Đinh An Khang thử mấy , thở của Dương Mạn Lệ đều đặn, mặt cũng huyết sắc, còn vẻ tái nhợt như .
Một lúc , mí mắt Dương Mạn Lệ giật giật, cô mở mắt .
Đinh An Khang kích động : “Đồng chí Mạn Lệ, cuối cùng cô cũng tỉnh , cô thật sự sợ c.h.ế.t khiếp. Cô mà chuyện gì, tương lai của sẽ còn ánh sáng nữa.”
Cha của Dương Mạn Lệ đẩy Đinh An Khang : “Mạn Lệ, con thấy khó chịu ở ?”
Dương Mạn Lệ hai mắt, lập tức choáng váng, một khắc cô còn đang ở lớp huấn luyện dạy học sinh khiêu vũ, chớp mắt đến đây ?
Nhìn căn phòng cũ nát , quần áo rách rưới của hai mắt, trời ơi, là cô xuyên về cái thời đói khổ chứ.
Cô !
Cha của Dương Mạn Lệ : “Mạn Lệ, con ? Con gì chứ?”
Đinh An Khang gọi: “Đồng chí Mạn Lệ, đồng chí Mạn Lệ.”
Dương Mạn Lệ hai : “Bây giờ là năm bao nhiêu? Các là ai?”
Đinh An Khang kinh hãi: “Mạn Lệ, cô ngớ ngẩn ? Năm nay là năm 1973, là đồng chí An Khang của cô đây mà.”
Dương Mạn Lệ kinh ngạc, đàn ông là chồng của nguyên chủ chứ? Tuy trông khá trai, nhưng vẻ bóng bẩy!
Trong tiểu thuyết thường diễn thế nào nhỉ?
Cô ôm đầu: “Đầu đau quá, nhớ gì cả, a, đau đầu.”
Cha của Dương Mạn Lệ kêu lên: “Trương Bát Châm, ông mau đến xem cho Mạn Lệ, nó nhớ ai cả.” Ông lo lắng kéo Dương Mạn Lệ: “Mạn Lệ, là cha con, Dương Đại Hải. Mẹ con là Hà Xuân Yến, cả con tên Dương Mãn Triều, hai con tên Dương Mãn Lâu.”
Đầu óc Dương Mạn Lệ ong lên một tiếng, cô thể tin hỏi: “Đại đội của chúng tên là gì?”
Dương Đại Hải : “Sao con đến cái cũng nhớ, đại đội chúng là đại đội Dương Gia Câu mà. Trương Bát Châm, ông mau châm cho Mạn Lệ thêm mấy kim, nó ngã ngớ ngẩn .”
Dương Mạn Lệ mừng như điên.
Cô thế mà xuyên sách! Thảo nào đều khi tên giống nhân vật trong tiểu thuyết, nhất định thuộc lòng cả truyện. Tối qua cô thức đêm một quyển nam tần văn tên là 《 Cuộc Đời Hoàn Mỹ 》, nam chính là Chu Hoài Lẫm của đại đội Dương Gia Câu, trời sinh thông minh, đầu óc kinh doanh phát đạt, ban đầu chỉ là buôn bán nhỏ ở chợ đen, khi xảy tranh chấp với đầu nậu chợ đen, dùng chút mưu kế chiếm lấy bộ chợ đen, còn chiếm luôn cả đàn lợn mà đầu nậu nuôi, kiếm hũ vàng đầu tiên.
Chờ đến khi mở cửa, lũng đoạn thị trường thịt lợn của huyện, trở thành đại gia nuôi lợn, đó, chơi cổ phiếu, mua bất động sản, trở thành giàu nhất tỉnh Hắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-258.html.]
Cuộc đời giống như tên sách, mỹ tì vết.
Gia đình Dương Đại Hải chỉ là đồng hương của nam chính Chu Hoài Lẫm, Dương Mạn Lệ sở dĩ nhớ kỹ, là vì hai của cô, Dương Mãn Lâu, mắt tranh giành phụ nữ với nam chính, hình như tên là Âm gì đó, còn tranh giành cả việc ăn, gây khó dễ cho nam chính.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nam phụ như chắc chắn là nam chính chơi cho tàn phế, cuối cùng cô độc sống hết đời ở đại đội.
Dương Mạn Lệ cẩn thận hồi tưởng cốt truyện của , cô kết hôn với một nam thanh niên trí thức, khi khôi phục thi đại học thì theo nam thanh niên trí thức về thành phố.
Nam thanh niên trí thức đó hình như chính là Đinh An Khang.
Cốt truyện của cô ít, thường chỉ xuất hiện vài câu khi ngược Dương Mãn Lâu.
Cô Đinh An Khang, càng càng mắt, một gã sinh viên tầm thường bóng nhẫy, thể so với nam chính giàu nhất! Cô đang nắm giữ kịch bản của nữ chính xuyên sách, cô trở thành vợ của giàu nhất.
Còn về Khương Thư Âm, cô căn bản coi gì, một phụ nữ trong sách của thập niên 70, thể so với xuyên từ đời như cô, chẳng là dễ dàng tóm gọn nam chính .
Cô càng nghĩ càng hưng phấn, chỉ cần cô chinh phục nam chính, sẽ cùng nam chính đến đỉnh cao của cuộc đời, trở thành chiến thắng.
“Đinh An Khang, ly hôn với .”
Trương Bát Châm ánh mắt ngày càng hưng phấn của Dương Mạn Lệ, ngũ quan sắp bay lên trời, ông : “Con bé điên .”
Dương Đại Hải: “Trương Bát Châm, mau cứu Mạn Lệ.”
Đinh An Khang bộ dạng điên cuồng của Dương Mạn Lệ, một chút dịu dàng nào, co rúm một chút, hai họ hề kết hôn.
Trương Bát Châm: “Giữ c.h.ặ.t nó .”
Dương Đại Hải gọi Đinh An Khang cùng giữ Dương Mạn Lệ, Trương Bát Châm lấy kim châm cứu , cầm một cây kim dài châm về phía Dương Mạn Lệ.
Phản ứng đầu tiên của Dương Mạn Lệ là Dung ma ma, cô hét lớn: “Các gì? Mau thả .”
Dương Đại Hải vành mắt đỏ hoe: “Mạn Lệ, con đừng sợ, châm mấy kim là khỏi thôi, đau chút nào .”
Trương Bát Châm ấn đầu Dương Mạn Lệ, đ.â.m cây kim bạc da đầu cô, cô đau đến hít một khí lạnh, cây kim bạc dần dần chui da đầu, cô hét lên một tiếng: “Buông .”