Hàm răng nạy mở, nhịp thở của Giang Niệm tước đoạt với tốc độ cực nhanh.
Cô định đưa tay đẩy Lục Duật để tìm chút khí trong lành, nào ngờ hai tay đưa đàn ông dùng một tay tóm gọn, khóa c.h.ặ.t lưng. Cô buộc ngửa cổ, chịu đựng sự điên cuồng thô bạo đầy chiếm hữu .
Ưm...
Giang Niệm khua khua đôi chân đang lơ lửng, khó khăn lắm mới giải phóng, nhưng hành động tiếp theo của Lục Duật cho kinh hãi.
Anh... Lục Duật...
Hàng mi Giang Niệm run rẩy ngừng, đôi mắt ầng ậng nước đáng thương, cô rũ mắt mái tóc ngắn cứng cáp sát cổ . Cổ tay kìm hãm tài nào thoát , mấy cuốn sách đặt ở mép bàn cũng theo những cử động đó mà rơi xuống đất.
Phát một tiếng bịch nhẹ.
Giang Niệm tủi đến mức sắp đến nơi, mãi cho đến khi thấy tiếng nấc nghẹn nhỏ xíu, lý trí đang mất kiểm soát của Lục Duật mới dần về. Anh siết c.h.ặ.t thắt lưng mềm mại của Giang Niệm, c.ắ.n nhẹ lên phần thịt mềm eo cô một cái mới nỡ mà thẳng dậy.
Thế là, đôi mắt đỏ hoe của Giang Niệm va thẳng ánh mắt của Lục Duật mà gì báo .
Người đàn ông hôn lên mắt cô, hôn dày đặc lên má, ch.óp mũi và môi cô, giọng khàn đặc: Anh xin , là mất kiểm soát.
Cửa phòng đang mở, Giang Niệm cảm thấy gió lạnh cứ thế lùa thẳng . Cô cựa quậy cổ tay đang Lục Duật khóa c.h.ặ.t, lời vô thức mang theo chút ý vị cầu xin.
Anh buông em .
Được.
Giọng của Lục Duật còn trầm hơn lúc nãy, buông cổ tay cô , giúp cô cài những chiếc cúc thắt áo bông. Nhìn đôi mắt ướt át , cố kìm nén sự gào thét hung hãn trong huyết quản, một nữa ôm c.h.ặ.t cô lòng.
Giang Niệm. Lục Duật hít một sâu nơi hõm cổ cô: Anh đợi thêm nữa.
Bây giờ chỉ kết hôn ngay lập tức. Muốn thực sự cô.
Giang Niệm tủ đầy ngượng ngập, đôi chân buông thõng một cách tự nhiên, cô cuộn c.h.ặ.t ngón tay đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Lục Duật, nhưng dùng hết sức cũng chẳng lay chuyển , ngược còn mệt bở tai, cô xìu xuống hỏi: Anh thế?
Lục Duật ngoài một chuyến về là thấy . Anh cùng Tống Bạch, chẳng lẽ chuyện gì vui xảy ? Nghĩ đến vết thương mặt , Giang Niệm ngập ngừng một lúc mới hỏi: Anh đ.á.n.h với Tống Bạch ?
Vừa hỏi xong câu đó, cô cảm thấy thở của Lục Duật nặng nề thêm vài phần, cánh tay đang ôm eo cô cũng tăng thêm lực. Giang Niệm thấy nếu dùng sức thêm tí nữa chắc eo cô gãy mất.
Trong phòng im lặng hồi lâu mới vang lên giọng trầm khàn của Lục Duật: Ừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-260.html.]
Buổi trưa uống ít rượu, vẫn còn mùi rượu, ngay cả trong miệng Giang Niệm cũng vị rượu. Cô mím môi hỏi: Sao đ.á.n.h nữa ? Chẳng lẽ hai đúng như lời Chu Tuấn , hễ uống rượu là luyện tay chân?
