Giang Niệm.
Lục Duật bước tới gần cô, thấy sắc mặt cô trắng bệch, chân mày khẽ nhíu : Sao thế em?
Ngay đó, liếc chăn đệm giường đất, đôi mắt thâm trầm nheo trong thoáng chốc. Anh nắm tay Giang Niệm dẫn sang phòng bên cạnh. Giang Niệm tựa cạnh tủ, thắt lưng chạm mép gỗ cứng nhắc, đầu óc lúc vẫn còn váng vất. Cô luôn cảm thấy chuyến trở về mang cảm giác khác so với đây.
Cứ như thể... ai đó đang chiếm lấy tư tưởng của cô.
Ý nghĩ lóe lên, sống lưng Giang Niệm lập tức lạnh toát. Lục Duật cúi xuống nắm lấy bờ vai gầy của cô, sâu mắt cô: Nói cho , em đang nghĩ gì?
Bàn tay đàn ông dần siết c.h.ặ.t, như thể đang ép cô ngẩng đầu lên, bắt cô tâm tư chân thật nhất trong lòng cho . Giây phút , Giang Niệm đột nhiên cảm nhận Lục Duật đang sợ hãi.
Cô đang sợ điều gì.
Giang Niệm, ngẩng đầu .
Giọng trầm thấp của Lục Duật mang theo vẻ kìm nén. Giang Niệm nén cơn ch.óng mặt, chậm rãi ngẩng lên . Cô hé môi định , nhưng cổ họng như thứ gì đó chặn , tài nào phát âm thanh. Tim Giang Niệm thắt , cảm giác lạnh lẽo dọc sống lưng càng lúc càng nặng nề.
Giang Niệm, là ai?
Lục Duật cúi , thẳng đôi mắt đang hỗn độn mơ màng của cô. Ngón tay đang bấu c.h.ặ.t vai cô đột ngột siết mạnh, dường như dùng cái đau để kích thích cô tỉnh táo . Ánh mắt trong trẻo, rạng rỡ của cô đang dần một sự tê dại m.ô.n.g lung bao phủ. Sự điềm tĩnh vốn của Lục Duật bỗng nứt vỡ, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô.
Anh c.ắ.n thật mạnh làn môi cô, thở nóng bỏng quấn quýt lấy . Lục Duật dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy Giang Niệm, khiến cơ thể sống động đầy ấm hòa một với xương m.á.u của . Anh dùng lực quá mạnh rách môi cô, vị m.á.u tanh nồng lan tỏa giữa răng môi hai . Cuối cùng, con gái trong lòng cũng phát một tiếng kêu đau đớn.
Lục Duật buông cô , đôi tay một nữa bóp c.h.ặ.t bả vai gầy gò của Giang Niệm. Anh cúi xuống chằm chằm cô, giọng trầm khàn run rẩy rõ rệt: Giang Niệm, cho , là ai?
Anh vẫn lặp câu hỏi đó.
Đồng t.ử của Giang Niệm dần tụ tiêu, khôi phục sự trong trẻo vốn . Cô l.i.ế.m khóe môi, nếm vị m.á.u và cảm nhận cơn đau xót, đàn ông ở ngay sát sạt. Đôi mắt đen kịt, gân xanh nơi thái dương nổi rõ, đôi môi mỏng cũng dính vệt m.á.u đỏ tươi.
Lục Duật.
Cuối cùng Giang Niệm cũng thốt tên .
Vừa thở phào nhẹ nhõm, cô đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của . Dù cách một lớp áo bông, cô vẫn cảm nhận rõ cơ bắp đang căng cứng. Cô vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , thêm một câu: Lục Duật, cơm chín ?
Chín .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-252.html.]
Lục Duật ôm siết lấy cô, lòng bàn tay áp lên gáy, ngón tay mân mê làn da mịn màng: Vừa nãy em nghĩ gì thế?
