Thập Niên 70: Gả Chồng Quan Quân Tàn Tật, Hai Nhóc Con Phản Diện Đừng Sa Ngã - Chương 83+84

Cập nhật lúc: 2026-01-26 11:26:34
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 83: Sự ưu việt của Thẩm Mộng

Nhà họ Cố chỉ cách nhà họ Hà vài phút bộ, một căn tiểu lâu mang phong cách tương tự nhà họ Hà hiện mắt.

"Đây là nhà . Các gọi là dì, nhưng từng về các nhỉ? Nhà các ?"

Cố Thiên Minh phía , quan sát hai em một lớn một nhỏ. Thằng bé nhướng mày, giọng điệu chút kiêu ngạo, nhưng lời thốt từ miệng một đứa trẻ vẻ gì đó ương ngạnh, đáng yêu.

Thổ Đậu đang Từ Hồng dắt tay thì né tránh ánh mắt, dám thẳng Cố Thiên Minh.

Duy chỉ Địa Qua là chút sợ hãi: "Cậu về chúng ? Có lẽ là nhắc đến thôi. Nhà chúng ở nơi xa, xe lửa cả một đêm mới tới nơi. Nhà bằng nhà , nhưng ở làng chúng nhiều bạn nhỏ, mùa hè bắt cá mò tôm, mùa đông nướng khoai lang, thấy vui hơn ở thành phố nhiều."

Hai ngày nay ở tỉnh thành, cả hai đứa trẻ đều chút nhớ bạn bè trong làng. Ở đây cửa đóng then cài, nhà nào nhà nấy, náo nhiệt và tình nghĩa như ở nông thôn.

Những lời của Địa Qua khiến đám lớn ngẩn . Không hẳn vì học thức cao sang gì, mà bởi một đứa trẻ nông thôn khi đối mặt với bạn đồng lứa xuất ưu việt như Cố Thiên Minh hề một chút tự ti nào. Đây là điều mà đứa trẻ tầm tuổi thể ; nếu là đứa trẻ khác, hẳn cúi đầu mặc cảm từ lâu.

Thẩm Dĩ Mạt xong cảm thấy vô cùng tự hào. quan trong tương lai khác, từ nhỏ năng đấy.

Cố Thiên Minh xe lửa nhưng từng , càng đến chuyện nướng khoai bắt cá. Suy cho cùng vẫn là tâm tính trẻ con, sự ưu việt ban nãy tan biến sạch, ngược nó còn thấy hứng thú với những chuyện thú vị mà Địa Qua kể.

"Nướng khoai lang là lấy khoai nướng thật ?" Thằng bé tò mò hỏi.

Chỉ là đợi Địa Qua trả lời, Thẩm Mộng : "Mấy thứ bẩn thỉu đó chỉ trẻ con nông thôn mới chơi thôi, ở tỉnh thành mà mấy việc đó là cho đấy."

Nghe , Cố Thiên Minh nhíu mày, lộ vẻ chán ghét: "Hóa là thứ bẩn thỉu ."

Từ Hồng phía hài lòng Thẩm Mộng một cái, nhưng cũng tiện mất mặt con dâu mặt ngoài.

Thẩm Bắc Mục thì chẳng nể nang gì: "Lúc ăn cơm trắng thì mở miệng là 'bác nông dân', ăn no thì thành ' nhà quê bẩn thỉu'. là chị họ của , vẫn giống hệt trong ký ức của nhỉ."

"Cậu!..."

Thẩm Mộng từ nhỏ hợp với Thẩm Bắc Mục, lúc cơn giận bốc lên đầu, ả trừng mắt bất chấp cảnh.

Thẩm Bắc Mục lạnh, tránh né, chằm chằm ả như đ.â.m thủng một lỗ mặt ả .

"Đến vĩ nhân còn em công nông là lực lượng thể thiếu để xây dựng tổ quốc, lời của em phù hợp . Sau nhất đừng thế nữa, ngộ nhỡ khác thấy tố cáo các em thì rắc rối to đấy." Thẩm Dĩ Mạt , đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "tố cáo".

Thẩm Mộng siết c.h.ặ.t nắm tay, nắm lấy tay con trai, giận mà chỗ phát tiết.

Đến nước mà Thẩm Dĩ Mạt còn bản lĩnh để ngang ngược ? Chị nghĩ xem nhà họ Cố là gia đình thế nào, mà sợ tố cáo chắc?

