Đường Chính Quốc kéo Thư Như Diệp dậy: "Đồng chí Mục, đồng chí Tần, chúc mừng chúc mừng."
Thư Như Diệp thu hồi suy nghĩ, mặt mang ý : "Chúc mừng, tân hôn vui vẻ, sớm sinh quý t.ử."
Tần Thư, Mục Dã: "Cảm ơn."
Đây là bàn cuối cùng, kính rượu xong, Tần Thư, Mục Dã cũng nên ăn cơm.
Mục Học Quốc Thư Như Diệp, Đường Chính Quốc: "Hai vị tới thì cứ ăn uống tự nhiên, cần khách sáo, coi như là dính chút khí vui mừng."
Đường Chính Quốc : "Yên tâm, chúng khách sáo ."
Thư Như Diệp gật đầu: "Được."
...
Tần Thư, Mục Dã trở , ông bà nội, ông ngoại gọi qua cùng bàn ăn cơm.
Thư Như Diệp, Đường Chính Quốc ăn cơm xong.
Đường Chính Quốc : "Cơm cũng ăn , quà cũng tặng , đồng chí Thư chúng thôi chứ?"
Thư Như Diệp gật đầu.
Lúc rời .
Tiếng truyền đến.
Thư Như Diệp nhịn , thấy Tần Thư tươi như hoa, mím môi, cùng Đường Chính xoay rời .
Tần Thư như cảm ứng, ngước mắt , vị trí trống , .
Tần Thư nghĩ nhiều, thu hồi tầm mắt, tiếp tục ăn cơm.
Người ăn cơm xong cũng lập tức rời , mà là uống , c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.
Lũ trẻ tìm đến cô dâu mới Tần Thư lời cát tường đòi kẹo hỷ.
Tần Thư phát kẹo cho từng đứa.
Thời gian thấm thoắt, sắc trời dần tối sầm , khách khứa ăn cơm xong cũng dần dần rời .
Hàng xóm láng giềng lúc còn quên khiêng bàn ghế nhà về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-82-loi-chuc-phuc-cua-anh-trai-va-dem-tan-hon-bat-dau.html.]
Tần Thư, Mục Dã cùng nhà tiễn hết khách khứa xong, lúc mới trở về rửa mặt.
Tần Thư rửa mặt xong trở về phòng, giường chăn đỏ thẫm, chữ hỷ cửa sổ... nghĩ đến một chuyện thể xảy tối nay...
Khuôn mặt nóng bừng, càng nghĩ càng thái quá, đó thực sự hổ cô trực tiếp vùi đầu trong chăn.
Cả cô chui trong chăn, kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng đẩy , Mục Dã rửa mặt xong trở .
Mục Dã nhà thấy là sửng sốt, cuối cùng ánh mắt dừng chiếc chăn phồng lên, trong mắt dần sinh ý , trở tay đóng cửa phòng , khóa trái, sải bước tới.
Mộng Vân Thường
Tần Thư trốn trong chăn tự nhiên thấy tiếng động, cô tiếng bước chân càng lúc càng gần, tim đập càng lúc càng nhanh, cô trốn trong chăn thể thấy tiếng tim đập thình thịch của .
Tiếng bước chân dừng .
Cô cảm giác chăn xốc lên một chút, đó... vị trí bên cạnh lún xuống một ít, cô còn thấy tiếng rắc một cái, dường như là âm thanh dát giường phát .
Vãi!
Mục Dã xuống dát giường kêu , lát nữa lúc kịch liệt, giường sẽ sập chứ?
Thế mới mất mặt!
Lúc Tần Thư đang miên man suy nghĩ trong chăn, đột nhiên cảm giác chăn đỉnh đầu xốc lên.
Cô ngước mắt , đối diện thẳng với đôi mắt đen láy của Mục Dã, môi mỏng khẽ mở, giọng ôn nhuận vang lên: "Thư Thư, em như ngộp ?"
Tần Thư: "..."
Trước đó ở nhà khách cũng ngủ như , hỏi ngộp ?
Tần Thư ánh mắt chằm chằm đến tự nhiên, lặng lẽ tránh , chột đáp một tiếng: "Cũng tàm tạm~"
Nào ngờ, cô tránh , Mục Dã sán tới.
Tần Thư sấp giường, thấy Mục Dã tới, theo bản năng trốn, Mục Dã dự đoán động tác, giữ c.h.ặ.t gáy, Tần Thư giơ tay định đ.ấ.m một quyền qua.
Ngay đó... môi truyền đến sự mềm mại và ấm áp... khuôn mặt trai phóng đại của Mục Dã gần trong gang tấc.
Đầu óc Tần Thư trống rỗng, Mục Dã che mắt cô , xoay đè lên.
"Rắc!"
"Rầm!"