Nói xong chị nghiêng đầu tặc lưỡi: Em bảo giờ tìm cô gái nào xa trông rộng hiểu chuyện như thế nhỉ?
Giang Niệm cúi đầu mím môi: Em cũng nữa.
Phùng Mai bảo: Em là chị dâu nó, lúc rảnh rỗi thì để tâm đến chuyện của nó một chút. Không em đang thêu tranh cho xưởng thêu ? Lúc nào sang đó thì hỏi thăm xem cô nào . Chị thật nhé, nếu em mà tác hợp thành công hôn sự cho Lục, vợ chồng chắc chắn sẽ nể trọng em lắm đấy.
Giang Niệm mỉm : Vâng, để khi nào sang đó em hỏi xem.
Đợi Phùng Mai , Giang Niệm mới dừng tay thêu, cô đầu sang căn phòng Lục Duật từng ở, lòng bỗng thấy trống trải lạ thường, cứ như bỏ rơi một góc vắng vẻ cô quạnh nào đó. Cô khẽ lắc đầu, xua những suy nghĩ ngổn ngang để tiếp tục công việc tay.
Buổi chiều, Từ Yến sang chỗ Giang Niệm chơi một lát về.
Thấm thoắt Lục Duật sáu ngày. Sáng hôm Giang Niệm dậy thật sớm để thêu cho xong bức tranh. Sau khi thành những mũi kim cuối cùng, cô gỡ tranh khỏi khung, bỏ túi vải nhỏ định bụng khi ăn sáng xong sẽ lên thành phố một chuyến.
Thế nhưng cô nấu xong bữa sáng thì trong nhà khách đến.
Chính là ba Trần Phương, Hầu Liên và Hầu Mộng mà cô gặp ở chợ hôm . Giang Niệm đoán mục đích của họ, Trần Phương cũng chẳng khách sáo, ngay xuống ghế cô hỏi: Đang ăn cơm đấy ?
Giang Niệm gật đầu: Các chị ăn ạ?
Tụi chị ăn ở nhà mới sang. Trần Phương đáp một câu.
Hầu Mộng gốc cây đưa mắt quanh sân nhỏ, Hầu Liên hỏi: Tiểu Niệm , năm nay em bao nhiêu tuổi ?
Giang Niệm thầm nghĩ, lúc ở chợ chị Trần , giờ còn hỏi thì rõ là mục đích cả. Cô giấu vẻ thiếu kiên nhẫn trong mắt, bình thản đáp: Em 23 ạ.
Hầu Liên bảo: Thế là lớn hơn Hầu Mộng nhà chị hai tuổi. Vậy còn Phó trung đoàn trưởng Lục bao nhiêu ?
Trần Phương chen : Chị hỏi , rõ lắm, Lục năm nay 26, lớn hơn Hầu Mộng năm tuổi.
Hầu Liên bồi thêm: Tuổi đó cũng còn nhỏ nữa, đến lúc lấy vợ .
Giang Niệm hiểu vấn đề, họ đang vòng vo để mối cho Hầu Mộng đây mà. Cô nhớ lời Phùng Mai hôm qua, Trung đoàn trưởng Tống lăn lộn bao nhiêu năm mới lên vị trí đó, chắc chắn sai. Anh bảo Hầu Mộng tầm hạn hẹp, thực hôm ở chợ Giang Niệm cũng lờ mờ nhận điều đó.
Giang Niệm suy nghĩ một lát mỉm Trần Phương và Hầu Liên: Vâng, em cũng thấy Lục còn trẻ nữa, đúng là đến tuổi lập gia đình .
Hầu Liên và Trần Phương cô, thấy cô vẻ hiểu chuyện thì lấy hài lòng, Hầu Mộng cũng lộ vẻ thẹn thùng của thiếu nữ. Giang Niệm thấu tất cả, khẽ thở dài : Em chị dâu, cái gì cần giục cũng giục , cũng mong chú sớm thành gia lập thất cho nhà họ Lục thêm thêm của. Cách đây mấy hôm em còn nhắc đấy chứ, nhưng dù em cũng chỉ là chị dâu, nhiều quá thấy phiền.
