Đường Trạch đến mặt Lục Duật và Tống Bạch, vỗ vai Lục Duật : Phó đoàn Lục, chị dâu tính tình gì nấy chứ ý , đừng để bụng nhé.
Sau đó cũng vỗ vai Tống Bạch: Chú cũng đừng để tâm quá.
Tống Bạch lạnh mặt đáp, chỉ theo bóng dáng Giang Niệm chạy ngoài.
Phó đoàn Lục...
Đường Trạch thấy Lục Duật dậy liền gọi một tiếng.
Lục Duật quét ánh mắt sắc lẹm qua những trong sân: Hôm nay đều đây, cũng thẳng luôn, chuyện hôn sự của chị dâu cần các lo lắng. Dù cô lấy ai, cũng thể nuôi cô cả đời. Sau các cũng dẹp ngay cái ý định mối manh cho chị dâu .
Ngay đó, ánh mắt lạnh lùng của lướt qua nhóm binh sĩ hùa theo đòi xem mắt Giang Niệm: Còn các nữa, dẹp hết mấy cái tư tưởng đó , tập trung bộ tâm trí việc chính cho !
Rõ!
Đám binh sĩ tức khắc bật dậy thẳng tắp, còn ai dám nhởn nhơ cợt nhả như lúc nãy. Ở đoàn Hai, họ sợ Đoàn trưởng Tống cho lắm, nhưng sợ nhất là Phó đoàn Lục, lúc huấn luyện quân thì đúng là liều mạng, họ tài nào chịu thấu.
Các cứ ăn , về .
Lục Duật thẳng, Đường Trạch cũng chẳng dám giữ .
Tôn Oánh nghiêng đầu cửa sổ, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Lục Duật cho đến khi khỏi sân mới thu hồi tầm mắt. Cô hừ lạnh một tiếng, cúi xuống đôi giày da đỏ chân.
Trên con đường nhỏ rợp bóng cây, Phùng Mai và Từ Yến dẫn đám trẻ đuổi theo Giang Niệm. Phùng Mai : Giang Niệm, đừng giận nữa, chuyện cũng tại thím rõ với Trần Phương, khiến bà hiểu lầm cháu với Tống Bạch.
Giang Niệm mím môi: Chuyện liên quan đến thím ạ.
Là do Trần Phương dắt theo Hầu Liên mối Hầu Mộng cho Tống Bạch. Với tư cách là chị dâu Tống Bạch, Phùng Mai ưa Hầu Mộng nên lấy cớ từ chối cũng là lẽ thường, chung quy là do Trần Phương tự suy diễn mới gây hiểu lầm dở dở .
Giang Niệm về đến nhà là ngay bếp. Thực lúc nãy cô kịp ăn gì cả, giờ bình tâm bụng bắt đầu réo ầm ĩ. Cô vườn hái hai quả dưa chuột và ít đậu cô ve định xào hai món. Vừa rửa rau xong, cô thấy tiếng bước chân phía . Cô cứ ngỡ là Phùng Mai Từ Yến, nhưng kỹ thì bước chân trầm mạnh mẽ, rõ ràng là của Lục Duật.
Lục Duật về ?
Giang Niệm chớp mắt, thấy Lục Duật bước bếp. Vẻ mặt đàn ông rõ vui giận, chỉ đôi mắt đen thẳm vẫn còn sót chút lạnh lẽo tan hết. khi thấy Giang Niệm, vẻ lạnh lùng trong mắt dịu . Thấy cô định thái rau, chủ động cầm lấy con d.a.o: Để .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-212.html.]
Con d.a.o lấy mất, Giang Niệm mới sực tỉnh: Vậy em nhóm lửa.
Vì Lục Duật về nên bữa trưa ba món mặn, bánh bao trắng nóng hổi và cháo loãng. Thức ăn bưng chiếc bàn ngoài sân. Đang ăn, Giang Niệm ngẩng lên Lục Duật, mỉm : Tối nay ăn gì để em ?
Lục Duật ngước mắt khóe môi cong lên của cô, cúi đầu đáp: Mì trộn thịt băm.
