Thập niên 70: Đối chiếu tổ thanh niên trí thức ăn dưa hằng ngày - Chương 484: Màn Kịch "Xung Hỉ" Và Sự Phẫn Nộ Của Niệm Nhi

Cập nhật lúc: 2026-01-21 01:26:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà lão Hứa đúng là coi con gái là mà, hành hạ con bé đến mức .

Hứa Niệm Nhi nâng tay áo lau nước mắt: "Bác gái, cháu về nhà , lát nữa tranh thủ bệnh viện thăm cha cháu." Nói xong, cô thẳng trong nhà, thèm gõ cửa, trực tiếp vén rèm bước .

Trong phòng, cả nhà đang quây quần bên bàn ăn cơm, rôm rả. Đây chính là những mà Hứa Niệm Nhi ngày đêm mong nhớ.

Ngồi cạnh Hứa Phi Dược là một phụ nữ trẻ tuổi, cô nhíu mày: "Ở con ăn mày chạy nhà xin cơm thế ? Mau cút ." Cô hừ một tiếng: "Ăn mày thời nay gan cũng lớn thật."

Hứa Phi Dược Hứa Niệm Nhi thấy quen quen, đó kinh ngạc thốt lên: "Chị cả? Sao chị về đây?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Hứa mẫu đ.á.n.h rơi cả đôi đũa, ngón tay bà run rẩy chỉ Hứa Niệm Nhi, òa lên : "Niệm Nhi, con gái của , con về ." Bà lao tới định ôm chầm lấy Hứa Niệm Nhi: "Con ăn cơm ? Mau xuống ăn cơm."

Hứa Niệm Nhi Hứa mẫu ôm lấy nhưng chẳng cảm nhận chút ấm nào. Cô lạnh lùng đẩy Hứa mẫu . Sức cô lớn do việc đồng áng quanh năm, cú đẩy khiến Hứa mẫu loạng choạng suýt ngã. Hứa Niệm Nhi chằm chằm Hứa phụ đang cầm đũa: "Cha, chân của cha gãy kiểu gì thế?"

Hứa phụ buông đũa, ậm ừ: "Cái chân của tao..."

Hứa mẫu vội vàng lau nước mắt chen : "Mấy hôm cha con xe đạp ngã, gãy cả chân, suýt chút nữa là chuyện lớn. May mà em dâu Phương Phương của con tâm địa , bảo là cưới sớm với Phi Dược để xung hỉ. Cái hỉ linh nghiệm thật, mới cưới hai ngày thì chân cha con khỏi hẳn ."

Hứa Phi Dược cũng tiến lên kéo tay Hứa Niệm Nhi: "Chị cả, chị mau xuống , để em hầm cho chị bát canh trứng."

Hứa Niệm Nhi kéo xuống bàn ăn, cô nhạt: "Phi Dược, hầm cho chị bốn quả trứng gà nhé. Từ lúc nhận điện báo của nhà, chị ăn ngon ngủ yên. Giờ thấy em dâu xung hỉ chữa khỏi chân cho cha, khẩu vị của chị cũng lên . Ái chà, còn cả thịt và đậu phụ nữa, điều kiện gia đình dạo khá thật đấy."

ném cái túi hành lý sang một bên, cầm đũa lên bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Hứa Phi Dược cũng định xuống, Hứa Niệm Nhi liếc mắt: "Không hầm canh trứng ?"

Hứa Phi Dược chút phản ứng kịp. Chị cả giờ tiết kiệm lắm, nỡ ăn trứng gà của nhà? Hứa Niệm Nhi Hứa phụ chằm chằm: "Biết thì bảo là xung hỉ, còn tưởng là ăn t.h.u.ố.c tiên đấy."

Hứa mẫu gượng: "... Tuy cha con cần ăn trứng gà để bồi bổ, nhưng em dâu con đang m.a.n.g t.h.a.i cũng cần tẩm bổ. Thôi, mắt cứ hầm cho Niệm Nhi hai quả , đường xa vất vả ." Bà nắm lấy tay đang gắp thức ăn của Niệm Nhi: "Con gái , con gầy nhiều quá."

