Chị dâu, mì chị đúng là thơm thật đấy.
Tống Bạch ngẩng đầu khen một câu cúi xuống xì xụp ăn tiếp. Giang Niệm mỉm , đặt bát xuống thì Lục Duật bước tới. Cánh tay chạm sát vai cô, gần như vai kề vai, giọng trầm thấp mang theo nóng phả bên tai cô: Ăn nhiều một chút.
Gương mặt nhỏ nhắn của Giang Niệm bỗng chốc ửng hồng, cô vội lắc đầu: Em no ạ.
Thấy Giang Niệm thực sự ăn thêm nổi nữa, Lục Duật gì thêm, chỉ Tống Bạch là ngạc nhiên ngẩng lên: Chị dâu, chị ăn như mèo ngửi thế? Như món mì , chị dâu em ăn hơn hai bát chứ.
Hắn cũng ăn khỏe, hầu như em trong trung đoàn ai nấy sức ăn đều lớn, nếu với cường độ huấn luyện cao hằng ngày như , ăn ít thế mà xỉu vì đói mất.
Giang Niệm: ……
Dù cô cũng ăn nhiều hơn mèo chứ bộ. Cô xoay bước khỏi bếp: Em về phòng đây, hai cứ thong thả ăn nhé.
Tống Bạch cái bát nhỏ thớt, cái bát tô tổ chảng trong tay . Chậc, đúng là cái dày bé tí tẹo.
Đoàn của Lục Duật tháng sẽ diễn tập, tính đến cuối tháng còn mười ngày nữa. Hai ngày nay, ngày nào Lục Duật cũng vườn rau lật đất, Giang Niệm nấu cơm trưa xong là mang tận nơi. Trời dạo bắt đầu nóng dần, mặc một chiếc áo mỏng bên trong, khoác thêm cái áo nhẹ bên ngoài là khéo. Giang Niệm xách cặp l.ồ.ng nhôm vườn, cả mảnh đất rộng mênh m.ô.n.g vắng vẻ, chỉ Lục Duật.
Người đàn ông mặc chiếc áo may ô trắng, vung cuốc từng nhịp nhẹ nhàng. Khi ánh mắt Giang Niệm dừng những khối cơ bắp cân đối ở cánh tay , cô nhớ đến sáu múi bụng vô tình thấy hôm nọ, thoáng chốc thấy ngượng ngùng, mất tự nhiên khi đối diện với suốt thời gian qua.
Cô gọi một tiếng: Ăn cơm thôi .
Lục Duật Giang Niệm đang gốc cây. Vẫn là nơi đó, nhưng mặt so với năm ngoái tính nết khác biệt. Anh buông cuốc: Anh tới đây.
Giang Niệm mở nắp phích nước, rót cho rửa tay rửa mặt. Rửa xong, Lục Duật theo thói quen vén vạt áo may ô lên lau nước mặt, thế là những múi bụng săn chắc cứ thế lù lù hiện ngay mắt Giang Niệm.
Bất ngờ quá đỗi, Giang Niệm sững sờ mất một lúc, đến nỗi Lục Duật gì cô cũng lọt tai.
Chị dâu?
Giang Niệm.
Giang Niệm giật thảng thốt: Hả?
Lục Duật cụp mắt, ý tràn : Em nấu món gì thế?
Giang Niệm lúc mới sực tỉnh, mặt đỏ bừng từ đỉnh đầu xuống tận cổ. Cô ngượng đến mức tìm cái lỗ nào chui xuống ngay lập tức, vội vàng thụp xuống mở cặp l.ồ.ng, nhưng ngón tay cứ xoay mãi , càng xoay càng trơn. Cô cuống đến mức trán lấm tấm mồ hôi. Lục Duật nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay vô tình lướt qua khớp xương nhỏ nơi cổ tay: Để mở cho.
Giang Niệm lúc nhạy cảm vô cùng, gần như ngay lập tức rút tay khỏi lòng bàn tay Lục Duật. Cô khẽ ho hai tiếng bảo: Anh ăn , tí nữa em lấy cặp l.ồ.ng .
