Dương Giai Hòa khẩy một tiếng: “Khương Thư Âm sợ là tức đến nội thương .”
Anh ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú điêu khắc. Khối gỗ hình ban nãy giờ biến thành một con dê nhỏ bốn chân.
“Ánh mắt cô sạch sẽ, đặc biệt là khi em. Khinh thường, chán ghét, ghen ghét, còn mang theo chút kiêng kỵ.”
Khương Mật ha hả: “Thế còn em thì ?”
“Mắt em , sạch sẽ trong veo, thỉnh thoảng mang theo chút giảo hoạt.” Anh tạm dừng một chút tiếp: “Giống hệt Bì Bì.”
Khương Mật bĩu môi: “Em khuyên nên thu hồi câu cuối cùng .”
Cô xuống tảng đá bên cạnh Dương Giai Hòa. Bì Bì gác hai chân lên tảng đá, miệng kêu "be be", húc húc tay cô.
Dương Giai Hòa: “Ừ, thu hồi.”
“Tính thức thời đấy, thưởng cho viên kẹo ~” Khương Mật đưa cho Dương Giai Hòa một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Ở trong huyện, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ vẫn là hàng hiếm khó mua, phần lớn chỉ kẹo cứng trái cây. Thật cô thích ăn đồ ngọt, nhưng cô đặc biệt thích "vỗ béo" Dương Giai Hòa.
Khương Mật tiếp tục đút cho Bì Bì một nắm cỏ, ngắm Dương Giai Hòa ăn kẹo. Dễ thương quá mất! Còn đáng yêu hơn cả Bì Bì.
Dương Giai Hòa bất đắc dĩ: “Ánh mắt của em thể tém tém chút ?”
Khương Mật dời ánh mắt xuống tay Dương Giai Hòa, đôi tay thật ! “Từ từ , biến thành con dê ? Vừa nãy rõ ràng là hình mà?”
Dương Giai Hòa tỉnh bơ: “Em nhầm .”
Khương Mật: “Em tin.”
Bì Bì ăn xong vẫn ăn tiếp, Khương Mật vỗ vỗ đầu nó: “Muốn ăn cỏ thì tự mà ăn. Làm như cỏ trong tay tao ngon hơn cỏ ngoài bằng.”
Dương Giai Hòa khắc xong con dê nhỏ, hỏi: “Có mang b.út ?”
Khương Mật đưa b.út cho . Dương Giai Hòa vẽ thêm ngũ quan cho con dê, còn hai chữ "Bì Bì" lên bụng nó.
Anh đưa cả b.út và tượng gỗ con dê cho Khương Mật. Khương Mật ngắm nghía, đây chính là phiên bản Bì Bì cute.
“Có trường học thì sẽ thiếu giáo viên, định thầy giáo ?”
Bằng cấp của Dương Giai Hòa là sơ trung (cấp 2), giáo viên tiểu học là dư sức.
Dương Giai Hòa bóc một viên kẹo sữa: “Chăn dê lẽ hợp với hơn. Em ?”
Khương Mật : “Nuôi lợn cũng hợp với em hơn.”
Thật cô xác định khi nào trở về thành phố, cũng thể giáo viên hai tháng bỏ gánh giữa đường .
Khương Mật nâng niu bức tượng Bì Bì: “Anh cảm thấy thiếu thiếu cái gì ?”
Dương Giai Hòa kỹ : “ thật, khắc răng cửa cho Bì Bì. Nào, để bổ sung hai nhát d.a.o.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-277-tinh-yeu-chom-no-va-buc-tuong-go.html.]
Khương Mật chỉ Bì Bì chỉ : “Thiếu một cái tượng em nha.”
Nụ của Dương Giai Hòa rạng rỡ hẳn lên: “Được.”
Anh tìm một khúc gỗ khác bắt đầu điêu khắc. Lần , khắc tỉ mỉ hơn nhiều, một hình dần dần hiện . Khương Mật ghé sát xem, cảm thấy hình dáng giống hệt cái cô thấy lúc nãy!
Thế mà Dương Giai Hòa còn chịu thừa nhận.
Cô Dương Giai Hòa, là bắt cóc về thành phố luôn nhỉ?
Hoặc dứt khoát ở đây, chờ khôi phục thi đại học?
Khương Mật : “Anh ngày nào cũng chăn dê rảnh rỗi như , chi bằng xem sách giáo khoa cấp ba , ngày nào đó khôi phục thi đại học.”
Dương Giai Hòa : “Anh sách giáo khoa cấp ba.”
Khương Mật: “Em tin, đại tỷ và nhị tỷ của đều là học sinh cấp ba mà!”
Đừng tưởng cô , ngày nào ở khu thanh niên trí thức cũng hóng hớt bát quái, cô khối chuyện .
Dương Giai Hòa: “Em nữa?”
Khương Mật tự hào: “Đại đội chúng chuyện gì là Hứa Niệm Nhi cả.”
Cô nán thêm một lúc chuẩn về. Tượng gỗ của Dương Giai Hòa mới thành một nửa, Khương Mật đợi nữa, hẹn ngày mai qua lấy.
Cô về xem bốn con lợn, sắp đến giờ tan .
Bì Bì lẽo đẽo theo Khương Mật, vẫn còn ăn cỏ. Đi đến chỗ vắng , cô lấy một vốc nước gian cho Bì Bì uống. Uống xong, nó l.i.ế.m sạch cả lòng bàn tay cô.
Chờ cô dẫn Bì Bì về, Tô Văn Thần dọn dẹp xong chuồng lợn, nấu xong cám, để nguội và đang múc máng.
Mấy con lợn lao tới tranh ăn, nhưng ăn một lúc liền ngẩng đầu Tô Văn Thần.
Tô Văn Thần: “Nhìn tao gì? Mau ăn chứ.”
Mấy con lợn một lúc tiếp tục ăn, nhưng còn vẻ hân hoan như buổi sáng, cuối cùng còn thừa non nửa máng.
Tô Văn Thần gãi đầu: “Chẳng lẽ ăn no quá ?”
Khương Mật đoán là do cỏ xanh và nước giếng trong gian trộn , cô : “Chắc là .” Nhìn Tô Văn Thần hết việc, cô khen ngợi: “Cậu chăm chỉ thật đấy.”
Tô Văn Thần: “Nên mà!” Cậu đến mặt Khương Mật: “Sao sẽ tới?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Khương Mật: “Cũng chắc chắn lắm, nhưng dù cũng cho đối phương một cơ hội chứ. Nhỡ bọn họ đến buổi tối thì phiền phức to. Tuy chúng thể chối bay chối biến, nhưng việc nuôi lợn chắc chắn sẽ ảnh hưởng.”
Tô Văn Thần cảm thán: “Thảo nào lùn thế, hóa dinh dưỡng dồn hết lên não .”