Lục Duật nắm lấy cổ áo Giang Niệm kéo , hôn mạnh lên bờ vai trắng ngần gầy yếu một cái rõ sâu. Giang Niệm sững sờ mất một lúc mới hồn, sợ hãi định đẩy , nhưng đàn ông buông tay một bước. Nhìn vết hằn vai cô, đáy mắt đen thẫm phủ lên một tầng d.ụ.c vọng nồng đậm: Ngày mai , Tống Bạch nỡ, khi nên tìm luyện tập chút thôi.
Giang Niệm: ... Cách chia tay của hai đúng là đặc biệt thật.
Giang Niệm đưa hai tay đẩy vai Lục Duật, cái eo nhỏ ngả , hàng mi bắt nạt đến ướt nhẹp, giọng cũng mềm nhũn: Anh buông em , nhỡ ai thấy thì .
Cô càng đẩy, Lục Duật càng nỡ buông tay. Thấy mặt Giang Niệm đỏ đến mức như sắp rỉ m.á.u, cuối cùng Lục Duật cũng chịu buông tha, bế cô đặt xuống đất. Hai chân chạm đất, Giang Niệm luồn qua cánh tay Lục Duật, nhặt mấy cuốn sách vương vãi đất ôm lòng chạy biến.
Chạy còn nhanh hơn thỏ.
Lục Duật bóng dáng biến mất nơi cửa phòng, rũ mắt khẽ, xòe tay day day hai bên thái dương, đầu ngón tay vô tình chạm vết thương chân mày, đau đến mức nhíu mày . Tống Bạch tay ác thật, đ.á.n.h hề nhẹ chút nào.
Giang Niệm về phòng xếp đồ xong thì cứ ở lì trong đó ngoài. Cô vỗ vỗ đôi má ửng hồng, đóng cửa phòng , đến chiếc gương treo tường, kéo cổ áo xem vai. Trên làn da trắng nõn, vết hằn tím tái hiện lên cực kỳ chướng mắt.
Giang Niệm: ...
Cốc cốc...
Giang Niệm.
Giọng của Lục Duật cô giật nảy , cô vội vàng kéo cổ áo cài cúc , hai tay bám c.h.ặ.t cạnh tủ, tim đập thình thịch: Có... chuyện gì thế ?
Cách một cánh cửa, giọng đàn ông trầm thấp dễ : Nước tắm đun xong , xách cho em đây.
Giang Niệm nuốt nước miếng, tiến lên mở cửa phòng, thấy Lục Duật một tay xách thùng nước, một tay cầm chậu tắm đặt xuống đất. Anh đổ nước chậu, liếc khuôn mặt đỏ bừng của cô, đáy mắt đầy ý : Cho thêm ít củi lò sưởi , đừng để lạnh.
Giang Niệm cúi đầu: Vâng.
Đợi Lục Duật , Giang Niệm vội vàng chốt cửa . Cô nhanh ch.óng tắm rửa bộ quần áo sạch sẽ, lúc cài cúc áo liếc vết hằn vai, thở riêng biệt của Lục Duật dường như vẫn quẩn quanh nơi đó, dù tắm cũng tan biến .
Giang Niệm thở phào một , mặc quần áo t.ử tế bước ngoài. Lục Duật sắp xếp xong xuôi thứ, thấy cô , phòng đổ nước tắm cho cô, quét dọn sân bãi sạch sẽ. Cứ thế bận rộn đến tối, hai ăn qua loa chút gì đó, Lục Duật bảo: Anh về ký túc xá đây, sáng mai sớm.
Giang Niệm đáp: Vâng ạ.
Cô tiễn Lục Duật ngoài, khi đến hiên nhà, Lục Duật giữ lấy gáy cô, đặt một nụ hôn lên môi cô mới .
Giang Niệm đóng cửa , lưng tựa cánh cửa lạnh lẽo, đưa tay chạm lên đôi môi vẫn còn nóng hổi, mím môi khẽ. Cô phòng xuống thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Giang Niệm cứ tưởng Lục Duật quên đồ gì đó, chạy mở cửa thì phát hiện là Trần Phương, cô ngẩn một lúc mới gọi: Chị dâu Trần, chị đến giờ ?