Một tràng lời của Tần Thư khiến im bặt.
Vợ đại đội trưởng cũng : “ , lúc các oán trách thể nghĩ cho chúng một chút , chúng cũng chẳng mang theo thứ gì, nhận tin là chạy ngay.”
“Bảo là chúng mang đồ các oán trách như còn , đằng chúng cũng giống các mà, cái gì cũng mang theo.”
“Đều là vì mạng sống của , giữ mạng , biến thành của nhà chúng .”
Mọi lúc trong lòng dù vui nữa cũng nên lời.
, nhà đại đội trưởng cũng thế, chẳng mang theo thứ gì.
mắt, đây?
Người cán bộ , cũng chính là bí thư công xã, :
“Đây là thiên tai, bà con yên tâm, công xã và huyện chắc chắn sẽ nghĩ cách an trí cho bà con.”
Thấy bí thư công xã chuyện, ánh mắt sáng lên, đổ dồn vị lãnh đạo công xã.
Giọng bí thư công xã khựng một chút:
“Hay là thế , bà con xem nếu ai thể đến nhà họ hàng ở nhờ thì đến nhà họ hàng ở nhờ, nếu thật sự ở nhờ thì theo chúng về công xã , đó công xã chúng sẽ họp quyết định xem an trí thế nào.”
Đến nhà họ hàng ở nhờ?
Chuyện …
Bí thư công xã nhắc nhở: “Mọi cứ ở đây mãi cũng là cách, bà con thấy thế nào?”
Công xã sắp xếp… sắp xếp thế nào?
Mọi , đều thấy vẻ nghi hoặc trong mắt đối phương.
lúc lên tiếng hỏi: “Đến công xã, công xã sắp xếp thế nào ạ?”
Bí thư công xã chần chừ một lát mới chậm rãi mở miệng:
“Chắc là sẽ dựng chỗ ở tạm thời, để bà con ở tạm , hoặc là ở nhờ, đương nhiên đây chỉ là lời , cụ thể giải quyết thế nào còn xem cấp của công xã.”
“Bà con xem bây giờ bàn bạc một chút, bàn xong thì ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-224-vach-tran-loi-noi-doi-canh-cao-ke-co-y-do-bat-chinh.html.]
Mọi , đó bàn bạc với nhà, xem là ở nhờ thế nào.
Tần Thư liếc đám đông đang bàn tán, quên việc chính.
Cô dậy đến mặt La Xuân Đào đang dỗ con: “La Xuân Đào, Tào Hồng Hà là ai?”
Mộng Vân Thường
Người nhà họ Trương đang bàn bạc xem thế nào thấy tiếng Tần Thư, tiếng chuyện im bặt, đầu Tần Thư.
Những xung quanh cũng sang, Phạm Bình Bình cũng vội vàng đến bên cạnh Tần Thư.
Tần Thư nương theo ánh mắt của xung quanh, về phía một phụ nữ béo đang bế bé gái.
Tần Thư sang, phụ nữ béo cũng đang lén cô.
Ánh mắt hai chạm .
Trên mặt phụ nữ béo lộ rõ vẻ chột , tránh ánh mắt của Tần Thư, nhưng thấy La Xuân Đào và xung quanh đều đang chằm chằm .
Đáp án quá rõ ràng.
Mụ đành kiên trì : “Đồng chí công an, là .”
Tào Hồng Hà toét miệng ngây ngô: “Đồng chí công an, chuyện là hiểu lầm, là cố ý lừa em gái Xuân Đào thôi.”
Ánh mắt mụ đảo qua Dũng Bảo đang trong lòng La Xuân Đào: “Đồng chí công an, nếu cô tin thì thể hỏi Dũng Bảo xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Tần Thư lẳng lặng Tào Hồng Hà: “Bà rõ là chuyện gì, tại còn bà bán đứa bé?”
Tần Thư đợi Tào Hồng Hà trả lời, hừ lạnh một tiếng: “Là cố ý lừa gạt, là bà tâm tư đó, đang cẩn thận thăm dò?”
Trên mặt Tào Hồng Hà thoáng qua vẻ hoảng loạn thể thấy bằng mắt thường.
Tần Thư nhấn mạnh giọng điệu: “Tào Hồng Hà, buôn bán trẻ em là xử b.ắ.n đấy.”
“Mấy hôm huyện mới công khai xử b.ắ.n mấy kẻ .”
Bầu khí lập tức trở nên ngưng trọng, xung quanh im phăng phắc.
lúc tiếng gọi truyền đến: “Tần Thư! Tần Thư!!!!”
“Tần Thư ơi!”