Trong lòng hiểu rõ, nhưng Từ Hồng ở đó nên Thẩm Mộng tiện , đành nuốt nghẹn cơn giận trong. Mãi cho đến khi bước qua cửa nhà họ Cố, ả mới cảm thấy dễ thở hơn một chút.

Nhà họ Cố vẫn như trong ký ức, cầu thang gỗ sạch một hạt bụi, t.h.ả.m đỏ mang đậm đặc trưng thời đại, còn bộ sofa phủ tấm khăn trải trắng muốt.

Từ Hồng dẫn lũ trẻ nhà, lập tức gọi giúp việc mang điểm tâm và nước lên. Một lát , các loại bánh quy, bánh đào, bánh tuyết bày lên bàn cùng với nước nóng hổi.

Thẩm Mộng kéo con trai xuống: "Chị và em trai ở nông thôn những năm qua chắc lâu ăn đồ thành phố nhỉ? Lũ trẻ cũng chịu khổ theo chị , mau nếm thử ."

Địa Qua sa sầm mặt, từng thấy dì nào đáng ghét như .

Thổ Đậu trái cầm một miếng bánh tuyết lên c.ắ.n một miếng, nhíu mày, vẻ mặt thoải mái cố nuốt xuống, đó đưa cho Thẩm Bắc Mục: "Đồ thành phố gì chứ, chẳng ngon bằng một góc cháu . Dì ơi thế? Ở trong làng cháu ngày nào cũng đồ ngon cho cháu ăn mà."

Nhận lấy miếng bánh, Thẩm Bắc Mục suýt thì c.h.ế.t, cố nén , vẻ nghiêm túc ăn nốt chỗ bánh còn của Thổ Đậu.

Nụ mặt Thẩm Mộng dần biến mất, ả đang định mở miệng mắng Thổ Đậu thì Thẩm Dĩ Mạt cướp lời: "Cái thằng bé , con lễ phép hả? Đến nhà khách mà thể bất lịch sự thế ?!"

Thẩm Dĩ Mạt lộ vẻ hung dữ, trừng mắt Thổ Đậu, vẻ như giây sẽ tay dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, khiến những lời định của Thẩm Mộng nghẹn nơi cổ họng.

Ả vốn định lấy chuyện giáo d.ụ.c con cái của hai em để mỉa mai, ngờ Thẩm Dĩ Mạt lên tiếng dạy dỗ , còn gì để . Ả thầm bực bội, Thẩm Dĩ Mạt từ bao giờ trở nên khó đối phó như ? Trước đây chị ngu ngốc đến c.h.ế.t, một câu cũng lười tranh luận, lúc nào cũng cao ngạo như thể là đại tiểu thư bằng.

Địa Qua cũng lườm Thổ Đậu: "Bố bình thường đều dạy chúng lễ nghĩa, em thể như ? Mau xin !"

Thổ Đậu bĩu môi đầy vẻ phục, nhưng uy thế của trai, bé đành cúi đầu xin Thẩm Mộng: "Dì ơi cháu xin , cháu cố ý , chỉ tại dì chuyện cháu khó chịu nên cháu mới ."

Thẩm Mộng xong mà trong lòng tức nổ phổi.

Từ Hồng ở bên cạnh kinh ngạc hai em, ngờ ở nông thôn mà Thẩm Dĩ Mạt thể dạy con đến thế.

"Xin gì chứ, đều là nhà cả, dì các cháu lẽ nào chấp nhặt với con trẻ? Bánh tuyết ngon thì nếm thử bánh đào xem." Từ Hồng vội vàng lên tiếng dịu bầu khí, đẩy đĩa bánh đào về phía hai em.

"Cháu cảm ơn bà nội Cố ạ." Cả hai đồng thanh cảm ơn, hề thất lễ.

Thấy , Thẩm Dĩ Mạt mỉm Từ Hồng: "Bác gái, cháu nhớ hồi nhỏ bác trai Cố đ.á.n.h trận trúng đạn chân, là nhờ Lý đại sư châm cứu mới khỏi hẳn. Cháu hỏi bác địa chỉ của Lý lão ạ?"

Từ Hồng là dịu dàng hiền hậu, lẽ vì từng mất con nên bà luôn kiên nhẫn với trẻ nhỏ, bao gồm cả Thẩm Dĩ Mạt và Thẩm Bắc Mục lúc còn bé.

