Thế thì , hôm nay mấy em cứ uống một trận cho đời .
Giang Niệm ngẩn Trương Tiếu, Trương Tiếu cũng kinh hãi kém.
Tám cân rượu trắng?!
Vạn nhất Lục Duật và Tống Bạch uống say lôi so chiêu thì thế nào?
Bên ngoài vang lên tiếng Trung đoàn trưởng Tống: Ơ kìa, Lục Duật, mặt với Tống Bạch thế ? Đánh với ai ?
Hai khẽ ho một tiếng, Tống Bạch đáp: Không gì . Rồi vội vàng lảng sang chuyện khác.
Giang Niệm thấy trong giỏ lạc, bèn bảo Trương Tiếu bóc lạc, còn cô thì phụ chị Phùng nấu cơm. Chị Phùng thấy Giang Niệm nấu ăn thơm ngon hơn nên cứ để cô bếp, chị chỉ lo chuẩn nguyên liệu. Chờ Trương Tiếu bóc lạc xong, Giang Niệm cho lạc qua dầu chiên một lượt, đó đảo cùng ớt khô, mùi hương thơm phức lập tức lan tỏa khắp gian bếp.
Chị Phùng hít hà: Ôi ơi, thơm quá mất.
Ở đây đều ăn giường đất, chiếc bàn nhỏ đủ chỗ nên Trung đoàn trưởng Tống sang hàng xóm mượn thêm một cái bàn nữa. Giường đất đốt nóng hổi, đàn ông một bàn, phụ nữ và trẻ con một bàn xếp bằng tròn để ăn. Đây là đầu tiên Giang Niệm ăn kiểu , thấy khá mới mẻ.
Tống Hướng Đông xách rượu về, Trung đoàn trưởng Tống gắp một hạt lạc bỏ miệng, tặc lưỡi: Lạc là do chị dâu của Lục Duật , vị ngon thật, đưa rượu cực kỳ.
Chị Phùng bảo: Hôm nay ông đúng là hưởng .
Mấy đàn ông ăn uống, giọng Trung đoàn trưởng Tống là to nhất, Tống Bạch và Chu Tuấn cũng khá nhiều, Lục Duật thỉnh thoảng mới góp vài câu. Chị Phùng thì kể cho Giang Niệm đủ thứ chuyện trời biển trong vùng. Trung đoàn trưởng Tống sang nhắc: Bà thôi bớt chuyện nhà .
Chị Phùng vặn : Ông cứ lo uống rượu của ông .
Trương Tiếu hỏi nhỏ: Chị Giang, liệu họ uống say quá ?
Giang Niệm đầu , Lục Duật đang nghiêng, khuôn mặt góc cạnh lấm tấm mồ hôi mỏng. Nhận ánh mắt của cô, , Giang Niệm thấy đôi mắt vẫn tỉnh táo, dấu hiệu gì là say. Cô nhỏ: Anh uống ít thôi nhé. Cô chỉ sợ cùng Tống Bạch tập luyện tiếp.
Lục Duật nhếch môi , khẽ gật đầu với cô.
Trương Tiếu và Chu Tuấn khẽ vài câu qua , Giang Niệm thì bất ngờ chạm ánh mắt của Tống Bạch đang sang, cô bèn mỉm với . Tống Bạch cũng , nâng ly rượu trắng nhỏ uống cạn một .
Giang Niệm Trung đoàn trưởng Tống bảo hai ngày tới cả, khi nào ông mới huyện Đông Câu? Cô bóng lưng ông, định bụng ngày mai sẽ tìm cách dò hỏi ý tứ, đúng lúc đó Lục Duật : Trung đoàn trưởng Tống, ngày chúng em định rừng săn thỏ.
Tống Bạch tán thành: Khó khăn lắm mới sang đây một chuyến, rừng dạo một vòng cũng .
Trung đoàn trưởng Tống hớp một ngụm rượu gật gù: Được.
Kết thúc bữa cơm, Trung đoàn trưởng Tống say khướt, giường đất ngáy o o. Chu Tuấn cũng uống quá chén, lảo đảo. Giang Niệm liếc Lục Duật và Tống Bạch, hai họ hình như cũng ngà ngà. Đi đường dài suốt mấy ngày ngủ, giờ ăn xong rượu ngấm, chị Phùng dọn dẹp xong xuôi thì bốn đàn ông lăn giường đất ngủ say như c.h.ế.t.