Hầu Liên định gì đó nhưng Trần Phương chặn lời: Cũng đúng thôi, phận chị dâu mà nhiều quá cũng dễ ghét thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-173.html.]
Chị hiểu lập trường của Giang Niệm, vì bản chị cũng một em chồng cứng đầu là Đường Trạch, nhiều khi chị quan tâm đến chuyện cưới xin của chú quá cũng hai em họ cằn nhằn. Vả Giang Niệm cũng chẳng chị dâu ruột của Lục, nhiều quả thực tiện.
Hầu Mộng cam tâm liếc Trần Phương sang Giang Niệm với vẻ vui. Cô cho rằng chính Giang Niệm mắt nên mới cố ý tìm cớ để đẩy cuộc hôn sự . Càng nghĩ cô càng thấy khả năng, nên ánh mắt Giang Niệm bắt đầu mang theo chút địch ý.
Hầu Liên hiểu ý Trần Phương nên cũng khó Giang Niệm nữa, liền dẫn Hầu Mộng dậy về. Trên đường , thấy Hầu Mộng vẻ ủ rũ, Hầu Liên bảo: Không , nếu bên chỗ Lục hy vọng thì hôm khác chị dẫn em sang nhà chị Phùng, Phó trung đoàn trưởng Tống cũng lắm mà.
Trần Phương tán thành: đúng, quên mất Tống Bạch nhỉ? Chú là em họ của Trung đoàn trưởng Tống bên trung đoàn 2 đấy, em ?
Hầu Mộng nhớ từng gặp một ở nhà Trung đoàn trưởng Tống, liền mỉm : Em ạ.
Sáng sớm hôm , Giang Niệm dậy sớm xách túi vải nhỏ về hướng thị trấn để lên thành phố. Cô đưa bức thêu cho Cát Mai xem sớm, nhỡ chỗ nào ưng ý thì còn kịp sửa.
Lúc cô khỏi đơn vị, lính gác thấy cô liền chào: Chị dâu đấy ạ?
Giang Niệm đáp: Ừ, chị lên xưởng thêu quốc doanh chút việc.
Khi đến thị trấn, cô bắt gặp Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn cũng đang chờ xe bên lề đường. Tôn Oánh thấy Giang Niệm thì nhíu mày, sắc mặt lộ rõ vẻ khó chịu. Giang Niệm cũng chẳng buồn đoái hoài gì đến hai họ.
Ngô Hữu Sơn : Oánh Oánh, hôm nay là sinh nhật em, lát nữa tụi về mua quà gì thì nhỉ?
Tôn Oánh đáp: Tùy .
Ngô Hữu Sơn nghĩ ngợi một hồi: Trưa nay lên đến thành phố, trung tâm thương mại mua cho bác một chiếc khăn lụa nhé?
Tôn Oánh: Thế nào cũng .
Ngô Hữu Sơn : Vậy quyết định mua khăn lụa nhé.
Tôn Oánh: Tùy thôi.
Giang Niệm mà suýt bật , Ngô Hữu Sơn đúng chuẩn là một kẻ lụy tình, trong sách cũng luôn bám đuôi Tôn Oánh như thế .
Khi xe đến, Giang Niệm lên . Lúc xe gần kín chỗ, chỉ còn một ghế trống duy nhất ở cuối, cô liền đó, đặt túi vải lên đùi nhắm mắt nghỉ ngơi. Ngô Hữu Sơn và Tôn Oánh ở lối phía cô một đoạn. Giang Niệm cứ tiếng Ngô Hữu Sơn lải nhải ngừng, còn Tôn Oánh thì thỉnh thoảng mới đáp một hai câu chiếu lệ.
Xe chạy mất bốn tiếng đồng hồ mới đến trạm. Giang Niệm dậy xuống xe ngay, vài bước thì phía vang lên tiếng Tôn Oánh: Đồng chí Giang.
Giang Niệm khựng , xoay hỏi: Có chuyện gì ?
Tôn Oánh cô chằm chằm: Cô và Phó trung đoàn trưởng Lục thực sự chỉ là quan hệ chú thím bình thường thôi ?
Giang Niệm lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình thản: Nếu thì cô nghĩ là gì?