Không xem thì thôi, xem giật . Cả một giường đầy ắp đồ, là đồ ăn! Chừng ăn bao lâu mới hết đây.
Khương Trạch kinh ngạc vui mừng: “Còn lạp xưởng và thịt khô nữa.” Cậu đặt Tiểu Tương Bao lòng Lưu Vân, cầm một đoạn lạp xưởng lên ngửi, “Lạp xưởng hun ngon thật, ngày mai chúng ăn cơm niêu.” Nghĩ đến Khương Mật và Khương Ngưng ngày mai đều ở nhà, sửa : “Chờ Ngưng Ngưng và Mật Mật từ Kinh thành về, chúng ăn cơm niêu.”
Đầu bếp thích nhất là những nguyên liệu như thế .
Tiểu Tương Bao giãy giụa cho ôm, bò lên giường giữa một đống đồ ăn, sờ sờ cái , cái , “Nhà , Hợp tác xã mua bán.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ý là nhà họ giống như Hợp tác xã mua bán .
Nhiều đồ như , đều thể bán .
Mẹ Khương thấy cả giường đồ mà sững sờ, lúc cũng phản ứng . Nhà họ họ hàng giàu gì, chỉ gần đây mới nhận một nhà, là nhà con nuôi của Khương Mật!
“Nhà Liễu Liễu đưa tới!”
Khương Mật tủm tỉm gật đầu: “Anh rể Tần sáng nay đến ạ.”
Mẹ Khương: “May mà bố con ở nhà, nếu thì hỏng bét.” Bà nghĩ nghĩ: “Mật Mật, con bảo bố con ở nhà nghỉ ngơi, là vì chuyện đấy chứ?”
Thực vết thương của bố Khương đến mức nghỉ .
Khương Mật: “Mẹ, con chỉ là quan tâm bố, bố ở nhà dưỡng bệnh thêm hai ngày thôi.”
Mẹ Khương cũng gặng hỏi tới cùng: “Nhiều quá , chừng đáng giá bao nhiêu tiền chứ. Mật Mật, ngày mai con mang đồ trả , chúng giữ hai món là .”
Bố Khương gật đầu: “Còn t.h.u.ố.c lá và rượu , quý lắm. Muốn mua cũng mua , vẫn nên mang trả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-79.html.]
Khương Mật: “Giữ cho bố một nửa, nửa còn để chị hai dâu mang về nhà đẻ. Trước đây hai cưới chị hai dâu, nhà khó khăn nhất, t.h.u.ố.c lá rượu t.ử tế mang đến nhà ông bà Lưu.”
Lưu Vân: “Không cần cần, những thứ đều là tặng cho Mật Mật, em thể mang về nhà đẻ . Mẹ em đúng, chúng thể giữ , trả .”
Khương Mật: “Chúng cứ giữ hết, chúng , cũng mang cho con nuôi của con. Mẹ, những thứ xem mà sắp xếp, gửi cho cả chị cả một ít, để chị hai dâu mang một ít về nhà đẻ, cũng thăm và dì của con nữa. Còn chúng tự ăn.”
Mẹ Khương ngậm mồm: “Ôi, nhà Liễu Liễu khách sáo quá.” Bà thu dọn đồ đạc tủ, “Cho nhà chị hai dâu con mấy bao t.h.u.ố.c lá và hai chai rượu, thêm một miếng thịt khô, hai miếng lạp xưởng, là quà biếu hạng nhất . Còn đều giữ cho con, chờ con xuống nông thôn, mỗi tháng gửi cho con một . Con ở nông thôn ăn ngon, những thứ đồ hộp, thịt khô, sữa mạch nha là thích hợp nhất. Mẹ đây còn lo, con đến nông thôn thì , bây giờ những thứ đến .”
Bà thu dọn : “Một thể gửi cho con quá nhiều, đừng để ý để ý.”
Lưu Vân: “Mẹ đúng, lạp xưởng và thịt khô cũng gửi cho Mật Mật , thứ dễ , nấu lên là thơm nức, ăn đỡ thèm.”
Bố Khương: “ lý. Mấy thứ đều là cho Mật Mật, nên để hết cho Mật Mật.”
Khương Mật : “Mẹ, con ở nông thôn cũng ăn hết nhiều như . Thế , giữ một nửa từ từ gửi cho con, còn cứ theo lời con mà phân chia.”
Mẹ Khương: “Con từng ở nông thôn, cuộc sống khổ thế nào. Thứ thì nhiều, nhưng ăn cũng nhanh hết, con ăn hết một năm .”
Khương Mật bật : “Mẹ, con chắc chắn ở nông thôn một năm . Cuộc sống của cả chị cả cũng khổ mà, con họ cũng ăn chút đồ ngon. Chị hai dâu lúc gả về đây đòi hỏi gì, nhà chị hai dâu ít , bây giờ nhà chúng chút đồ, tự nhiên bù đắp. Thôi, cứ theo lời con . Từ Nhạc Ninh còn , sẽ để con ở nông thôn chịu thiệt .”
Mẹ Khương: “Tuyệt đối đừng, lương của bố con tăng , qua bao lâu nữa chắc chắn cũng sẽ tăng lương, còn hai con, sắp thành bếp chính , nhà chúng thiếu đồ ăn vặt cho con, đừng để Nhạc Ninh gửi cho. Sao thể ăn của khác mãi ! Hôm nay ở đơn vị còn chuyện nhà Khương Thư Âm, Khương Thư Âm nhà Vệ Vinh Nghiệp nuôi như con dâu nuôi từ bé, cho ăn, cho mặc, phiếu xe đạp trong nhà cũng là nhà họ Vệ cho. Nhà họ Vệ đến cửa ầm lên một trận, danh tiếng của Khương Thư Âm coi như xong. Mật Mật của chúng nhận, cầm đồ của thì tay ngắn, ăn của thì miệng mềm.”
Lưu Vân: “Em cũng !! Đều con trai nhà họ Vệ là kẻ si tình, chính vì Khương Thư Âm mới chuyện hồ đồ ép tự sát. Thủ phạm chính là Khương Thư Âm.”
Mẹ Khương: “Họ hàng nhà họ Vệ đều giúp ngoài , nhà họ Vệ xui xẻo, gặp thứ hổ như . Khương Thư Âm còn đòi tự sát, ép bà cụ Vệ suýt nữa nhảy lầu sống nữa.”