Nói xong, cô chạy thẳng một mạch dám ngoảnh đầu . Cái dáng vẻ đó trông cứ như ch.ó đuổi bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-168.html.]
Giang Niệm chạy thẳng về nhà, đến cổng đụng ngay Phùng Mai đang buôn chuyện với hàng xóm. Phùng Mai mặt cô: Sao mặt em đỏ thế ? Sốt ?
Giang Niệm lắc đầu: Em chạy nên nóng thôi ạ.
Dứt lời, cô lao thẳng nhà, dùng nước giếng rửa mặt cho đến khi hai má lạnh đến mức tê dại mới thôi.
Giang Niệm ăn cơm xong, đợi đến lúc Trung đoàn trưởng Tống đơn vị, đoán chừng Lục Duật cũng , cô mới chạy vườn mang cặp l.ồ.ng về rửa sạch, đó phòng tiếp tục thêu thùa.
Tối đến khi Lục Duật về, giếng rửa sạch tay, Giang Niệm đang bên bàn ăn dọn sẵn cơm nước, : Đất lật gần xong , phơi thêm hai ngày nữa là trồng rau .
Giang Niệm gần như vùi mặt bát, chỉ hận thể biến thành tàng hình, liên tục gật đầu: Dạ .
Ăn xong, cô gần như lầm lũi chạy biến phòng.
Sắp đến cuối tháng, làng bên ngày mai cũng phiên chợ. Giang Niệm rút kinh nghiệm , trời sáng dậy. Lúc giếng rửa mặt, cô liếc căn phòng của Lục Duật, bên trong vẫn tối om, chắc dậy. Cô bếp nấu bữa sáng, ăn vội một chút, bước khỏi cửa bếp thì tiếng kèn tập hợp vang lên.
Cô sang phòng bên cạnh, thấy bên trong hai tiếng khục khặc ho nhẹ. Giang Niệm Lục Duật dậy, liền vọng : Bữa sáng em để trong nồi, em chợ đây, chắc trưa về kịp , trưa cứ ăn ở nhà ăn nhé.
Được.
Giọng từ trong phòng vọng tỉnh táo lắm, chẳng chút gì là ngái ngủ cả, cứ như dậy từ lâu .
Đợi đến khi Giang Niệm chạy sang gọi Phùng Mai cùng chợ, Lục Duật mới mở cửa bước . Bộ quân phục xanh lục sạch sẽ chỉnh tề, là ăn mặc xong xuôi từ sớm. Thực ngay từ lúc Giang Niệm mở cửa phòng, Lục Duật thức . Nghĩ cô thẹn thùng nên cứ để cô từ từ bình tĩnh .
Phó trung đoàn trưởng Lục.
Tiểu đoàn trưởng Lã đến ngoài cổng viện ngó trong. Lục Duật rửa mặt xong: Có chuyện gì thế?
Anh Lã bảo: Về chuyện trung đoàn diễn tập dã ngoại, hỏi chút về tiểu đoàn của Lưu thì tính ? Giờ Lưu chuyển huấn luyện bên ngoài , mà lệnh điều động tiểu đoàn trưởng mới vẫn xuống. tìm Tống nhưng với chính ủy việc vắng , nên qua đây hỏi .
Lục Duật đáp: Cứ để phó tiểu đoàn trưởng bên đó dẫn đội, chuyện đợi lệnh của cấp xuống tính tiếp.
Anh Lã gật đầu: Được.
Chân của Chí Quân ? Lục Duật hỏi một câu.
Anh Lã bảo: Đỡ nhiều , giờ chạy nhảy nhưng cái chân đó vẫn vận động mạnh quá, tịnh dưỡng thêm.
Từ ngày Trịnh Hồng , vẫn luôn ở khu gia đình giúp chăm Chí Quân. Bà chỉ sửa mấy thói hư tật của thằng bé mà còn dạy nó cãi lớn nữa, tính nết khác hẳn so với hồi Trịnh Hồng nuôi. Dù đổi quá lớn nhưng những chi tiết nhỏ trong cuộc sống vẫn thể nhận rõ rệt.
Lã Quốc Sinh nghĩ đến Trịnh Hồng – vợ cũ của , lòng thấy đầy cay đắng và mệt mỏi.