Lục Duật đáp: Không mệt.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Niệm, giới thiệu với hai họ: Đây là đối tượng của , Giang Niệm.
Tim Giang Niệm đập loạn nhịp, ngay cả nhịp thở cũng vô thức thắt . Đây là đầu tiên Lục Duật giới thiệu cô là đối tượng mặt ngoài, cô cảm giác tự nhiên, giống như lớp giấy dán cửa cuối cùng ngăn cách giữa cô và chọc thủng.
Lục Duật như nhận sự căng thẳng của cô, siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, lòng bàn tay hai áp , rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Chào cô, tên Cố Thời Châu.
Người đàn ông mặc quân phục gật đầu chào Giang Niệm, ánh mắt dừng cô lâu hơn một chút, rõ vì bất ngờ khi cô là đối tượng của Lục Duật . Tuy nhiên gì thêm, chỉ kiệm lời vài chữ.
Giang Niệm mỉm gật đầu xem như đáp .
Trần Nghiêu phản ứng , đôi bàn tay đang đan c.h.ặ.t của hai , cố gắng tỏ bình thường nhất thể: Chị dâu, em là Trần Nghiêu.
Giang Niệm bảo: Chị nhớ em.
Trần Nghiêu , với Lục Duật: Trung đoàn trưởng Lục, xe ở bên ngoài, chúng thôi.
Lục Duật: Ừ.
Trần Nghiêu đỡ lấy túi đồ tay Lục Duật, dẫn họ khỏi ga tàu. Giang Niệm thở phào một , cảm nhận sự nhồn nhột mu bàn tay, cô ngước Lục Duật, thấy đang mỉm : Em đói ?
Giang Niệm lắc đầu: Cũng tạm ạ.
Lúc trời hửng sáng, Lục Duật đề nghị đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng. Vừa khỏi ga, họ gặp Cát Mai đang đợi sẵn ở ngoài. Cát Mai vẫy tay gọi: Giang Niệm, chị ở đây.
Chị Cát...
Giang Niệm buông tay Lục Duật chạy , hai ôm chầm lấy ngày dài xa cách. Cát Mai bảo: Biết em chuyến tàu tối qua nên sáng nay chị đây đợi, đúng là đợi thật.
Giang Niệm mỉm .
Cả nhóm tiệm cơm Hồng Tinh ăn sáng. Trên đường , Lục Duật hỏi Trần Nghiêu ở Nguyên Thị, Trần Nghiêu bảo điều động về đây, cũng mới đến báo danh Tết, thăng chức Tiểu đoàn trưởng, vẫn là lính quyền Lục Duật. Mọi đều ở Trung đoàn ba, Cát Mai bảo đúng là duyên.
Qua cuộc trò chuyện giữa Lục Duật và Cố Thời Châu, Giang Niệm Cố Thời Châu là Chính ủy của Trung đoàn ba, cùng trung đoàn với Lục Duật.
Xe quân sự dừng cửa tiệm cơm, họ chọn một vị trí cạnh cửa sổ. Giang Niệm cùng Cát Mai, Lục Duật cạnh Giang Niệm. Năm gọi sáu món và một bát canh lớn. Đồ ăn thời lượng nhiều, đĩa nào đĩa nấy bưng đều đầy ắp.
Lục Duật thi thoảng gắp thức ăn cho Giang Niệm. Trần Nghiêu liếc một cái liếc thêm cái nữa, Lục Duật phóng một ánh mắt sắc lạnh sang Trần Nghiêu ho khẽ một tiếng, bảo: Chị dâu, chị ăn nhiều nhé.
Giang Niệm mím môi : Vâng.
Ánh mắt Cố Thời Châu dừng Giang Niệm và Lục Duật vài giây thu . Cát Mai bàn với Giang Niệm về chuyện ở tiệm thêu: Chị xin ký túc xá cho em . Tiệm thêu bên đông hơn một chút, năm thợ thêu và một quản quầy, thêm em nữa là bảy . Có hai phòng ký túc, ăn uống thì sang nhà ăn của nhà máy dệt ngay bên cạnh.
