Thập Niên 70: Gả Thay Vả Mặt, Mỹ Nhân Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 145: Hung Thủ Và Cuộc Đấu Súng

Cập nhật lúc: 2026-01-01 07:03:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Thư lập tức hỏi: “Có địa chỉ ?”

 

“Có.” Lý Dật Nam thò tay túi quần, lấy một tờ giấy đưa cho Tần Thư: “Đây là địa chỉ.”

 

Tần Thư nhận lấy xem, giấy ghi tên và địa chỉ nhà.

 

Lý Dật Nam : “Đồng chí công an, tổ trưởng của Hà Văn Bân , của Hà Văn Bân mấy hôm qua đời, trạng thái thể lắm, cũng thể là quên xin nghỉ phép.”

 

“Được.” Tần Thư gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn đồng chí Lý, chúng đây.”

 

Lý Dật Nam đáp: “Được.”

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình rời .

 

Lý Dật Nam tại chỗ, bóng lưng hai rời gọi với theo: “Đi cẩn thận nhé, đồng chí công an.”

 

Tần Thư dừng bước, cũng đầu , chỉ vẫy tay coi như đáp .

 

Lý Dật Nam tại chỗ, tiễn hai , cho đến khi bóng dáng họ khuất hẳn, mới thu ánh mắt, định về phòng bảo vệ.

 

Ai ngờ, thì suýt nữa đ.â.m sầm một , sợ đến mức lùi mấy bước, kéo dãn cách giữa hai .

 

Lùi xong, kỹ… cha , cha ruột của .

 

Lý Dật Nam trong lòng chút cạn lời, liên tục đảo mắt mấy vòng tặng cho cha ruột.

 

Lý Phong Niên như thấy bộ dạng của đứa con trời đ.á.n.h, hỏi: “Thằng nhóc , từ khi nào thích giúp công an phá án thế?”

 

Lý Dật Nam hừ một tiếng: “ thích, vui, ông quản ?”

 

Lý Dật Nam xong, co giò bỏ chạy.

 

“Thằng nhóc thối !”

 

Đợi Lý Phong Niên phản ứng , cho đứa con trời đ.á.n.h mấy cái tát, kết quả… chạy mất tăm.

 

Lý Phong Niên nghiến răng ken két, ruột thịt, ruột thịt!

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình theo địa chỉ tờ giấy đến khu đại viện nơi Hà Văn Bân ở.

 

Họ khu đại viện, các ông bà đang trong sân đều đồng loạt tới, một bà chủ động hỏi hai .

 

Nói rằng thấy hai lạ mặt, hỏi họ đến tìm ai.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình nhân cơ hội hỏi thăm về Hà Văn Bân, nhắc đến Hà Văn Bân, các ông bà lập tức mở lời, kể về .

 

Nói Hà Văn Bân là một đứa trẻ khổ, mười tuổi thì cha mất vì t.a.i n.ạ.n lao động.

 

Mẹ vất vả nuôi khôn lớn, đến khi nhà máy cơ khí nhận công việc của cha, hai con cùng từ từ trả hết nợ nần bao năm qua.

 

Không ngờ trả hết nợ, của Hà Văn Bân đổ bệnh, bệnh gì thì rõ, chỉ là ho, ho… ho đến mức nôn m.á.u.

 

Mấy hôm , bà mất.

 

Các ông bà kể xong chuyện nhà Hà Văn Bân, hỏi thăm phận của hai Tần Thư, đến tìm Hà Văn Bân gì.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình đưa phận, là bên nhà máy cơ khí chút chuyện, hỏi thăm hết trong nhà máy, chỉ còn thiếu Hà Văn Bân, ở nhà nên qua hỏi thăm.

 

Các ông bà nhà máy cơ khí chuyện, lập tức hỏi hai Tần Thư là chuyện gì.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình , tỏ ý thể .

 

Các ông bà cũng hỏi thêm nữa.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình cũng lên lầu, đến cửa nhà Hà Văn Bân.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình cánh cửa mặt, trao đổi ánh mắt.

 

Tần Thư sang một bên, nấp , còn Phạm Bình Bình thì gõ cửa.

 

Phạm Bình Bình giơ tay gõ cửa: “Cốc cốc.”

 

“Cốc cốc.”

 

Mộng Vân Thường

Sau tiếng gõ cửa, bên trong tiếng đàn ông vọng : “Ai đấy?”

 

Phạm Bình Bình gì, tiếp tục gõ.

 

Giọng đàn ông tỏ vẻ mất kiên nhẫn, tiếng bước chân cũng ngày một gần: “Đến đây đến đây! Đừng gõ nữa.”

 

Giọng dứt, cửa đẩy từ bên trong.

 

Hà Văn Bân thấy gương mặt của Phạm Bình Bình, sắc mặt lập tức trở nên kinh hãi, giơ tay định đóng cửa.

 

Phạm Bình Bình vội vàng dùng hai tay nắm lấy mép cửa, gắng sức kéo ngoài.

 

Tần Thư cũng xông , giật mạnh cánh cửa, Hà Văn Bân đang định đóng cửa liền kéo ngoài.

 

Hà Văn Bân thấy Tần Thư, sắc mặt trắng bệch: “Các cô gì? Các cô là ai!”

 

Tần Thư phản ứng của Hà Văn Bân, trong lòng đáp án.

 

Cô đến gần Hà Văn Bân: “Anh là Hà Văn Bân đúng ?”

 

Áp lực ập đến, Hà Văn Bân loạng choạng lùi mấy bước, cả trong nhà.