Hứa Phi Dược thấy Hứa Niệm Nhi căn bản khách sáo, đành lủi thủi hầm trứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-484-man-kich-xung-hi-va-su-phan-no-cua-niem-nhi.html.]

Hứa Niệm Nhi vọng theo: "Bốn quả trứng, hai quả bõ dính răng, nhớ cho thêm dầu mè ." Sau đó cô sang Hứa mẫu: "Mẹ, mắt thế? Con tuy ăn mặc rách rưới nhưng nhờ phúc của các bạn thanh niên trí thức, con béo lên cả vòng đấy. Mẹ buông tay , nắm c.h.ặ.t thế con ăn cơm kiểu gì?"

Hứa mẫu sụt sùi: "Niệm Nhi, đêm nào cũng mơ thấy con. Chớp mắt cái con lớn thế ."

Hứa Niệm Nhi thấy Hứa mẫu chịu buông tay, cô dùng tay trái trực tiếp trút một nửa đĩa thịt xào khoai tây bát cháo của , đó đổ thêm một nửa đĩa đậu phụ , bưng bát lên húp sùn sụt.

Hứa Niệm Nhi nắm ngược tay Hứa mẫu: "Mẹ, chớp mắt cái cũng già , xem , tóc bạc hết cả." Nói xong tiếp tục và cơm như hổ đói: "Mẹ, tay nghề nấu nướng của khá hơn nhiều, thịt xào thơm thật."

Hứa phụ nhíu mày, nếp nhăn giữa trán kẹp c.h.ế.t cả con muỗi, ông quát: "Hứa Niệm Nhi, mày ăn uống kiểu gì thế hả? Một đĩa thức ăn mày trút hết một nửa bát ."

Hứa Niệm Nhi nhai : "Từ lúc nhận điện báo con ăn uống gì , đói đến mức ăn thịt luôn chứ." Cô sang Đào Phương Phương: "Phương Phương, em đúng là đại công thần của nhà , xung hỉ một cái là chân cha khỏi ngay. Mau ăn , ăn nhiều thịt ."

Đào Phương Phương tức nổ phổi. Một câu xung hỉ, hai câu xung hỉ, chối tai chịu . hiện tại cô cũng tiện mở miệng phản bác, còn đang bà chị chồng tiếp tục kiếm tiền về cho nhà chồng.

Nói vài câu móc mỉa mà Hứa phụ cũng dám ho he gì.

Hứa mẫu bắt đầu bài ca than nghèo kể khổ: "Niệm Nhi , cha con gãy chân, em trai con kết hôn, nhà nợ gần cả ngàn đồng, lấy gì mà trả đây."

Hứa Niệm Nhi tỉnh bơ: "Chân cha con nhờ xung hỉ mà khỏi ? Em trai kết hôn mà nợ cả ngàn đồng? Nhà em dâu đây là bán con gái ?"

liếc Đào Phương Phương từ đầu đến chân: "Một cân thịt giá mười đồng cơ đấy!"

Đào Phương Phương phản ứng một lúc mới hiểu , đây là đang ví cô như thịt lợn, một cân mười đồng. Cô tức đến đen mặt: "Chị cả, chị chuyện kiểu gì mà khó thế?"

Hứa Niệm Nhi nhún vai: "Chắc chị tính sai , em chừng chắc 90 cân nhỉ, thế thì mười mấy đồng một cân đấy."

Đào Phương Phương giận dữ sang chồng: "Hứa Phi Dược, chị cả về kiếm chuyện , cái nhà sống nổi nữa."

Hứa Niệm Nhi đập bàn: "Không sống nổi thì đừng sống nữa, trả một ngàn đồng đây, nhà tìm cho em trai một cô vợ còn trinh nguyên khác."

 

 

Loading...