Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 284

Cập nhật lúc: 2025-12-26 09:04:48
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Niệm mỉm đáp: Vâng ạ.

Đợi Hà Nguyệt khỏi, Giang Niệm cũng xem nhà xong xuôi, Lục Duật hỏi: Em thấy thế nào?

Giang Niệm bảo: Cũng khá ạ.

Lục Duật bảo Giang Niệm tìm chỗ nghỉ, bắt đầu dọn dẹp căn phòng một lượt, định bụng hai ngày tới sẽ cùng Trần Nghiêu thành phố mua sắm những đồ đạc cần thiết. Giang Niệm cũng chẳng yên , cô cứ trong phòng, tính toán xem chỗ nào nên treo thêm đồ trang trí, ở thành phố chắc chắn bán mấy thứ , để hôm nào cô tự tay .

Dọn dẹp xong cũng gần trưa, Lục Duật rửa sạch tay với Giang Niệm: Anh đưa em xuống nhà ăn dùng bữa nhé.

Giang Niệm khựng , nhất thời chút chùn bước. Cô mím môi, định bảo Lục Duật mua cơm về phòng cho , nhưng đàn ông nắm lấy tay cô dắt thẳng ngoài, cho cô cơ hội do dự.

Giang Niệm: ...

Hai xuống đến chân lầu gặp quen, chính là Trần Bình, chị gái của Trần Phương, đang cùng một bà vợ lính khác. Hai họ tay xách nách mang rau củ và bột ngô, đang rôm rả, thấy Lục Duật liền chào hỏi: Trung đoàn trưởng Lục,

Lời bỗng khựng . Trần Bình ngỡ ngàng Giang Niệm phía Lục Duật, lập tức cúi đầu chằm chằm đôi bàn tay đang đan c.h.ặ.t của hai , đầu óc nhất thời cuồng kịp phản ứng.

Trung đoàn trưởng Lục, đây là đối tượng của ?

Bà vợ lính bên cạnh Giang Niệm, đặc biệt là dừng thật lâu khuôn mặt trắng trẻo xinh của cô. Họ đều Trung đoàn trưởng Lục đến báo danh nộp ngay báo cáo kết hôn, điều khiến ít bà vợ lính dập tắt ý định giới thiệu em gái cho , đồng thời cũng tò mò đối tượng của trông thế nào. Giờ thấy tận mắt, quả thực là quá đỗi xinh .

Thấy Trần Bình ngây , bà vợ lính huých tay chị : Chị thế?

Tim Giang Niệm cũng hẫng một nhịp, chút hoảng hốt. Lục Duật siết c.h.ặ.t t.a.y cô, Trần Bình: Chị Hà, đây là đối tượng của , Giang Niệm.

Ánh mắt thanh lãnh, giọng trầm thấp đầy uy lực, vô hình trung khiến Trần Bình cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chị hồn, ánh mắt qua giữa Giang Niệm và Lục Duật mấy , cố gắng ép nghĩ đến chuyện hai họ đây là chú cháu, sắc mặt cứng đờ mãi mới thốt nên lời: Người yêu , yêu lắm.

Giang Niệm: ...

ngờ gặp Trần Bình sớm như , càng ngờ ở cùng một tòa nhà. Dù Lục Duật chuyển công tác đến đây nhưng cô vẫn khác về mối quan hệ của hai , họ dùng ánh mắt khác thường để .

Lục Duật. Giang Niệm ngẩng đầu định gì đó, nhưng há miệng nên mở lời thế nào.

Lục Duật : Chúng chú cháu ruột, dù chuyện truyền ngoài cũng . Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, đôi mắt đen thẳm cô chăm chú: Anh chỉ quan tâm đến cảm nhận của em thôi, chỉ cần em để tâm đến những chuyện đó thì thế nào cũng .

Giang Niệm ngẩn , xuống bàn tay đang gọn trong tay Lục Duật, sống mũi bỗng thấy cay cay. Cô luôn nghĩ cho , nhưng ngờ cũng luôn lo lắng cho cảm xúc của cô. Cô mím môi, siết c.h.ặ.t những ngón tay thon dài của , ngẩng đầu mỉm : Em sợ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-284.html.]

