THẬP NIÊN 70: ĐỘC NỮ TÀI PHIỆT GẢ CHO QUÂN NHÂN - Chương 127: Anh là người tốt ---

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:27:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là một tên quản sự trướng Ngũ Gia, biển thủ công quỹ, lấy hàng kém chất lượng thế, Ngũ Gia xử lý .”

“Ngũ Gia việc cũng thật tàn nhẫn!” Lục Tuấn chậc chậc hai tiếng, cảm thán!

“Người qua sóng to gió lớn, ai mà hiền lành !

Chúng nhất định thận trọng hơn nữa, nếu Quả Nhi chuẩn chu mật từ thì tra cũng dễ.”

Lục Tuấn gật đầu tán thành, thực sự dọa một trận khiếp vía!

“Nhìn cái đầy mùi vị của kìa!

Mau lên gác tắm rửa về , kẻo lát nữa Gia Gia và Cô Cô về lo lắng mù quáng.” Ôn Quả Nhi ghét bỏ giục giã.

Tô Hành ngượng nghịu, lên tắm rửa.

Lúc trở , Ôn Quả Nhi “biến” cho bọn họ nhiều đồ ăn để mang về.

Thấy hai dạo đều gầy ít, bồi bổ cho thật , đây chính là hai trợ thủ kiếm tiền đắc lực mà!

Ngày hôm , Ôn Quả Nhi đến chỗ Hàn Duy, là mua tứ hợp viện, tiền vẫn trả.

Hàn Duy sớm xong thủ tục chuyển nhượng, giao các chứng nhận liên quan tay nàng, Ôn Quả Nhi giao ba nghìn tám trăm đồng mang theo cho .

Hàn Duy tuy nhận nhưng Ôn Quả Nhi thái độ kiên quyết, cũng đành Thuận Tùng.

Nhìn địa chỉ giấy chứng nhận quyền sở hữu, Ôn Quả Nhi kìm lòng xem!

Rời khỏi nhà Hàn Duy, nàng liền hướng về phía ngôi viện đó.

Đây là một tòa tứ hợp viện hai lớp tiêu chuẩn, giống với tòa mà bọn Hàn Duy đang ở.

Cổng lầu chút cũ kỹ, nhưng cấu trúc đại thể vẫn còn, điêu khắc vẫn giữ , tu sửa sơ qua một chút là thể khôi phục diện mạo ban đầu.

Lớp viện thứ nhất năm gian phòng phía , qua thùy hoa môn chính là lớp viện thứ hai.

Viện lạc vuông vức, nhà chính ba gian, hai bên mỗi bên một gian nhĩ phòng.

Đông sương và Tây sương đều là ba gian, Đông Tây sương hành lang nối nhĩ phòng và nhà chính, tổng cộng mười sáu gian phòng, cấu trúc kiến trúc đều bảo tồn khá .

Hậu thế, tứ hợp viện ở khu vực tùy tiện cũng giá chín chữ , huống chi còn là kiến trúc cổ bảo tồn như .

từ khi xem bộ của Ngũ Gia, nàng luôn thấy thiếu thiếu gì đó!

Nói về tầm mắt, đúng là do so sánh mà !

Càng so sánh càng thấy thỏa mãn!

Nàng tự nhận ham vật chất, nhưng vẫn hy vọng tòa viện bảy lớp .

nàng cũng , viện bảy lớp ngay cả ở thời đại cũng vô cùng hiếm hoi, gặp mà cầu!

Chỉ thể xem cơ duyên đó thôi.

Từ tứ hợp viện , quá trưa, nàng nghĩ bụng sẵn tiện loanh quanh gần chợ đen tìm đứa trẻ đưa vàng thỏi cho nàng.

Thế là nàng tìm một nơi vắng vẻ, lách gian, lấy chút đồ ăn trong bếp lót , đó lái chiếc xe Jeep trong gian hướng về điểm đến.

Dọc đường thuận lợi, đến gần chợ đen, nàng thu xe Jeep , đổi một chiếc xe đạp .

Nơi chắc là rìa vành đai 3 ở hậu thế, môi trường xung quanh giống những ngôi làng nhỏ .

Thấy gốc cây đại thụ phía các cụ già đang tụ tập tán gẫu, nàng mỉm tiến tới:

“Đại Nương đại thẩm, cháu hỏi thăm một chút, gần đây nhà ai lớn còn, trong nhà chỉ còn một đứa trẻ ạ?”

Các cụ già hỏi đều về phía nàng, ánh mắt mang theo sự cảnh giác.

“Cô nương cũng tới để tranh nhà với Tiểu Kiệt đấy chứ?” Một vị đại thẩm trong đó nàng một lượt từ xuống , khinh miệt .

“Tranh nhà?” Ôn Quả Nhi hiểu.

Nhìn phản ứng của bọn họ, đoán chừng họ hiểu lầm !

“Chuyện là thế , cháu từng gặp đứa bé đó một , lâu ăn no, nên mang ít đồ đến cho nó.”

Nói đoạn, nàng tùy ý chỉ tay cái túi phía xe đạp, thầm nghĩ may mà chuẩn một ít đồ.

Đại thẩm theo tay nàng, thấy ghế quả thực một cái túi căng phồng, giọng nàng ôn hòa, giống cùng một hội với đám đến lúc sáng!

Liền chỉ tay về phía con hẻm phía :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doc-nu-tai-phiet-ga-cho-quan-nhan/chuong-127-anh-la-nguoi-tot.html.]

