Dương Giai Hòa : “Nên cô xui xẻo là may mắn đây?”
Khương Mật đáp: “Quả nhiên thể tùy tiện vứt đồ núi, nhỡ trúng thì quá nguy hiểm. Làm loại chuyện thất đức sẽ trừng phạt.”
Những thứ vàng bạc giấu ở đáy hai lớp của cái rương. Nếu Dương Mạn Lệ đá một cái cái rương rơi xuống núi, cô chắc chắn thể phát hiện bí mật bên trong. Rốt cuộc cái rương chỉ lớn như , bên ngăn bí mật to thế , chỉ cần cẩn thận chút là phát hiện ngay.
Dương Giai Hòa gật đầu tán thành: “Lời lý.”
Khương Mật hớn hở: “Hai chia ! là cửa gặp hỉ, vui quá.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Dương Giai Hòa nhét hết vàng bạc tay Khương Mật: “Đem chỗ sính lễ , đủ ?”
Khương Mật sững sờ vài giây mới phản ứng ý của Dương Giai Hòa. Cô : “Thành ý của mỏng ? Đều là đồ nhặt , giống như là chuẩn .”
Dương Giai Hòa: “Vậy để chuẩn thêm.” Anh phân loại đồ đạc đơn giản, đưa hết trang sức cho Khương Mật, còn bát bạc, thìa bạc và ấm chén rượu thì nhét túi.
Khương Mật chút giận dỗi, thực đồ đều đưa cho cô hết . Giá trị của vàng và bạc chênh lệch lớn, mấy cái bát bạc e rằng còn đáng giá bằng một cái vòng cổ vàng.
Cô chia đồ đạc, lấy một cái vòng cổ, một cái vòng tay và mấy cái nhẫn, giá trị đại khái tương đương, nhét túi của Dương Giai Hòa, nghiến răng : “Anh cứ từ từ mà chuẩn .”
Dương Giai Hòa xoa đầu Khương Mật, dỗ dành: “ đổi hai củ nhân sâm núi với chỗ bác sĩ Trương Bát Châm, tối nay đưa cả cho em ? Nhà cũng hai củ, chắc cũng đổi một củ, định dùng bát bạc để đổi. Thìa đũa tặng cho , chắc thể đổi lấy củ nhân sâm trong nhà. Ấm rượu và chén rượu tạm thời để đó, xem nhà ai còn nhân sâm nữa. Thứ thể cứu mạng, mấy nhà thợ săn rừng chắc đều chút hàng dự trữ.”
Khương Mật ngước mắt : “Thật ?”
Dương Giai Hòa: “ lừa em gì?”
Khương Mật nắm lấy tay Dương Giai Hòa: “Cảm ơn Giai Hòa. Anh cứ chuẩn cho , vội.”
Dương Giai Hòa thấy cô vui vẻ, nhịn xoa đầu cô: “Tóc dài ít, thể buộc lên .”
Khương Mật than thở: “Giá mà chiều cao của cũng dài nhanh như tóc thì mấy.”
Cô mới đến n.g.ự.c Dương Giai Hòa thôi!!!
Dương Giai Hòa an ủi: “Dáng cũng cao lên một chút , chắc cao thêm ba centimet.” Anh so sánh một chút: “Trước đến chỗ , giờ đến chỗ , chắc 1 mét 55 , còn cao nữa.”
Khương Mật vui! Mục tiêu của cô là 1 mét 6.
Hai nhặt hết ngọc vụn và phỉ thúy vỡ , đúng là rơi nát bươm, thể gắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-348-cua-troi-cho.html.]
Người vàng bạc giá, ngọc vô giá, mấy cái vòng tay phỉ thúy và nhẫn ngọc chất lượng cũng tồi, vỡ thế thật đáng tiếc.
Khương Mật dùng khăn gói , bỏ trong túi.
Tiểu Thủy Tích thích cái , cũng cần cái .
Cái rương gỗ vỡ nát hai cũng chẳng buồn quản, thể củi đốt, thật sự chẳng tác dụng gì.
Tiếp theo, Khương Mật nghiên cứu một hồi mấy cái vòng tay vàng và nhẫn vàng. Số nhẫn khá nhiều, đủ để mỗi ngón tay đeo một cái, nhưng kiểu dáng đều khá cổ, còn méo mó. Khương Mật một lúc đưa hết cho Dương Giai Hòa: “Khu thanh niên trí thức chỗ cất, giữ hộ . Đều là của đấy nhé.”
Dương Giai Hòa gật đầu: “Đều là của em.”
Gần đến giờ tan tầm, Khương Mật đeo giỏ tre trở về, trong giỏ tre cắt một nửa cỏ lợn. Cô vui vẻ đeo giỏ tre về trại nuôi lợn.
Dương Giai Hòa từ xa bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn.
Cô gái nhỏ bất kể là khi xuyên qua khi xuyên qua, điều kiện kinh tế đều . Nhiều vàng bạc như , cô trừ việc vui vẻ vì nhặt của rơi thì cũng quá kích động, đối với đống trang sức vàng cũng chẳng mấy để mắt.
Dương Giai Hòa cũng , trong gian của Khương Mật chứa một lượng vàng cực lớn.
Trước khi Khương Mật về trại nuôi lợn, cô bỏ thêm ít cỏ trong gian giỏ tre, trộn lẫn . Hiện giờ nuôi đám lợn trắng trẻo mập mạp mới .
Tô Văn Thần đang cùng Hà Chiêu Đệ và Hứa Niệm Nhi nấu cỏ lợn.
Một đun nước, một băm cỏ, một bỏ bánh bột ngô và cỏ vụn nồi, dùng xẻng khuấy đều.
Hiện giờ lợn nhiều, ăn cũng nhiều. Phải nấu ba nồi mới đủ cho đám lợn chia .
Khương Mật về đến nơi, tâm trạng bên cạnh , lén thêm chút nước gian .
Hà Chiêu Đệ : “Mật Mật, cắt cỏ lợn mệt , mau sang bên cạnh nghỉ một lát . Chỗ cần .”
Hứa Niệm Nhi hùa theo: “ đấy, mau nghỉ , chút việc cỏn con cần động tay.”
Hai bọn họ vui gần c.h.ế.t, đúng là rảnh rỗi cả buổi chiều, mãi đến giờ mới chút việc, mà việc cũng nhẹ nhàng, chơi.