Vâng ạ.
Bữa cơm Lục Duật ăn chút lơ đễnh. Suốt một tháng vắng, lúc nào cũng nghĩ về con gái trong khu tập thể . Anh sợ Giang Niệm lên thành phố, sợ cô gặp nguy hiểm.
Ăn xong, Lục Duật cùng Giang Niệm dọn bát đũa bếp : Anh lên đội đây.
Giang Niệm gật đầu: Anh .
Làm xong việc bếp núc, Giang Niệm thêu ở ngoài sân. Cô thầm nghĩ việc điều chuyển công tác của Đoàn trưởng Tống và Lục Duật bao giờ mới thông báo? Là Tết Đoan ngọ năm nay là năm ? Tết Đoan ngọ năm nay qua mà phía Đoàn trưởng Tống vẫn thấy động tĩnh gì.
Giang Niệm tấm thêu sắp thiện, nhớ tới lời Cát Mai trong điện thoại là bảo cô ngày hai mươi tháng bảy hãy đến xưởng thêu. Tuy Cát Mai huỵch tẹt nhưng cô hiểu ý. Theo lời bà, Chủ nhiệm Bành chắc chắn là kiểu soi mói và khó chung đụng. Nếu để bà xem tấm thêu sớm, e rằng bà sẽ bới lông tìm vết khiến tác phẩm cuối cùng chẳng . Kết quả chỉ hỏng tay nghề của Giang Niệm mà còn khiến đối tác Hong Kong mất lòng tin xưởng thêu quốc doanh. Cô đoán Cát Mai đang để một đường lui cho chị Địch và chị Lư.
Trong bầu khí náo nhiệt ở nhà họ Đường vẫn thấp thoáng sự mỉa mai của các chị vợ quân nhân xem kịch . Bà cụ nhà Doanh trưởng Lữ ăn xong liền dẫn Lữ Chí Quân về . Lúc , bà Trần Phương lắc đầu. Trên đường, Lữ Chí Quân hỏi bà: Bà nội, bà lắc đầu ạ?
Bà xoa đầu cháu: Bà bảo cháu , nhớ kỹ trong lòng đừng quên.
Lữ Chí Quân còn tính tình nghịch ngợm đáng ghét như năm ngoái, bé nghiêm túc bà : Chuyện gì ạ?
Bà bảo: Chúng về khác việc gì thì dựa sự thật rõ ràng, đoán mò mà bừa, nếu sẽ gây rắc rối cho nhiều lắm.
Lữ Chí Quân nhớ năm ngoái ngoài chợ, và thím Khang thím Giang sắp lấy chú Tống, thím Giang thấy nên mắng cho mấy câu. Lúc đó chỉ thôi, cứ tưởng cũng lấy chú Tống nên cứ nhớ mãi. Sau mua đồ ngon cho , liền đem chuyện kể cho bố, bảo để dành tiền định ly hôn với bố để lấy chú Tống. Nghĩ đến đây, Lữ Chí Quân thẹn thùng : Bà nội, cháu nhớ .
Bà cụ ngẩn , vỗ đầu cháu: Thôi, đừng nghĩ đến nó nữa, tối nay bà mì sợi cho cháu ăn.
Vâng ạ! Lữ Chí Quân tươi.
Nhà họ Đường lúc đang rối tung lên. Trần Phương và chồng dọn dẹp sân bãi, mấy chị vợ hàng xóm cũng xúm giúp một tay. Hôm nay đám cưới Đường Trạch nên nhà nhiều món ngon, đĩa nào cũng sạch bách. Vì kết hôn nên Đường Trạch nghỉ ba ngày, cũng phụ giúp gia đình dọn dẹp. Tôn Oánh trong phòng, chẳng ai phiền cô .
Trần Phương chồng cũng đang trách nên bà im lặng dám năng gì. Bà cụ bảo Đường Trạch: Con phòng với cô dâu , tối nay bên còn náo nhiệt lắm đấy.
Mẹ, con . Đường Trạch đáp lời bước phòng tân hôn.