"Lý lão ..." Từ Hồng nhíu mày, mỉm gật đầu: " , chồng cháu thương ở chân, chuyện cháu hỏi đúng đấy. Lát nữa bác địa chỉ cho, chị em cháu từ nhỏ lớn lên ở tỉnh thành, chắc là cần bác dẫn đường nhỉ, đợi bác một chút."

Bà lấy giấy b.út từ trong ngăn kéo, nhanh ch.óng địa chỉ và nhà đưa cho Thẩm Dĩ Mạt.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

"Tuy nhiên, Lý lão đóng cửa tiếp khách mười năm nay . Nếu , ông e là cũng giữ danh tiếng, giống như bố cháu... Thôi nhắc chuyện đó nữa, thuyết phục ông thì tùy bản các cháu thôi."

Từ Hồng mỉm , vỗ vai Thẩm Dĩ Mạt, trong mắt đầy vẻ an ủi.

Nhà họ Cố từng xem Thẩm Dĩ Mạt là con dâu tương lai, chị lớn lên nên coi như nửa đứa con gái. Chỉ tiếc ý trời trêu ngươi, gặp nữa, chị sống vất vả thế , một dắt theo hai đứa nhỏ và một chồng tàn tật. Từ Hồng chỉ nảy sinh lòng thương cảm mà còn chút áy náy vì năm xưa khi nhà họ Thẩm gặp chuyện, họ tay giúp đỡ.

 

Chương 84: Cuộc đối đấu thuộc lòng của lũ trẻ

Vừa , Từ Hồng nhéo nhẹ má Thổ Đậu, than thở: "Hai đứa nhỏ càng càng thấy quý, thông minh ngoan ngoãn, so với cái đứa nghịch như quỷ sứ nhà thì đáng yêu hơn nhiều."

Thổ Đậu thẹn thùng đáp: "Bà nội Cố ơi, cháu cũng thích bà ạ!"

Lời là nịnh bợ. Nhìn bà nội của Cố Thiên Minh mắt, nghĩ về bà nội ruột của , so sánh sẽ hụt hẫng, trong lòng ngưỡng mộ là chuyện thể nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-chong-quan-quan-tan-tat-hai-nhoc-con-phan-dien-dung-sa-nga/chuong-8384.html.]

So với căn nhà lớn sang trọng những món đồ ăn ngon , thứ mà hai em ngưỡng mộ chính là việc Cố Thiên Minh một như thế.

Thẩm Dĩ Mạt trịnh trọng cất kỹ địa chỉ của Lý lão : "Bác quá khen , Thổ Đậu nhà cháu nghịch ngợm lắm, cháu thấy Thiên Minh mới thật sự đáng yêu."

lúc , Cố Thiên Minh khi thấy bà nội khen ngợi đứa trẻ khác thì tỏ vui.

"Hai đứa nhà quê thì gì lợi hại chứ. Mẹ cháu , quê bẩn hôi, khắp nơi là phân, vả trẻ con nông thôn ngày nào cũng việc, học kiến thức, lớn lên cũng chỉ trồng ruộng thôi, chẳng gì ghê gớm cả."

Cố Thiên Minh năng mạch lạc, thể thấy đứa trẻ hơn năm tuổi cũng là một đứa bé thông minh. Tuy nhiên, những lời thốt khiến cau mày.

Từ Hồng giận dữ sang Thẩm Mộng, nhẫn nhịn mãi mới lên tiếng: "Cô xem cô dạy Thiên Minh những cái gì thế hả? Nếu để ông nội nó , chắc chắn sẽ cho nó một trận đòn, lúc đó cô mới vui lòng đúng ?"

Ban đầu Thẩm Mộng trông vẻ ngoan ngoãn, tâm tư tinh tế, nhưng khi cửa mới phát hiện ả là hẹp hòi, luôn tính toán chi li. Đặc biệt là trong việc dạy dỗ con cái, ả ít xảy tranh chấp với bà. Đàn ông trong nhà đều bận rộn việc quân ngũ, thời gian quán xuyến việc nhà, chính vì mới để Thiên Minh học theo nó thành thế .

Cố Thiên Minh Từ Hồng đầy vẻ uỷ khuất, dắt tay Thẩm Mộng với vẻ sợ hãi.

