"Đồng chí Nguyễn, chúng thì thôi, cô định tha thứ cho chúng , chúng cũng còn gì để , nhưng chuyện của chị Kiều liên quan đến hôn nhân của chị và Phó Chính ủy Trần đấy!"
"Chẳng lẽ cô nỡ lòng chị Kiều lớn tuổi mà còn thành phụ nữ ly hôn ?"
"Còn cháu Tri Sương nữa, cô nỡ lòng con bé cha ly tán ?"
" đúng , họ đáng thương bao!"
...
Nghe những ngươi một câu một lời, dường như cô tha thứ cho Kiều Thúy thì chính là tội nhân tày trời, Nguyễn Duẫn Đường tức đến bật .
"Ý của các là nếu tha thứ, hôn nhân của bà và Phó Chính ủy Trần tan vỡ là do gây !"
"Vậy lợi hại thế cơ , tha thứ cho các , các đều ly hôn ?"
Tất cả đều nghẹn lời, luôn miệng xua tay: "Sao thể chứ, chuyện thì liên quan gì đến đàn ông nhà chúng !"
" , chuyện thì liên quan gì đến hôn nhân của Kiều phu nhân và Phó Chính ủy Trần chứ?" Nguyễn Duẫn Đường như Kiều Thúy.
Trong nháy mắt, khung cảnh im bặt, đều lên tiếng nữa.
Nguyễn Duẫn Đường tiếp:
"Chuyện chúng tha thứ mà thật sự ảnh hưởng lớn đến bà và Phó Chính ủy Trần như , thì hỏi Phó Chính ủy Trần một chuyến ."
"Nếu thì, tự dưng thể ảnh hưởng đến hôn nhân của khác, còn sợ ngoài ."
Lời , sắc mặt Kiều Thúy và Trần Tri Sương đột nhiên đại biến.
Trần Cương đúng là lời , tất cả là vì chuyện xảy mấy hôm , Trần Cương nổi giận đùng đùng đòi ly hôn, thậm chí còn dọn ký túc xá, mấy ngày về khu gia thuộc.
Kiều Thúy lúc mới sốt ruột như lửa đốt, nghĩ đến việc đến xin Nguyễn Duẫn Đường, nhờ cô vài câu giúp mặt chồng.
Dù Giang Dữ Bạch vẫn là mà chồng bà coi trọng nhất, mà chuyện cũng là vì Nguyễn Duẫn Đường mà .
"Đồng chí Nguyễn, là chúng lỡ lời, lão Trần nhà đúng là , chỉ là chúng nghĩ rằng cầu sự tha thứ của cô, lửa giận của lão Trần nhà mới thể nguôi một chút..."
Kiều Thúy mặt trắng bệch tiến lên giải thích.
Trần Tri Sương cũng đỏ hoe mắt, nghẹn ngào :
"Mẹ cháu cũng là bệnh gấp tìm t.h.u.ố.c bừa, chỉ nghĩ nguôi giận bố cháu, các thím , hôm đó bố cháu nổi giận lớn lắm, riêng nồi niêu xoong chảo đập vỡ mấy cái! Bây giờ còn dọn đến ký túc xá !"
Mọi , đồng t.ử đổi, đáy mắt khỏi nhuốm màu đồng cảm và thấu hiểu.
"Haiz, đồng chí Nguyễn, chị Kiều đây cũng là hoảng quá thôi, cô đừng so đo với chị nữa."
" đúng , dọn đến ký túc xá , chị Kiều chắc chắn là sợ hãi lắm!"
...
"Cho nên trả giá cho sự hoảng loạn, sợ hãi của bà ?" Nguyễn Duẫn Đường lạnh lùng quét mắt qua, "Chẳng lẽ t.h.ả.m ?"
" mệt mỏi cả ngày, vất vả lắm mới tan về nhà, cơm còn kịp ăn, chụp cho cái mũ lớn như , suýt nữa thì thành tội nhân phá hoại hôn nhân của khác!"
"Tư duy logic của Kiều phu nhân mà như , thì e là bà còn cần xin sự tha thứ của từng mặt ở đây nữa đấy, dù hôm đó bà còn hại đều dị ứng viện!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-tu-ban-mang-theo-khong-gian-ga-cho-dai-lao-phan-dien/chuong-160-kieu-thuy-dao-duc-bat-coc-that-bai.html.]
Kiều Thúy nhất thời tức đến mức một ngụm m.á.u già trong l.ồ.ng n.g.ự.c suýt phun .