Giang Niệm sợ họ lạnh, bèn kéo chăn đắp cho từng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-248.html.]
Họ ngủ một mạch đến tận đêm vẫn tỉnh. Chị Phùng bảo, đây là do họ uống vui quá nên ngủ sâu.
Buổi tối, ba phụ nữ ăn cơm xong phòng trong giường đất ngủ. Nửa đêm, Giang Niệm buồn tiểu tỉnh giấc. Cô mặc áo chạy ngoài, lúc qua gian ngoài thấy bốn ông đạp chăn tung tóe, ai nấy đều ngủ đến vã cả mồ hôi.
Giang Niệm: ... Nóng đến thế cơ ?
Cô mở cửa định thì thấy giọng khàn khàn của Lục Duật: Chị dâu.
Giang Niệm giật , Lục Duật dậy, đưa tay day day thái dương đau nhức: Em đấy?
Giang Niệm đáp: Em vệ sinh.
Lục Duật chẳng chẳng rằng, dậy khoác áo : Anh cùng em.
Vâng. Thực Giang Niệm cũng sợ, nhưng so với ở bệnh viện thì ở đây cô vẫn dám một .
Tống Bạch và Chu Tuấn thấy động tĩnh cũng trở dậy, thấy Lục Duật mở cửa ngoài, tưởng vệ sinh nên cũng khoác áo trèo xuống theo. Lục Duật giữa sân, gió lạnh thổi qua tỉnh hẳn cả ngủ. Thấy Tống Bạch và Chu Tuấn cùng hướng nhà vệ sinh, bước tới chặn : Đợi tí.
Tống Bạch ngẩn : Sao thế?
Lục Duật bảo: Chị dâu đang ở trong đó.
Tống Bạch khựng , xoa xoa mặt cùng Chu Tuấn chạy lán đợi. Khi Giang Niệm bước , thấy Tống Bạch và Chu Tuấn cô cũng ngẩn , ngờ mấy ngủ say như c.h.ế.t mà giờ tỉnh táo thế . Nghĩ họ ăn cơm tối, cô hỏi: Mọi đói ? Đói thì để em nấu ít mì.
Chu Tuấn xoa bụng : Đói thật chị ạ.
Lục Duật cô: Em ngủ tiếp ?
Giang Niệm lắc đầu: Em ngủ đủ .
Nói cô nhà rửa mặt xuống bếp, dùng bột khoai lang nhào bột cán mì cho . Trung đoàn trưởng Tống cũng mùi thơm cho tỉnh giấc. Ăn xong xuôi thì trời cũng tờ mờ sáng. Giang Niệm ngáp một cái về ngủ nướng thêm một giấc nữa, đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh. Nhóm Lục Duật , chẳng thấy bóng dáng ai.
Chị Phùng xoa xoa cổ từ gian ngoài bước : Giang Niệm ơi, đêm qua em ngủ kiểu gì mà cứ như đ.á.n.h trận thế? Tay chân múa may cuồng hết cả.
Trương Tiếu bảo: Chị Giang lúc nào chẳng thế hả chị.
Giang Niệm: ...
Hai ngày nay Giang Niệm chỉ ở trong nhà vì cô sợ lạnh, cần thiết là ngoài. Cô cạnh lò sưởi cùng chị Phùng hơ tay, lựa lời hỏi dò: Chị Phùng ơi, mấy ngày nữa Trung đoàn trưởng Tống công tác chị?
Chị Phùng lắc đầu: Chị cũng rõ nữa.
Đến buổi chiều, phụ nữ nhà đối diện sang chơi, bệt xuống giường đất mà , kể rằng chồng chị mắng chị là loại gà đẻ trứng. Giang Niệm và Trương Tiếu nhíu mày phụ nữ lóc đầy uất ức. Chị Phùng sực nhớ đến lời Giang Niệm hôm , bèn bảo: Hay là chị rủ chồng cùng bệnh viện khám xem? Vạn nhất là do vấn đề của chồng chị thì ?