Thẩm Mộng cảm thấy khó thở, thấy nụ nhếch mép của Thẩm Bắc Mục, lòng ả càng thêm nghẹn khuất. Ả sang giáo huấn Cố Thiên Minh: "Mẹ với con như ? Người nhà quê bẩn hôi là sai, nhưng đó là vì họ lao động trồng lương thực cho chúng ăn. Con sợ cái gì? Bố con là sĩ quan, ông nội con là tư lệnh, chẳng lẽ bắt con trồng ruộng ? Con khác với , bớt học theo mấy thói !"

Sau khi mắng mỏ Cố Thiên Minh một trận trò, Thẩm Mộng lấy nụ , sang Địa Qua và Thổ Đậu: " , đây là đầu tiên các cháu đến nhà dì, để dì dẫn các cháu tham quan một chút nhé?"

Địa Qua thấu tất cả, khoe khoang nên đáp: "Vâng ạ! Vậy thì phiền dì quá."

Cố Thiên Minh mắng nên trong lòng bực bội, Thẩm Mộng với vẻ hầm hừ. khi nhận ánh mắt hiệu của , nó sực tỉnh, vội dậy: "Không phiền , để tớ dẫn các bạn lên lầu, giới thiệu cho các bạn nhé!"

Thấy Cố Thiên Minh dáng lớn, cơn giận của Từ Hồng tan biến quá nửa, bà lộ vẻ hài lòng. vì sợ Thẩm Mộng gây chuyện nên bà cũng theo lên lầu.

Cả nhóm lên tầng, theo Thẩm Mộng và "ông cụ non" Cố Thiên Minh tham quan nhà họ Cố. Đèn điện, tay vịn cầu thang, cả những bức tranh chân dung... thứ đều đối lập với căn nhà tối tăm vùng quê, là một trời một vực cũng quá lời.

Đầu tiên, Cố Thiên Minh giới thiệu với Địa Qua và Thổ Đậu về phòng ngủ của .

Thổ Đậu cảm thấy thật khó tin khi cánh cửa mở , bên trong chiếc giường lớn, rèm cửa và chăn gối xinh , thậm chí còn một cái bàn học lớn. Nghĩ đến việc trai ở nhà chỉ thể dùng cái bàn ăn cũ kỹ để chữ, lòng chua xót. Càng ngưỡng mộ bao nhiêu thì mặt Thổ Đậu càng tỏ vẻ bất cần bấy nhiêu.

"Cậu ngủ một ?"

Cố Thiên Minh gật đầu, tự hào : "Tất nhiên ! Thế nào, phòng tớ hơn phòng các đúng ?"

Thổ Đậu gật đầu: "Đẹp hơn của tớ thật, nhưng tớ trai ngủ cùng."

Nụ mặt Cố Thiên Minh biến mất, nhưng nó cũng để tâm, đóng cửa mở một căn phòng khác . Đây là phòng đàn chuyên dụng, bên trong một cây đàn piano cổ kính, trông qua là giá trị hề nhỏ.

Trước đó thứ đều Địa Qua mảy may động lòng, chỉ khi thấy cây đàn piano, đôi mắt bé mới khẽ sáng lên, lộ rõ vẻ tò mò, nhưng vẫn cố kìm nén hỏi han gì.

Cố Thiên Minh cảm nhận cảm xúc của họ: "Đây là đàn piano, ông nội đặc biệt mua về cho tớ tập luyện đấy. Mẹ tớ bảo chơi đàn thể bồi dưỡng khí chất."

"Đợi đấy, tớ đàn cho các bạn bài Ngôi nhỏ!"

Nó nhanh nhẹn leo lên ghế, thuần thục đàn một bản biến tấu Ngôi nhỏ êm tai. Những nốt nhạc thanh thoát lọt tai, tựa như tiếng ve kêu đêm hè, tiếng chim hót buổi sớm, gợi nhớ đến tất cả những âm thanh nhất mà chúng từng .

Đàn xong một đoạn ngắn, Cố Thiên Minh thu tay dậy, hếch cằm Từ Hồng: "Thế nào bà nội, cháu cũng giỏi lắm đúng ạ?"

"Tất nhiên , Thiên Minh của chúng là giỏi nhất." Từ Hồng mặt đầy kiêu hãnh, cơn giận lúc tan biến sạch sành sanh.

