Khương Mật giơ chân đạp mạnh chân Tô Văn Thần: “Muốn khen thông minh thì cứ khen thẳng .”
Tô Văn Thần xuýt xoa vì đau, miệng liên thanh khen ngợi: “Cậu đặc biệt thông minh!!! Vô cùng thông minh!!!”
Khương Mật đắc ý thu chân về: “Nói thế lọt tai .”
Bì Bì cũng bắt chước, giơ móng lên dẫm chân Tô Văn Thần.
Tô Văn Thần: !!!
“Sao mày cũng láo toét thế hả?”
Bì Bì đầu liếc một cái, đó cọ cọ chân Khương Mật như tranh công.
Khương Mật ha hả.
Bên ngoài đàn dê về, Khương Mật đưa Bì Bì trở chuồng.
Lại một nữa thấy Dương Giai Hòa đá đ.í.t Bì Bì tống chuồng dê.
Bì Bì đúng là càng ngày càng hư!
Mới là dê con mà vô pháp vô thiên thế .
Ba chào tạm biệt chú Ngưu cùng trở về đại đội. Khi đến khu thanh niên trí thức, Khương Mật quơ quơ bức tượng gỗ Bì Bì trong tay, quên nhắc nhở: “Đừng quên nhé!”
Dương Giai Hòa gật đầu về phía trong thôn.
Tô Văn Thần tò mò: “Đừng quên cái gì?”
Khương Mật: “Cậu bớt quản chuyện bao đồng .”
Tô Văn Thần: ?
Khương Miểu từ trong sân chạy ùa , ôm chầm lấy eo Khương Mật. Khương Mật bế bổng cô bé lên, ước lượng: “Nặng phết đấy!”
Khương Miểu ngẩng đầu tít mắt: “Đều là nhờ chị Mật Mật nuôi cả.”
Khương Mật vui, cô dắt Khương Miểu bếp. Tô Văn Thần nhóm lửa hâm nóng cơm. Cũng chẳng cần nấu nướng gì cầu kỳ, buổi trưa ăn hết, tối hâm là xong. Cô nhờ Tô Văn Thần hâm nóng chỗ thịt dê nướng còn bằng cách dán thành nồi.
Đây là phần cô để dành riêng cho Khương Miểu.
Tô Văn Thần cầm lấy miếng thịt dê nướng áp thành nồi cho nóng. Miếng thịt xé bớt một ít, rõ ràng là Khương Mật ăn thừa , nhưng thực chất là cố tình để dành cho em gái.
Tô Văn Thần cảm thán: “Cậu đối xử với Miểu Miểu thật đấy.”
Khương Mật: “Nói thừa.”
Chờ thịt dê nóng hổi, Khương Mật dùng đũa xiên đưa cho Khương Miểu: “Ăn , ngon lắm đấy.”
Khương Miểu: “Chúng cùng ăn.”
Khương Mật xoa đầu cô bé: “Trưa nay chị ăn nhiều lắm , em mau ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-278-man-kich-roi-xuong-nuoc.html.]
Hai chị em trong sân, Khương Miểu cắm cúi ăn thịt dê nướng, còn Khương Mật kể cho cô bé chuyện xảy buổi trưa và việc Chu Đại Long đưa lên công xã.
Khương Miểu thích nhất là Khương Mật kể chuyện.
Chờ cô bé ăn xong thịt dê, Khương Mật đưa thêm nửa con cá nướng.
Khương Miểu: “Chị ơi, em chính là nặng vì cái đấy.”
Những khác trong khu thanh niên trí thức vẫn về, bên ngoài bát quái gì hot mà khiến luyến tiếc về như .
Chờ Khương Miểu ăn xong, cô dắt em gái ngoài xem . Chưa bao xa thấy Chu Hoài Lẫm bế một cô gái ướt sũng chạy về phía .
Cô gái trùm kín bằng một chiếc áo, đến mặt mũi cũng thấy.
Phía là Dương Mãn Lâu, cũng đang bế một cô gái khác, cũng bọc kín mít bằng áo khoác.
Hai họ chạy thẳng về phía nhà thầy t.h.u.ố.c Trương Bát Châm. Khương Mật vội vàng kéo Khương Miểu theo, phía còn ít thanh niên và đám thanh niên trí thức cũng chạy theo hóng hớt.
Gia đình Trương Bát Châm đang ăn cơm, thấy tình cảnh liền vội vàng buông bát đũa.
Ông bảo hai mau đặt bệnh nhân lên giường bệnh.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Dương Mãn Lâu sốt ruột: “Bác Trương, bác mau xem cho hai cô với, cả hai đều rơi xuống nước.”
Trương Bát Châm hỏi: “Vậy xem cho ai ?”
Dương Mãn Lâu: ? Trong nháy mắt thế mà nên ưu tiên ai.
Chu Hoài Lẫm nhanh miệng: “Xem cho Thư Âm .”
Dương Mạn Lệ bắt đầu ho sù sụ kịch liệt, đó nôn thốc nôn tháo mấy ngụm nước lớn xuống đất. Cô tỏ vẻ choáng váng: “ đang ở đây? Anh Hoài Lẫm, em sợ quá, em suýt chút nữa tưởng còn gặp nữa.”
Chu Hoài Lẫm lạnh lùng: “Đồng chí Dương Mạn Lệ, xin cô tự trọng. Về đừng bắt nạt Thư Âm nữa.”
Dương Mạn Lệ tủi thút thít: “Cô đẩy em xuống sông, em bắt nạt cô ? Trong mắt chỉ cô , chịu em lấy một ?”
Chu Hoài Lẫm thèm để ý đến những lời nhảm nhí của cô , giục Trương Bát Châm mau xem cho Khương Thư Âm.
Trương Bát Châm bắt mạch cho Khương Thư Âm, vạch mí mắt xem, trực tiếp lấy kim châm cứu .
Dương Mạn Lệ thấy cây kim dài ngoằng thì rùng , cảm thấy đau , nhưng Trương Bát Châm châm cho Khương Thư Âm thì hả hê. Cô thừa Khương Thư Âm đang giả vờ!
Trương Bát Châm cầm kim châm cứu, hướng thẳng đầu ngón tay Khương Thư Âm mà đ.â.m tới.
Dương Mạn Lệ châm chọc: “Hôn mê sâu thế chắc châm đủ tám mũi mới tỉnh .”
Mí mắt Khương Thư Âm run lên bần bật, từ từ tỉnh .
Trương Bát Châm phán: “Đừng cử động, còn châm thêm một lúc nữa.”