Sắc mặt Phương Nhạc Vinh lập tức trở nên khó coi, cô về phía Khương Mật: “Cô chính là Khương Mật! Cô hại nhà chúng t.h.ả.m như , nhà chúng suýt nữa thì tan nát, suýt nữa thì ba.”
Thường Thiến : “Nhạc Vinh, đừng !”
vẻ mặt của Khương Mật, bà mang theo chút xa cách và chán ghét, cũng là đang bực Khương Mật liên lụy nhà họ, đắc tội với Ủy ban Cách mạng, đây.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Bà che giấu kỹ, nhưng Khương Mật liếc mắt một cái là .
Phương Nhạc Vinh vẻ mặt phẫn nộ: “Mẹ, nếu cô bắt ba cứu chị gái cô , ba con đắc tội với Ủy ban Cách mạng, nhà chúng Hồng quân khám xét.”
Dương Giai Hòa như qua: “Phương Nhạc Vinh, cô quên ba cô là ai ? Ông là Cục trưởng Cục Công an, ông trách nhiệm và nghĩa vụ cứu khi nhận tin báo án.”
Phương Nhạc Vinh: “ mà!”
Thường Thiến: “Nhạc Vinh, im miệng.” Bà về phía Khương Mật : “Nhạc Vinh dọa sợ, nó còn nhỏ, ác ý, Mật Mật, cháu đừng chấp nhặt với nó. Các cháu đến tìm Phương Minh , ông …”
Phương Nhạc Vinh: “Cô ba giúp cô cái gì? Chẳng lẽ chuyện gì cũng đến tìm ba . Đó là ba của , ba của cô.”
Khương Mật thở dài, cô thật sự ngờ nhà Phương Minh thái độ như , cô : “Xin , nên đến nhà các vị, nên đến Cục Công an.
Phương đồng
chí, cô yên tâm, hề thiếu ba, còn về bữa cơm dì giúp chuẩn cho chị cả và vé tàu mà chú Phương chuẩn , dì tính xem bao nhiêu tiền, hai mươi đồng chắc là đủ.”
Cô lấy hai tờ Đại đoàn kết đưa qua: “Lần vất vả cho dì Thường. Chuyện đúng là do gây , nhưng chú Phương là Cục trưởng Cục Công an, thể để ba đại đội xảy chuyện như , thật sự tắc trách. Chú liên lụy, là của , nhưng đây cũng là trách nhiệm của chú với tư cách là cục trưởng. Sau chuyện , chắc chắn sẽ vì ông Tần mà chủ động liên lạc với chú Phương nữa, điểm dì cứ yên tâm.”
Sắc mặt Thường Thiến cũng trở nên khó coi, bà : “Nhạc Vinh, xin Mật Mật .”
Phương Nhạc Vinh cứng cổ lời nào, Khương Mật : “Không , đồng chí Phương tuổi còn nhỏ hiểu chuyện. Dì Thường, cháu .” Cô đưa tiền cho Thường Thiến.
Thường Thiến tự nhiên chịu nhận, Khương Mật : “Vậy cháu đưa tiền cho chú Phương.”
Thường Thiến nhận tiền: “Khương Mật, chuyện vẫn là đừng phiền Phương Minh nữa, cháu khiến nhà chúng gặp chuyện một , thì đừng phá hoại gia đình chúng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-315.html.]
Khương Mật một tiếng, đôi mắt đen láy trong veo chằm chằm Thường Thiến. Thường Thiến : “Nhà chúng đây vẫn yên , nếu vì cháu mà xảy mâu thuẫn, cháu chính là tội nhân. Chẳng lẽ cháu khó Phương Minh?”
Cô gật đầu: “Cũng .”
Phương Nhạc Vinh Dương Giai Hòa: “Giai Hòa, lâu gặp , gần đây sống ? đang việc ở lâm trường, xưởng chúng đang tuyển , chi tiết cho.”
Dương Giai Hòa: “Cảm ơn, cần.” Hắn đưa tay đặt lên vai Khương Mật: “Đi thôi.”
Khương Mật kéo , xoay rời . Phương Nhạc Vinh kêu lên: “Dương Giai Hòa, công việc đó là kế toán, hợp với .”
Dương Giai Hòa đầu .
Phương Nhạc Vinh tức giận dậm chân, đuổi theo hai bước: “Dương Giai Hòa, đừng hối hận, Khương Mật gì chứ? Một thanh niên trí thức nghèo xuống nông thôn. thể giúp thành, tìm cho công việc .”
Dương Giai Hòa : “Khương Mật chỗ nào cũng .”
Thường Thiến tức chịu , kéo Phương Nhạc Vinh : “Con về đây cho .”
Phương Nhạc Vinh hét lên một câu: “Khương Mật, cô tìm ba nữa.”
Khương Mật đầu : “Cái lẽ khó, vẫn đến Cục Công an một chuyến.”
Nhìn hai rời , Thường Thiến : “Một thằng nhóc nông thôn, con còn nhớ thương gì? Con và nó cùng một đường. Con trai của xưởng trưởng, con trai thứ hai nhà Lý Hiến, còn con trai út nhà Phó chủ nhiệm Tào đều , gả thì gả cho như .” Bà hai tờ Đại đoàn kết trong tay lạnh một tiếng: “Không khi lấy tiền , nó
còn thể ăn cơm nổi .”
Phương Nhạc Vinh chạy đến bên cửa sổ xuống, thấy Dương Giai Hòa đạp xe chở Khương Mật rời , cô chút phiền muộn: “Mẹ, Giai Hòa trai, sống cùng nhất định sẽ hạnh phúc.”
Thường Thiến: “Muốn tiền tiền, công việc công việc, là hộ khẩu nông thôn, kết hôn con sẽ cuộc sống gian nan. Con là con gái , còn lừa con ? Con mau gả mới là chuyện chính, lỡ như ba con… con cũng thể chỗ dựa.”