Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Tư Bản Mang Theo Không Gian, Gả Cho Đại Lão Phản Diện - Chương 185: Giành Được Bí Pháp, Vả Mặt Tất Cả Mọi Người!
Cập nhật lúc: 2026-01-31 20:19:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lúc lâu , ông dời tầm mắt khỏi chai nước hoa, cô gái ở phía xa, trong mắt trào dâng sự kinh ngạc và thể tin nổi.
Một lát , ông lập tức cầm những tờ giấy thử đó lên, thử nghiệm từng cái một.
Mọi ông mặt mày nghiêm túc, thành tất cả các bài kiểm tra một cách cực kỳ khắt khe, một cái, im lặng như ve sầu mùa đông.
Julia lúc thở phào một , : "Thế nào?"
Lưu Sở Hương đặt tờ giấy thử cuối cùng xuống, vẻ mặt ngưng trọng Nguyễn Duẫn Đường ở phía xa, như gì đó nghẹn ở cổ họng.
Cho dù ông thừa nhận đến , nhưng cũng thể , chai nước hoa bất kể là hương đầu, hương giữa hương cuối, mức độ hòa quyện, cũng như các loại độ định và độ bền, đều vượt xa Tô Diệp.
Thậm chí, kỹ thuật của chai nước hoa còn vượt xa cả ông !
Một lúc lâu , ông chằm chằm Nguyễn Duẫn Đường, mở miệng hỏi: "Chai nước hoa thật sự là do cô điều chế?"
Thẩm Hương Hương khinh bỉ một tiếng,
"Lão già thối thật hổ, đó là ch.ó mắt coi thường , bây giờ sự thật bày mắt ông , ông còn kẻ mắt như mù!"
"Cô..." Lưu Sở Hương nghẹn họng, sang Nguyễn Duẫn Đường với vẻ nhẫn nhịn, " hỏi cô."
Nguyễn Duẫn Đường ngăn Thẩm Hương Hương còn c.h.ử.i , khẽ một tiếng, Lưu Sở Hương, "Không điều chế chẳng lẽ là ông điều chế?"
Lưu Sở Hương một ngụm m.á.u tươi trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ông nén giận, nghiến răng : "Nếu cô thật sự kỹ thuật , cô loại nước hoa đó?"
"Loại đó?" Nguyễn Duẫn Đường ánh mắt nghi hoặc.
Lúc , Châu Quan Nghiễn chậm rãi mở miệng:
"Lần lẽ đưa nhầm nước hoa cho họ, nên ông nếm nhầm."
???
Lưu Sở Hương kinh ngạc .
Mà Julia lúc như hiểu , ha hả :
" chai nước hoa đó cũng giống của Đường Đường điều chế."
Nói , bà liếc Nguyễn Duẫn Đường một cái, "Lúc đầu còn tưởng là sở thích độc đáo mới nảy sinh của cháu, còn dám hỏi nhiều."
Nguyễn Duẫn Đường lúc mới hiểu tại đó bà bộ dạng thôi.
Mà Lưu Sở Hương khi kinh ngạc, cho là thật, lạnh :
"Đây sợ là các liên hợp cố ý chứ."
Julia thật sự chịu nổi nữa, định mở miệng, Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên tiến lên một bước, :
"Nước hoa tham gia bình chọn bây giờ cũng đang ở đây, là bây giờ mang đến cho ông nếm thử ?"
Nghe tiếng, đáy mắt Lưu Sở Hương chút d.a.o động, định thuận thế gật đầu, tay áo đột nhiên kéo một cái.
Là Tô Diệp im lặng từ khi kết quả chấm điểm.
Sắc mặt cô trắng bệch, nhưng vẫn c.ắ.n môi cho kẻ thù: "Thôi sư phụ, đồng chí Nguyễn như ."
Lưu Sở Hương đau lòng đồ của , lướt qua những khác đang giúp Nguyễn Duẫn Đường, khẽ thở dài, tâm tư phức tạp.
là âm kém dương sai!
Tô Diệp vẻ mặt của Lưu Sở Hương, u ám cúi mắt xuống, ngón tay siết c.h.ặ.t.
Cô đang vây quanh như giữa trời ở phía xa, hàm răng c.ắ.n đến run rẩy.
Cô ngờ Nguyễn Duẫn Đường thật sự kỹ thuật , thậm chí thua cô , cũng là vì cẩn thận đưa nhầm nước hoa.
Vậy nghĩa là, việc cô trở thành đồ của sư phụ đều... đều là trộm ?
Cô dám tin kết cục .
Một lúc lâu , cô thấy ánh mắt của Lưu Sở Hương cũng hướng về phía đó, đáy mắt tràn đầy do dự, cô vội vàng đưa tay kéo tay áo ông .
"Sư... sư phụ."
Lưu Sở Hương thu hồi tầm mắt, đối diện với hốc mắt đỏ hoe của đồ , trong lòng nghẹn .
