Giang Niệm : Anh đó , lúc nào buồn ngủ em sẽ bảo.
Lục Duật năng gì cũng nhúc nhích. Anh sang đó, chỉ cạnh Giang Niệm để chắn hết những ánh mắt dòm ngó. Giang Niệm thấy bất động, khẽ kéo vạt áo một cái. Động tác nhỏ xíu của cô ai thấy, nhưng Lục Duật thì cảm nhận rõ mồn một.
Được .
Anh xoay xuống đối diện Giang Niệm, đôi chân dài duỗi thẳng, bao bọc che chắn cho đôi chân mảnh mai của cô bên trong.
Tống Bạch xách ba chiếc bình tông . Lúc Chu Tuấn rót nước cho Trương Tiếu thấy vướng víu, liền hỏi Giang Niệm: Chị dâu, là em với chị đổi chỗ nhé. Em phía ngoài cho dễ trông nom, chị trong, lúc nào buồn ngủ còn chỗ tựa cửa sổ mà chợp mắt.
Giang Niệm còn kịp đồng ý, Lục Duật dậy nhường đường .
Giang Niệm: ...
Chu Tuấn hì hì chỗ. Giang Niệm sát cửa sổ, chiếc túi vải nhỏ tay cô Lục Duật cầm lấy: Trong túi hoa quả, ăn thì bảo lấy cho.
Giang Niệm lắc đầu: Em đói.
Cô uống chút nước tựa lưng ghế ngoài. Tàu khởi hành lúc sáu giờ rưỡi, tiếng xình xịch đều đặn, trời tối hẳn, mặt kính cửa sổ loáng thoáng hình ảnh phản chiếu bên trong toa. Cô nhích lên một chút, chống cằm ga tàu cũ kỹ dần lùi xa. Nói thật là cô bao giờ ghế cứng lâu thế , nhất là ghế cứng của thời đại .
Lục Duật dậy tìm nhân viên tàu hỏi chuyện giường , một lát mới .
Đêm qua Giang Niệm ngủ ngon, giờ tàu chạy, những bóng đen v.út qua ngoài cửa sổ cô dần thấm mệt. Bàn tay đang chống cằm khẽ trượt một cái, Lục Duật nhanh tay đỡ lấy đầu cô, tránh cho cô khỏi đập mặt xuống bàn. Anh bất lực bảo: Ngồi hẳn hoi mà ngủ em.
Vâng.
Giang Niệm ngáp một cái, tựa đầu thành ghế . Chỉ là ngủ một lát đầu cô ngoẹo sang bên bên , vẻ yên . Lục Duật đưa tay giữ đầu cô tựa lên cánh tay . Giang Niệm tìm vị trí thoải mái, cứ thế nghiêng đầu ngủ say. Trương Tiếu Giang Niệm, nhịn mà tặc lưỡi: Cái tật hễ lên xe là ngủ của chị Giang đúng là em phục thật đấy. May mà chúng ở đây, chứ nếu chị một , khéo bắt cóc mất trong lúc ngủ cũng nên.
Lục Duật: ... Tống Bạch: ... Chu Tuấn: ...
Chu Tuấn Trương Tiếu : Em cũng lý.
Hành khách ghế bên thỉnh thoảng liếc Lục Duật Giang Niệm. Người đàn ông gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, mặc chiếc áo măng tô quân đội dài quá gối, dù đang nhưng dáng dấp vẫn thẳng tắp như cây tùng. Không chỉ , mà cả thanh niên đối diện và đàn ông cạnh cũng toát lên khí chất của nhà lính.
Giang Niệm ngủ sâu. Đến nửa đêm, Lục Duật và Chu Tuấn dậy, Trương Tiếu nhấc chân Giang Niệm đặt lên ghế của . Cô nhích sang một bên, hai chân cũng gác lên ghế đối diện. Lục Duật cởi áo khoác ngoài lót chỗ cửa sổ cho Giang Niệm tựa cho êm. Những lính như họ quen , suốt đêm cũng chẳng vấn đề gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-244.html.]