Chị tiếp: Đồ dùng cá nhân chị mua cho em hết , cần mua thêm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-263.html.]
Giang Niệm đáp: Em cảm ơn chị Cát.
Cát Mai : Em thể đến đây tiếp tục theo chị, chị vui lắm.
Rồi chị với Lục Duật: Trung đoàn trưởng Lục, cứ yên tâm, Giang Niệm ở chỗ sẽ chăm sóc chu đáo, để xảy chuyện như nữa .
Lục Duật gật đầu: Làm phiền chị.
Miệng nhưng vẫn yên tâm để cô ở đây một . May mà quân khu chỉ cách thành phố hơn một tiếng xe, gần hơn bên nhiều, thể đến thăm cô bất cứ lúc nào.
Trần Nghiêu tò mò hỏi một câu: Trước đây xảy chuyện gì thế ạ?
Nghĩ chuyện cũ Giang Niệm vẫn còn sợ hãi, tay cầm đũa siết c.h.ặ.t . Lục Duật đưa tay nắm lấy tay cô vỗ về: Anh ở gần đây, lúc nào cũng thể đến thăm em.
Giang Niệm khẽ gật đầu: Vâng.
Trần Nghiêu: ... Anh bỗng thấy khó chịu. Rõ ràng đó là chồng em dâu, chớp mắt một cái thành đối tượng của ?
Cát Mai kể vắn tắt chuyện nhà Hồ Trọng Minh cho . Trần Nghiêu xong thì nhíu mày liên tục, cuối cùng đập bàn giận dữ: Loại đó bắt nhốt mới đúng!
Giang Niệm và Cát Mai giật nảy , ngay cả mấy bàn bên cạnh cũng dọa sợ.
Cố Thời Châu khẽ nhíu mày: Yên tĩnh chút .
Trần Nghiêu nhận quá khích nên vội vàng ngay ngắn . Cố Thời Châu cúi đầu ăn cơm, nghĩ gì liếc Giang Niệm thêm cái nữa. Lục Duật nhận ánh mắt đó, đoán đại khái đang nghĩ gì.
Cát Mai và Giang Niệm ăn bao nhiêu, thức ăn chủ yếu chui bụng ba đàn ông .
Ăn xong, Lục Duật và Cố Thời Châu . Hai cửa tiệm cơm, Lục Duật : Cậu gì thì .
Cố Thời Châu hỏi: Cậu gặp ông cụ ?
Lục Duật đáp: Gặp , ông vẫn khỏe.
Phố xá ngày một đông đúc, Cố Thời Châu hạ thấp giọng: Cô gái nhỏ mà ông cụ nhắc đến trong thư, là đối tượng của ?
Lúc Lục Duật tên cô là Giang Niệm, đoán nhưng dám chắc chắn.
Lục Duật gật đầu: Ừ.
Gương mặt lạnh lùng của Cố Thời Châu hiện lên chút ý : Thay lời cảm ơn tới cô .
Câu chuyện của hai dừng đúng lúc. Khi Giang Niệm và Cát Mai bước , Trần Nghiêu lái xe đưa hai đến tận cửa tiệm thêu.
Lục Duật xuống xe hỏi Cát Mai địa chỉ ký túc xá, đó dẫn Giang Niệm xem một vòng. Xác nhận ký túc xá trong khu dân cư đông đúc xung quanh, mới yên tâm rời .
Lục Duật!
Giang Niệm gọi . Lục Duật thì thấy cô sà lòng . Anh vững như bàn thạch, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, hôn lên tóc cô, giọng trầm khàn: Anh về sẽ nộp đơn xin kết hôn ngay, em ở đây yên tâm đợi . Anh điện thoại của chị Cát , về đến nơi sẽ gọi cho em.