"Sư phụ xin , là con vô dụng." Nước mắt Tô Diệp tuôn rơi, trong mắt đầy vẻ áy náy và xin .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lưu Sở Hương lập tức cũng còn tâm trí tìm Nguyễn Duẫn Đường nữa, cúi đầu an ủi đồ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-tu-ban-mang-theo-khong-gian-ga-cho-dai-lao-phan-dien/chuong-185-gianh-duoc-bi-phap-va-mat-tat-ca-moi-nguoi.html.]
Tô Diệp trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc , Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên tới, tay cầm một chai nước hoa, :
"Lưu đại sư cảm thấy trình độ của ? Nước hoa cũng mang đến , mời ngài nếm thử?"
Tô Diệp lập tức cứng đờ, đưa tay níu lấy tay áo Lưu Sở Hương.
Lưu Sở Hương hiểu tâm tư của cô gái nhỏ, khẽ thở dài,
"Tiểu Diệp yên tâm, bao giờ hối hận khi nhận con đồ , điều coi trọng nhất vẫn là tính cách và nhân phẩm của một ."
Nghe , Tô Diệp khẽ thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt thanh nhã nặn một nụ yếu ớt.
Giây tiếp theo, Lưu Sở Hương đầu nhận lấy chai nước hoa trong tay Nguyễn Duẫn Đường.
Ông cuối cùng vẫn chút ngứa ngáy trong lòng.
Nút chai mở , một mùi hương gỗ độc đáo thoang thoảng tràn khoang mũi, Lưu Sở Hương kinh ngạc trợn to mắt.
Đây... chai nước hoa ...
Ông Nguyễn Duẫn Đường, "Đây thật sự là do cô ?"
"Sao, điều chế tại chỗ cho ông xem ?" Nguyễn Duẫn Đường như .
Lưu Sở Hương lập tức nghẹn lời, ánh mắt phức tạp cô gái trẻ mà vẫn luôn coi thường.
Chai nước hoa gần như ông cũng chắc thể điều chế , cô còn trẻ tuổi thể đến mức , nhất định sẽ trở thành một đại sư!
Nguyễn Duẫn Đường quan tâm ông nghĩ gì, chỉ tủm tỉm đưa tay , "Lưu đại sư quên gì đó ?"
Sự ngưỡng mộ trong mắt Lưu Sở Hương biến mất trong nháy mắt, sắc mặt trở nên cứng đờ khó coi.
Cho dù năng lực xuất chúng, đây cũng chỉ là một con nhóc tính tình ngang ngược!
Lưu Sở Hương hít sâu một , " , bí pháp thể truyền thụ cho cô."
Dừng một chút, ông căng cằm :
", cô nhận bí pháp của thì cũng coi như là t.ử của , cô chắc chắn còn sư phụ thư xin cho cô ?"
Lời dứt, những còn xong cũng cảm thấy lý.
Dù nhận bí pháp độc môn của , thế nào cũng là đồ của , gì chuyện đồ bắt sư phụ thư xin ?
Thẩm Hương Hương trực tiếp c.h.ử.i một tiếng, "Lão già hổ!"
Nguyễn Duẫn Đường ngăn cản, cô cũng suýt nữa mà bật .
là một lão già xảo quyệt.
"Bí pháp và thư xin là ông thua , liên quan đến sư đồ, hơn nữa cho dù nhận bí pháp của ông, đó cũng là do dựa thực lực mà thắng !"
"Nếu ông cứ nhất quyết dùng cái để ép đồ , thà cần bí pháp nữa, cũng đồ của ông!"
Những lời dứt, cả khán phòng lập tức rơi im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Lưu Sở Hương cả mặt mày tức đến xanh mét.
Ông ngờ một ngày vứt bỏ mặt mũi già nua nhận đồ , sỉ nhục như , còn là một con nhóc!
"Không cần!" Ông lạnh mặt, nghiến răng : "Ai cần cô đồ của , cũng thèm! Bí pháp lát nữa sẽ mang đến cho cô!"
Nói xong, ông phất tay áo rời , bóng lưng mang theo lửa giận.
Tô Diệp mặt mày trắng bệch liếc Nguyễn Duẫn Đường một cái, cũng vội vàng chạy theo ngoài.
Mà những còn kinh ngạc đến rớt cằm.
Ấy mà Nguyễn Duẫn Đường ngay khi bóng lưng Lưu Sở Hương biến mất, còn cao giọng một câu,
"Vậy ở văn phòng đợi Lưu đại sư mang bí pháp đến nhé?"
Lưu Sở Hương loạng choạng một cái, suýt nữa ngã.
Lạnh mặt trở về văn phòng của , hung hăng đập bàn một cái, tức đến đau n.g.ự.c.
Tô Diệp ân cần đưa một tách ấm, nhỏ giọng :
"Sư phụ đừng giận, nếu đồng chí Nguyễn nhất quyết thư xin ngàn chữ, thì con sẽ sư phụ, cùng lắm thì thêm mấy lá, đồng chí Nguyễn nhất định sẽ bám riết tha."