Giang Niệm cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng, dám thật, cũng dám tiết lộ lai lịch thực sự của , chỉ nhỏ: Không gì , em chỉ đột nhiên nhớ tới cả thôi.
Lục Duật thêm gì nữa, ôm cô một lúc lâu mới bảo: Đi ăn cơm thôi.
Vâng.
Giang Niệm mỉm , theo xuống bếp.
Buổi tối bánh ngô và rau xào, còn đặc biệt hấp riêng cho cô một bát trứng. Giang Niệm ăn bữa cơm trong tâm trạng bồn chồn, lòng cứ vẩn vơ nghĩ về chuyện . Năm ngoái về nhà vẫn bình thường, năm nay kỳ lạ thế ?
Giang Niệm. Lục Duật ngước mắt cô: Ngày mai chúng luôn.
Giang Niệm sững : Nhanh thế ?
Lục Duật đôi mắt sáng của cô, đáp nhẹ: Ừ. Sáng mai chúng viếng mộ chú Hứa và cả, đó qua thăm giáo sư già, về thu xếp đồ đạc luôn.
Giang Niệm ngờ thời gian gấp gáp như . Cô đáp khẽ một tiếng cúi đầu tâm trạng nặng nề ăn nốt bát trứng hấp. Môi rách một chút nên lúc ăn đau. Cô mím môi, nghĩ vẻ kinh hoàng trong mắt Lục Duật khi cô tỉnh táo lúc nãy. Đây dường như là đầu tiên một năm chung sống cô thấy mất kiểm soát như . Giang Niệm siết c.h.ặ.t đôi đũa, ngẩng lên Lục Duật, tình cờ chạm ánh mắt cũng đang .
Cô vội vàng cúi mặt xuống. Có nhận điều gì ? Dù thì phản ứng của cô quá bất thường, đến chính cô còn thấy .
Ăn xong, Giang Niệm rửa mặt sớm trong chăn. Cô cứ ngỡ sẽ mất ngủ, trăn trở trọc trằn, ngờ chạm gối ngủ . Một nữa cô mơ thấy trở về ngôi nhà ở thế kỷ 21. Cô vẫn mở cửa nhà như khi, chờ đợi cảnh tượng ông bà, bố gọi ăn cơm, nhưng kết quả thấy một "" khác đang ở bàn ăn. Người đó giống hệt cô, mặc quần áo của cô, đang gọi của cô.
Giang Niệm sững tại chỗ, lúc tưởng đó chính là bản .
Ông bà ơi. Bố, ơi.
Giang Niệm gọi to, nhưng họ hề . Cô nhíu mày, đoán chắc đây là giấc mơ trong mơ, bèn về phòng ngủ thì thấy cuốn sách vốn đặt ở đầu giường biến mất. Phía vang lên tiếng bước chân, cô thấy một "Giang Niệm" khác đang tới, cách cô chỉ vài bước chân.
"Giang Niệm" nọ khẽ mỉm , đôi mắt đầy vẻ hiền hòa. Bàn tay đang nắm nắm cửa của Giang Niệm đột nhiên siết c.h.ặ.t, gần như ngay lập tức cô nhận phận của : Cô là... vợ của Hứa Thành?
"Giang Niệm" gì, lướt qua cô phòng, bưng một cái thùng rác đặt mặt cô. Giang Niệm mím môi cúi đầu , trong thùng rác là một đống giấy cháy thành tro, vài chỗ cháy hết vẫn còn sót vài chữ.
-- Cô chịu nhục , đ.â.m đầu tường mà c.h.ế.t.
Đây là câu văn xuất hiện ngay đầu cuốn sách. Những nét chữ vốn biến mất giờ đây hiện rõ mồn một mắt Giang Niệm. Cô đột ngột bóp c.h.ặ.t mảnh giấy, ngẩng lên "Giang Niệm" đối diện. Người đó vẫn mỉm , từ đầu đến cuối hề lên tiếng.