Đôi mắt đàn ông hiện lên ý : Chúng ăn thôi.

Sau khi tách khỏi nhóm Lục Duật, Trần Bình lên tầng bốn. Bà vợ lính cùng thấy sắc mặt chị liền hỏi: Chị thế?

Trần Bình gượng gạo: Không gì, chắc tại sáng nay ăn ít quá, giờ đói đến hoa cả mắt.

Bà vợ lính: ... Đói thì đói, chứ gì mà mặt mày trông lạ thế .

Trần Bình về đến nhà thì chồng chị là Nhậm Cương cũng về đến nơi. Trong nhà hai đứa con, con gái mười ba tuổi, con trai mười hai tuổi. Cậu con trai Nhậm Đồng thấy bố về liền từ trong phòng chạy vui vẻ gọi: Bố.

Nhậm Cương hỏi: Mẹ con ?

Nhậm Đồng đáp: Mẹ đang trong bếp nấu cơm ạ.

Nhậm Cương cởi áo khoác treo lên móc tường, bếp, thấy con gái đang nhặt rau liền bảo cô bé phòng nghỉ ngơi. Anh bước đến bên cạnh Trần Bình : Trung đoàn trưởng Lục hôm nay đưa đối tượng đến quân khu đấy, xem nhà công vụ, em thấy ?

Nhắc đến chuyện , tay thái rau của Trần Bình khựng : Thấy .

Nhậm Cương cứ tự một , một lúc mới phát hiện cô vợ vốn lam hôm nay im lặng đến lạ, chút bất thường, bèn hỏi: Hôm nay em thế, cãi với ai ?

Trần Bình: ... Chị đặt d.a.o xuống, đóng cửa bếp mới nhỏ: Anh đối tượng của Trung đoàn trưởng Lục là ai ?

Nhậm Cương bật : Anh quen . Thấy vợ khác thường, ngẩn : Sao, em ?

Trần Bình gật đầu: Anh còn nhớ cuối năm ngoái em thăm em gái ?

Nhậm Cương: Chuyện đó thì liên quan gì đến em gái em?

Trần Bình bảo: Lúc đó em giúp em rể chuyển nhà, nhà ngay sát vách nhà Trung đoàn trưởng Lục. Nhà Trung đoàn trưởng một chị dâu, lúc đó còn ngoài xem nữa. Tiểu Phương còn giới thiệu với em cô là chị dâu của Lục, chồng và bố chồng đều mất cả nên mới theo em chồng sơ tán. Em còn tận mắt thấy cô thêu đôi rèm cửa uyên ương cho vợ Đường Trạch nữa, cực kỳ.

Nhậm Cương nhíu mày, lập tức nắm lấy trọng điểm: Ý em là, đối tượng của Trung đoàn trưởng Lục chính là chị dâu của ?!

Trần Bình gật đầu: thế.

Nhậm Cương: ... Anh cũng mất một lúc mới tiêu hóa nổi tin . Nghĩ đến Trung đoàn trưởng Lục bình thường là lạnh lùng sắc sảo, thật ngờ nảy sinh tình cảm với chị dâu . Tuy nhiên, chị dâu giờ là góa phụ, hai ở bên thì ngoài cũng chẳng gì về lý. chuyện mà truyền , chắc chắn tránh khỏi điều tiếng.

Nhậm Cương dặn dò vợ: Chuyện em tuyệt đối linh tinh ngoài. Anh còn việc tay Trung đoàn trưởng Lục để thăng tiến đấy, em đừng mà gây rắc rối cho .

Nhà họ Trần hai cô con gái, lúc Trần Bình lấy thì mới là Trung đội trưởng, thăng dần lên Đại đội trưởng hiện tại. Nếu cố gắng thêm vài năm nữa, còn lên cao hơn. Nghĩ đến việc chồng của em gái vợ là Trung đoàn trưởng, Nhậm Cương luôn cảm thấy chút thua kém.

Loading...