 

“Phải.”

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình theo sát nhà.

 

Phạm Bình Bình liếc về phía cầu thang, giơ tay đóng cửa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-145-hung-thu-va-cuoc-dau-sung.html.]

Các ông bà đang nấp ở cầu thang trộm thấy , chút ngơ ngác.

 

Cửa đóng.

 

Tần Thư quát lớn: “Hà Văn Bân, tối qua gì, trong lòng !”

 

Chút huyết sắc còn mặt Hà Văn Bân cũng biến mất trong nháy mắt, đầu gối mềm nhũn, cả ngã cửa.

 

Anh mặt mày trắng bệch, giọng lẩm bẩm: “ .”

 

Phạm Bình Bình muộn màng nhận … Hà Văn Bân thừa nhận ? Anh chính là c.h.é.m Phùng Chí Cao?

 

Tình hình đến quá đột ngột, Phạm Bình Bình chút dám tin, cô nghiêng đầu Tần Thư.

 

Tần Thư kịp , Hà Văn Bân đang đất lên tiếng: “Không ngờ các cô tìm đến nhanh như .”

 

Phạm Bình Bình lập tức hỏi: “Người c.h.é.m Phùng Chí Cao tối qua chính là ?”

 

Hà Văn Bân thẳng thắn thừa nhận: “Là !”

 

Anh siết c.h.ặ.t hai tay thành nắm đ.ấ.m, nghiến răng nghiến lợi, gương mặt trở nên dữ tợn: “ đáng đời, là hại c.h.ế.t !”

 

“Hắn rõ ràng tiền, tiền mà trả cho , hại tiền chữa bệnh, cuối cùng… cuối cùng mất …”

 

Giọng Hà Văn Bân đến cuối trở nên nghẹn ngào, lẩm bẩm mấy câu, gào lên một tiếng: “Mẹ mất !”

 

Anh ngửa đầu gào thét: “A!!”

 

Hà Văn Bân đ.ấ.m n.g.ự.c đ.ấ.m đất, lóc gào thét: “Đều tại vô dụng! chính là một kẻ vô dụng!”

 

“Nếu cứng rắn hơn một chút, lời , tiền chữa bệnh mà c.h.ế.t!”

 

Hà Văn Bân đột nhiên ngừng , nước mắt lưng tròng Tần Thư và Phạm Bình Bình: “Đồng chí công an, cô b.ắ.n c.h.ế.t ! sống nữa!”

 

Tần Thư sắc mặt vẫn như thường, rút còng tay : “Anh tuy tội, nhưng tội đến mức c.h.ế.t.”

 

Hà Văn Bân thấy còng tay, sắc mặt biến đổi, trốn.

 

Tần Thư đoán hành động của Hà Văn Bân, trực tiếp đè xuống đất, bẻ quặt hai tay lưng, còng .

 

Cô kéo Hà Văn Bân dậy: “Về .”

 

“Đi!”

 

Phạm Bình Bình vội vàng mở cửa.

 

Tần Thư áp giải Hà Văn Bân ngoài, các ông bà đang lén xem náo nhiệt bên ngoài thấy cảnh , sắc mặt biến đổi, vội vàng đầu né tránh.

 

Phạm Bình Bình khóa cửa nhà Hà Văn Bân , mới nhanh chân đuổi theo Tần Thư.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình dẫn Hà Văn Bân khỏi, khu đại viện liền như ong vỡ tổ.

 

Trên đường về Cục Công an.

 

“Đoàng!”

 

“Đoàng!”

 

Hai tiếng s.ú.n.g vang vọng trời cao.

 

Tần Thư và Phạm Bình Bình dừng bước, theo bản năng về hướng tiếng s.ú.n.g.

 

Hà Văn Bân thấy Tần Thư tiếng s.ú.n.g thu hút, co giò bỏ chạy.

 

Tần Thư lao theo mấy bước, tung một cú đá đá bay Hà Văn Bân ngoài.

 

Hà Văn Bân ngã mạnh xuống đất.

 

Tần Thư tới, túm tóc Hà Văn Bân một cái.

 

Lại một tiếng hét t.h.ả.m: “A!”

 

Tần Thư mặt mày lạnh lẽo: “Còn chạy?”

 

“A!” Hà Văn Bân mặt mày kinh hãi: “Không chạy nữa, chạy nữa!”

 

Tần Thư kéo Hà Văn Bân dậy: “Bình Bình, cô đưa về, qua đó xem .”

 

“Giữ c.h.ặ.t , đừng để chạy thoát.”

 

“Được!” Phạm Bình Bình nhận lấy Hà Văn Bân.

 

Tần Thư co giò chạy về hướng tiếng s.ú.n.g.

 

Phạm Bình Bình dặn dò: “Chị Tần, cẩn thận!”

 

“Được!”

 

Tần Thư đầu đáp một tiếng.

 

Cô chạy xa, mấy tiếng s.ú.n.g vang lên: “Đoàng!”

 

“Đoàng đoàng!”

 

Trong tiếng s.ú.n.g xen lẫn tiếng la hét của đàn ông, phụ nữ, già, trẻ nhỏ.

 

Tiếng la hét ngày một gần…

 

Tần Thư ngẩng đầu , phía ôm đầu chạy tán loạn.

 

Trong đó một đàn ông cao gầy chạy như bay tới, liên tục đầu , khẩu s.ú.n.g trong tay vung loạn xạ: “Tránh ! Tất cả tránh cho ông! Ai c.h.ế.t thì mau tránh đường!”

 

 

Loading...