Bà tiêu sạch tiền tiết kiệm để chữa bệnh bồi thường cho đám , bây giờ còn bà xin tha thứ cái gì?
Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên chuyển chủ đề: "Còn về phần , tha thứ cho bà cũng thôi."
Kiều Thúy nén giận, mong chờ cô.
Nguyễn Duẫn Đường tủm tỉm : "Chỉ cần Kiều phu nhân bồi thường phí tổn thất tinh thần, phí tổn thất danh dự mà chịu hôm đó là ."
Kiều Thúy trợn to mắt, thể tin nổi : "Cô đang linh tinh cái gì ?"
Đây là lừa tiền ?
Những khác mặt cũng đầy vẻ nghi hoặc.
"Hôm đó bà là đầu nước hoa của độc, gây dị ứng cho , chỉ nhân cách tổn hại mà danh dự nghề nghiệp cũng bôi nhọ, càng vì sự vu khống của bà mà chịu sự c.h.ử.i rủa của ."
"Sau khi kinh hãi trở về, đêm đêm thể ngủ yên, càng ăn nuốt trôi, tinh thần tổn thương nặng nề, chẳng lẽ bà cần bồi thường ?"
Vành mắt Nguyễn Duẫn Đường nhanh ch.óng ửng đỏ, giọng nghẹn ngào, lóc đáng thương, trông thật sự giống một mỹ nhân ốm yếu tổn thương tinh thần.
Trong nháy mắt đều gì nữa, chỉ hận thể lập tức rời ngay.
Bởi vì chuyện vu khống Nguyễn Duẫn Đường lúc đó họ cũng phần, bây giờ nếu cô nhớ đòi họ bồi thường thì ?
Thế là, họ Kiều Thúy đang c.h.ế.t lặng, khỏi :
" thấy đồng chí Nguyễn cũng đúng, bà nếu thật lòng xin thì bằng chút bồi thường thực tế, bà xem dáng vẻ tiều tụy của đồng chí Nguyễn kìa, chắc chắn dằn vặt mấy ngày !"
"???"
Kiều Thúy trợn tròn mắt, đám đang giúp Nguyễn Duẫn Đường, tức đến suýt hụt !
Gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô chỗ nào trông giống tiều tụy chứ?
Vừa cửa còn ngửi thấy mùi xương hầm trong nhà!
Bà định mở miệng, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nam lạnh lùng.
"Phu nhân Phó Chính ủy đến cửa tạ ?"
Giang Dữ Bạch chống nạng khập khiễng tới, bước chân chậm rãi, nhưng mỗi bước đều mang theo khí thế, như giẫm lên tim của mỗi .
Sắc mặt Kiều Thúy trắng , gật đầu một cái.
Mà Trần Tri Sương khoảnh khắc thấy đàn ông, bất giác tiến lên một bước, nhưng cứng đờ dừng bước ánh mắt lạnh lẽo của đối phương.
"Anh Dữ Bạch." Cô vẫn vô thức gọi một tiếng.
Người đàn ông như hề thấy, ánh mắt cũng về phía cô , mà đến bên cạnh Nguyễn Duẫn Đường, đầy vẻ đau lòng :
"Làm khó phu nhân Chính ủy còn nhớ đến Đường Đường, Đường Đường từ hôm đó trở về, vẫn luôn bóng ma bao phủ, ban đêm còn ác mộng cho tỉnh giấc, gần đây càng ăn nuốt trôi, gầy một vòng lớn."
Anh một câu, vành mắt Nguyễn Duẫn Đường khỏi trợn to thêm một phần, cuối cùng như gặp ma, thầm bội phục.
Còn bịa chuyện giỏi hơn cả cô!
Mà những còn khi lời của Giang Dữ Bạch, trong nháy mắt áy náy và hổ nhấn chìm.
Vốn dĩ họ còn tin lắm, chỉ cho rằng Nguyễn Duẫn Đường gây sự với chị Kiều, cố ý .
Mà bây giờ Giang Dữ Bạch đích , xem là thật .
Họ lượt lặng lẽ đặt rau quả tươi mang theo xuống, áy náy :
"Đồng chí Nguyễn, thật sự xin , hôm đó chúng quả thực quá đáng, ngờ khiến cô chịu đựng giày vò lớn như !"
"Chúng cũng cầu xin cô tha thứ nữa, nhưng những thứ cô nhất định nhận!"
Nói xong, họ Kiều Thúy, ánh mắt mang theo sự khiển trách,
"Chị Kiều, chị nếu thật lòng xin , thể chỉ miệng vài câu !"