Tống Bạch dậy nhường chỗ cho Lục Duật: Vết thương của đừng cố quá. Tuy khỏi nhưng vẫn nên nghỉ ngơi nhiều .
Lục Duật đáp: Được.
Ba phiên chợp mắt một lát, cho đến khi thấy một tiếng "cộp" khô khốc. Cả ba đồng loạt mở mắt, hóa là chiếc bình tông bàn lăn xuống đất, còn Giang Niệm vốn cạnh cửa sổ thì biến mất tiêu, chỉ còn chiếc áo măng tô quân đội phủ hờ ghế.
Lục Duật bật dậy chạy về phía nhà vệ sinh, Tống Bạch cũng chạy sang đầu toa bên . Tìm một vòng chẳng thấy bóng dáng cô , mãi đến khi Chu Tuấn thấy lớp áo khoác bên chỗ Trương Tiếu thò một bàn chân, giật khẽ gọi: Chị dâu ở đây !
Lục Duật và Tống Bạch vội vàng chạy . Chu Tuấn chỉ bàn chân đang ló gầm bàn. Lục Duật cúi lật nửa chiếc áo khoác lên, thấy Giang Niệm trượt gần xuống sàn tàu, nửa lơ lửng, cả áo của cuốn c.h.ặ.t như cái kén. Khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ đến đỏ bừng, vẻ ánh đèn trong toa ch.ói mắt nên cô khẽ nhíu mày, miệng lầm bầm gì đó kéo áo trùm kín mặt ngủ tiếp.
Lục Duật: ... Tống Bạch: ... Chu Tuấn: ...
Giang Niệm vốn nhỏ , khung xương bé, cứ thế cuộn tròn đắp áo lên thì nếu kỹ đúng là đang ngủ ở đó. Lục Duật đỡ lấy chân cô, chỉnh tư thế cho cô thoải mái hơn.
Sau phen hú hồn đó, ba cũng chẳng còn tâm trí mà ngủ nữa.
Trong khi đó, Giang Niệm ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao. Đầu cô trùm trong áo của Lục Duật suốt cả đêm, thỉnh thoảng kéo áo cho cô thở nhưng Giang Niệm cứ như con thỏ giật , đưa tay kéo áo che kín mít Lục Duật dở dở .
Giang Niệm dậy, tóc tai bù xù như tổ chim, mấy sợi tóc dính bết mặt, má còn hằn một vết đỏ dài. Cô tựa đầu cửa sổ, mắt nhắm mắt mở trông vẫn còn thèm ngủ lắm. Lục Duật bên cạnh hỏi: Ngủ ngon em?
Giang Niệm lí nhí đáp: Vâng.
Trương Tiếu hỏi: Chị Giang, chị thế?
Giang Niệm xoa xoa cổ đưa trả áo cho Lục Duật, cô dậy dậm dậm chân: Ngủ xong mà chân tay đau nhức hết cả.
Chu Tuấn: ... Với cái dáng ngủ đó của chị dâu, tỉnh dậy mà đau nhức mới là chuyện lạ.
Giang Niệm và Trương Tiếu dắt xếp hàng vệ sinh rửa mặt. Buổi sáng cả nhóm ăn bánh bao và bánh điểm tâm, Lục Duật lấy táo và quýt từ trong túi , Chu Tuấn rửa sạch đưa cho hai phụ nữ.
Giang Niệm c.ắ.n một miếng táo, hỏi Lục Duật: Vết thương của thế nào ?
Lục Duật bảo: Không .
Giang Niệm nhận Lục Duật mặt cô lúc nào cũng chỉ " ", ngay cả ở bệnh viện lúc nén đau để dậy cũng bảo với cô là " ".
Mãi đến buổi chiều, nhân viên tàu đến tìm Lục Duật báo một chỗ giường trống. Vì xuống thì lên nên giường lúc nào cũng kín chỗ, một vị trí là may mắn lắm , nhất là dịp lễ Tết thế . Giang Niệm bảo Trương Tiếu sang đó nghỉ, Chu Tuấn theo để chăm sóc vợ.