Từ đây đến bệnh viện hề gần, bình thường bộ cũng mất nửa tiếng, huống hồ còn cõng thêm một .
Lư Tiểu Tĩnh và Trạch Bội Bội phiên cõng Tôn Viện. Chị Bội Bội cho Giang Niệm động vì thấy cô nhỏ con, sợ cô ngã Tôn Viện. Cả nhóm chạy đến bệnh viện, Trạch Bội Bội hớt hải gọi lớn: Y tá! Y tá ơi! Có m.á.u nhiều quá!
Tôn Viện y tá đưa phòng cấp cứu. Bác sĩ yêu cầu thông báo cho nhà đến, Lư Tiểu Tĩnh chạy về một chuyến nhưng chẳng thấy bóng dáng Triệu Lâm . Cuối cùng chỉ nhóm Giang Niệm giúp chạy đôn chạy đáo lo thủ tục. Bác sĩ bước thông báo bệnh nhân va đập mạnh bụng dẫn đến sảy thai, nghi ngờ hành vi bạo lực gia đình nên báo sự việc lên Hội Phụ nữ và Ủy ban Cách mạng.
Giang Niệm nhớ tiếng "đùng" mà cô thấy lúc đang ngủ mơ màng. Cô là do Tôn Viện tự va là do Triệu Lâm tay.
Tôn Viện vẫn đang hôn mê, của Hội Phụ nữ đến , hỏi han danh tính nhóm Giang Niệm. Biết họ ở cùng khu ký túc xá, họ hỏi kỹ về tình cảm vợ chồng Tôn Viện thường ngày cũng như nguyên nhân cãi vã. Giang Niệm thì chịu c.h.ế.t, vì cô cũng mới đến đây hai ngày.
Trạch Bội Bội và Lư Tiểu Tĩnh phối hợp trả lời, một lát của Ủy ban Cách mạng cũng đến tìm hiểu. Cả hội xoay đến tận nửa đêm họ mới rời . Lư Tiểu Tĩnh bực mắng: Sao vớ cái chuyện xui xẻo !
Trạch Bội Bội cũng phiền lòng nhíu c.h.ặ.t mày.
Tôn Viện đưa về phòng bệnh ở tầng ba. Những ngày giáp Tết bệnh khá đông, đêm hôm trong hành lang vẫn thấy tiếng ho hắng. Họ thể bỏ mặc Tôn Viện một ở đây, nhưng ngày mai chị Bội Bội và Tiểu Tĩnh còn lo xong tranh thêu, nên Giang Niệm bảo hai về , cô sẽ ở trông nom.
Cả ba giường trong phòng bệnh đều . Giang Niệm ghế đẩu, gương mặt trắng bệch của Tôn Viện. Lúc yên tĩnh , cô mới thấy hai chân run rẩy, một phần vì chạy, một phần vì sợ. Từ nhỏ đến lớn cô từng chứng kiến cảnh tượng nào đẫm m.á.u đến thế.
Cảm thấy tay dính dính, cô cúi đầu thì thấy đầy m.á.u, chỉ tay mà cả quần cũng dính, đó là do Tôn Viện túm lấy cô lúc ở ký túc xá. Giang Niệm cố nén cảm giác lạnh lẽo rợn , dậy về phía khu nước.
Hành lang dài và hẹp chỉ thắp một hàng bóng đèn thủy tinh kiểu cũ, tĩnh lặng một bóng . Những cánh cửa gỗ phòng bệnh đều đóng c.h.ặ.t, thỉnh thoảng vọng tiếng ho. Giang Niệm vết m.á.u tay, trong đầu tự chủ mà hiện mấy bộ phim kinh dị từng xem.
Bệnh viện ma... Hành lang kinh hoàng...
Cô tự nhủ thầm là giả thôi, đ.á.n.h bạo qua phía cầu thang. Cầu thang thời lan can xây gạch kín, bên sơn xanh, bên tường trắng. Đi qua cầu thang, căn phòng thứ tư chính là chỗ của Lục Duật. Nghĩ đến đang ở trong đó, lòng cô thấy vững chãi hơn hẳn.