Thổ Đậu gật đầu vỗ tay: "Đàn lắm, nhưng cũng gì ghê gớm cả. Anh trai tớ còn thuộc cả Thiên Tự Văn cơ! Đọc sót một chữ nào, ?"

"Em!" Địa Qua hài lòng lườm em trai một cái.

Hai em đứa thì thích khoe khoang, đứa thì thấp thỏm khiêm tốn, tính cách khác biệt . Thẩm Dĩ Mạt im quan sát, chút bất lực.

"Thiên Minh, xin nhé, em trai tớ thất lễ quá." Địa Qua quên xin Cố Thiên Minh.

Thẩm Mộng lạnh: "Thổ Đậu thế thì chứng tỏ trai cháu thật. Thiên Minh nhà dì cũng học qua Thiên Tự Văn , chi bằng thi thố một chút xem ."

tin con trai thua kém một đứa con nhà quê thấp kém. Ở quê, Thẩm Dĩ Mạt chắc chắn bận rộn trồng trọt, đối phó với mấy mụ đàn bà thô lỗ nông thôn, thời gian dạy con sách. Còn Thẩm Bắc Mục thì càng khỏi bàn, thanh niên tri thức ngày nào cũng ở ngoài đồng hoặc núi, e là chính cũng quên sạch những gì học hồi nhỏ .

"Thế , để Thiên Minh bắt đầu , bảo nhà dì bắt nạt các cháu." Thẩm Mộng đẩy đứa con trai đang vẻ tình nguyện phía .

Cố Thiên Minh bắt đầu hoảng hốt và lúng túng. Đàn piano là do ép học, Thiên Tự VănTam Tự Kinh cũng , nhưng cái bài Thiên Tự Văn đó dài khó nhớ, nó học từ mấy tháng nên quên sạch từ lâu ...

mặt bao nhiêu thế , nếu thì mất mặt quá.

Thẩm Dĩ Mạt thấy liền thở dài, kéo tay Địa Qua: "Hay là thôi , bọn trẻ còn nhỏ thế , cần thiết so đo mấy thứ gì. Trời cũng còn sớm nữa, chúng ..."

"Chị sợ ?"

Thẩm Mộng khẩy, ngước mắt , ánh mắt vô cùng sắc lẹm: "Hồi nhỏ chị học lúc nào cũng thầy cô khen ngợi, chẳng lẽ con trai chị chữ? Trẻ con càng nhỏ thì càng so sánh! Nếu , lớn lên thì so với ai?!"

"Thiên Minh, !"

Thẩm Mộng càng càng hăng, giọng cao v.út lên khiến Cố Thiên Minh giật b.ắ.n . Thằng bé rơm rớm nước mắt, bắt đầu : "Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, nhật nguyệt doanh... doanh... thần túc liệt trương, hàn lai thử vãng, thu thu đông tàng, nhuận... nhuận..."

Đến đây thì nó thể nào tiếp nữa.

Sắc mặt Thẩm Mộng sa sầm xuống: "Nhật nguyệt doanh trắc, chữ 'trắc' của con bay ?!"

Cố Thiên Minh sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u: "Mẹ ơi, con... con thuộc nữa."

"Đồ ngốc!"

Thẩm Mộng nén giận trong lòng. Với ả, việc mất mặt Thẩm Dĩ Mạt còn khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t.

"Dì ơi, dì đừng mắng Thiên Minh nữa, đừng so đo nữa ạ."

Địa Qua nhíu mày, đành lòng nên tiến lên khuyên một câu.

Thẩm Mộng xong chỉ thấy mỉa mai. Con trai ả chỉnh, chẳng lẽ cái loại "mầm giống thấp kém" chắc?

"Dì mắng Thiên Minh là vì nó chăm chỉ. Dì mắng việc của dì, con việc của con, là con cũng ? Tự lấy Thiên Minh cái cớ, đó việc mà một đứa trẻ ngoan nên . Hay là bình thường con giáo d.ụ.c con như thế đấy?"

Sắc mặt Địa Qua trở nên cực kỳ khó coi. Cậu bé giận dữ lườm Thẩm Mộng, thèm khuyên can thêm một câu nào nữa. Một khi động chạm đến , thể nhẫn nhịn thêm dù chỉ một khắc, lập tức bắt đầu thuộc lòng chút do dự.

Loading...