“Đi qua con hẻm , nhà thứ ba chính là nhà Tiểu Kiệt.” Nói xong nàng cảnh giác: “Cô đừng nảy sinh ý gì đấy!

Tiểu Kiệt tuy nhà chỉ còn nó, nhưng ở đây, cũng ai bắt nạt là bắt nạt !”

Ôn Quả Nhi mỉm gật đầu, dắt xe về phía con hẻm.

Con hẻm mặt đường lát đá xanh, trông vẻ rộng rãi sạch sẽ.

Nàng đếm cổng lầu, đến cửa nhà thứ ba thì dừng xe đạp .

Cánh cổng sơn đen trang trọng đóng c.h.ặ.t, nàng tiến lên phía , gõ gõ vòng cửa mặt sư t.ử.

Một lát , bên trong truyền đến tiếng bước chân nhỏ nhẹ đầy do dự, nhưng cửa vẫn lâu mở.

“Có nhà Tiểu Kiệt ?

Chị là Tỷ Tỷ đổi lương thực cho em đêm đó đây.” Ôn Quả Nhi cảm giác Tiểu Kiệt chắc đang ở cánh cửa, nghĩ chắc là điều gì lo ngại.

Dứt lời, bên trong quả nhiên động tĩnh, thanh cài bên trong mở , cánh cổng mở hé một khe nhỏ.

“Thực sự là chị!” Ánh mắt trong trẻo của bé thò từ khe cửa, tới liền mở toang cửa.

Gà Mái Leo Núi

Ôn Quả Nhi mỉm xoa mái tóc mềm mại của bé: “Chị thể ?”

Tiểu Kiệt nghiêng , ngoan ngoãn nhường lối : “Tỷ Tỷ mời .”

Đây là một tòa viện một lớp lớn, bốn mặt Đông Nam Tây Bắc đều là phòng, trong sân cũng lát gạch xanh.

“Chị mang cho em ít đồ ăn .” Ôn Quả Nhi dựng xe, mở cái túi ở ghế với Tiểu Kiệt đang theo .

Nhìn một túi lương thực, Tiểu Kiệt cau mày: “ mà, em còn Đông gì để đổi với chị nữa ...”

Ôn Quả Nhi cư nhiên thấy hai chữ “sầu khổ” hiện rõ mặt bé!

Người thường thiếu niên vị sầu, nhưng biểu cảm của diễn tả vị sầu một cách sống động.

“Không cần đưa Đông gì nữa, em đưa nhiều quá , chỗ vẫn đủ để trả , chị sẽ còn mang đến cho em nữa.”

Thấy bé thực sự sống một , Ôn Quả Nhi từ bỏ ý định trả thỏi vàng.

Thời buổi , cái thứ lạnh lẽo đó bằng việc ăn no mặc ấm thiết thực !

Nàng nghĩ bụng sẽ đổi vàng thỏi thành lương thực và đồ dùng, thỉnh thoảng mang đến cho , chắc là đủ nuôi đến lúc trưởng thành.

“Tỷ Tỷ, chị là !” Ánh mắt Tiểu Kiệt sáng rực, tiến gần ngước đầu nàng, “Nãi Nãi từng , thỏi vàng đó bây giờ đổi bao nhiêu đồ , nhưng Tỷ Tỷ cho Tiểu Kiệt nhiều như .”

“Tiểu Kiệt cũng là một đứa trẻ ngoan!

Nói cho Tỷ Tỷ , em mấy tuổi ?” Ôn Quả Nhi xổm xuống thẳng mắt bé.

Từng lời hành động của đứa trẻ đều hiểu chuyện đến mức khiến nàng đau lòng.

“Năm nay tuổi mụ là 8 tuổi.”

Đó chính là 7 tuổi tròn! Tính theo tuổi tác, vóc dáng Tiểu Kiệt cũng tính là thấp, ngoại trừ gầy thì cũng dấu vết lao khổ nào khác, xem cũng nuông chiều.

“Trong nhà thực sự chỉ ...”

Lời của Ôn Quả Nhi còn hỏi xong, ngoài cửa liền vang lên tiếng động loảng xoảng, một nhóm xông .

Tiểu Kiệt nhanh ch.óng trốn lưng Ôn Quả Nhi, rụt rè thò đầu mới tới.

“Các là ai?” Ôn Quả Nhi thấy phản ứng của Tiểu Kiệt, thấy đối phương hùng hổ, nhận kẻ đến hạng lương thiện.

“Ta là ai?

Ta là Mẹ Cậu!

Ngươi là cái Đông gì?

Ở đây lo chuyện bao đồng!” Cô Gái phía khinh bỉ đ.á.n.h giá nàng.

“Mẹ Cậu?” Ôn Quả Nhi cúi đầu Tiểu Kiệt, chút nghi hoặc, đều còn nữa ?

“Bà mới Mẹ Cậu!

chỉ là Nãi Nãi mời tới chăm sóc Ba, khi Ba c.h.ế.t, bà khăng khăng Ba khinh bạc bà , là Mẹ Cậu, chiếm đoạt nhà của cháu, Nãi Nãi ý , họ còn bức c.h.ế.t Nãi Nãi!”

Ôn Quả Nhi ngờ, đứa trẻ còn vướng một rắc rối lớn như !

Đang nghĩ cách giải quyết, ngoài cửa xông một nhóm , tay cầm gậy gỗ, thanh sắt, đủ loại công cụ, tư thế là chuẩn sẵn sàng để đ.á.n.h .

 

Loading...