Đến cuối hành lang, cạnh khu nước hai căn phòng là nhà vệ sinh nam nữ. Giang Niệm cố ép nghĩ đến phim ma, vặn vòi nước rửa tay. Trong khu nước yên tĩnh, tiếng nước chảy ào ào rõ mồn một.
Giang Niệm càng càng thấy rợn tóc gáy.
"Khụ khụ—"
Tiếng ho của cụ già ở phòng bên cạnh cứ liên hồi, Giang Niệm tê cả da đầu. Cô cứ cảm giác như lưng bàn tay ai đó sắp đặt lên vai , âm u hỏi: "Cô lấy giấy vàng giấy trắng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-233.html.]
"Không lấy cái gì hết!"
Giang Niệm kịp rửa xong tay vắt chân lên cổ mà chạy, dáng nhỏ nhắn phóng vù vù.
Phòng của Lục Duật ngay cạnh khu nước. Hành lang yên tĩnh nên dù tiếng của Giang Niệm lớn, vẫn thấy rõ. Ngay khi tiếng cô, Lục Duật bật dậy khỏi giường, chẳng màng đến vết thương, nhanh ch.óng mở cửa phòng thì thấy một bóng lướt qua mắt , tay vẫn còn dính m.á.u.
Sắc mặt Lục Duật sa sầm, ôm lấy vết thương rảo bước đuổi theo. Anh hiểu nửa đêm Giang Niệm xuất hiện ở bệnh viện. Thấy bóng cô biến mất phòng bệnh đối diện cầu thang, đẩy cửa thì thấy Giang Niệm đang ghế đẩu, nép sát giường, cả run rẩy, hai bàn tay đầy m.á.u trông đáng sợ.
"Em thế ?!"
Giọng trầm lạnh của Lục Duật đột ngột vang lên khiến Giang Niệm rùng một cái. Cô ngơ ngác ngẩng đầu, kịp định thần một lực đạo mạnh mẽ kéo dậy, giây tiếp theo cô đổ gục l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc ấm áp của . Bàn tay siết c.h.ặ.t eo cô, tay vuốt nhẹ dọc sóng lưng: "Nói , nãy xảy chuyện gì?"
Được Lục Duật ôm c.h.ặ.t, nỗi sợ trong lòng Giang Niệm tan biến bớt. Cô bình tâm , lý nhí đáp: "Dạ... gì, tại hành lang tối quá nên em dọa thôi."
Lục Duật bấy giờ mới buông cô , kiểm tra một lượt từ xuống . Ngoại trừ vết m.á.u tay và quần thì thấy cô thương. Giang Niệm sực tỉnh, vội vàng giải thích: "Không m.á.u của em , là m.á.u của Tôn Viện. Cô ở cạnh phòng ký túc xá của em, tối nay xảy chuyện nên em cùng chị Trạch, chị Lư đưa cô viện."
Lục Duật liếc Tôn Viện giường, nhíu mày gì, nắm lấy cổ tay cô: "Anh đưa em rửa tay." Anh chịu nổi việc thấy m.á.u cô.
Có Lục Duật cùng, nỗi sợ của Giang Niệm bay sạch sành sanh. cô quên đang thương, liền khẽ gỡ tay : "Để em dìu ."
Lục Duật dắt cô khỏi phòng bệnh. Trần Nghiêu cũng từ phòng chạy , thấy Lục Duật một tay ôm vết thương, một tay dắt Giang Niệm thì ngẩn : "Chị dâu, nãy là chị chạy qua đấy ?"
Giang Niệm ngượng nghịu cúi đầu: "Xin , em thức giấc ."
Trần Nghiêu bảo: "Không ." Anh tiến lên dùng cánh tay thương dìu Lục Duật, nhíu mày mắng: "Cậu đừng nữa, về giường ngay ."
Lục Duật rút tay : " , về phòng ."
" mà..."
"Có chuyện gì sẽ gọi ."
Trần Nghiêu thấy kiên quyết nên cũng ép . Anh vết m.á.u tay và quần Giang Niệm, chân mày nhíu : "Chị dâu, chị thương ?"