Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 285

Cập nhật lúc: 2025-12-26 09:05:49
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Bình thì lườm một cái: Anh tưởng ngốc , tự dưng đắc tội lãnh đạo của gì?

Nói xong chị tiếp tục cúi đầu thái rau, nhưng trong lòng vẫn nhịn mà tặc lưỡi cảm thán.

Lúc đúng giờ cơm trưa, nhà ăn khá đông đúc, cũng ít bà vợ lính mang hộp cơm đến xếp hàng. Chuyện Trung đoàn trưởng Lục của trung đoàn hai sắp kết hôn gần như truyền khắp quân khu, nên khi thấy bên cạnh một cô gái trắng trẻo xinh xắn cùng, ai nấy đều tò mò sang.

Lục Duật dẫn Giang Niệm xuống một chiếc bàn trống, cầm hai chiếc hộp nhôm lấy cơm, cúi hỏi cô: Em ăn gì nào?

Giang Niệm cảm thấy lúc chẳng khác nào gấu trúc trong sở thú cho tham quan, thực sự thấy quen chút nào: Tùy ạ.

Khóe môi Lục Duật mím một nụ : Chờ một lát.

"Kia là đối tượng của Trung đoàn trưởng Lục ?" "Trông xinh quá mất." "Hèn chi Trung đoàn trưởng Lục sốt sắng nộp báo cáo kết hôn thế, vợ thế cưới về nhà sớm mới yên tâm."

Tiếng bàn tán xôn xao xung quanh khiến mặt Giang Niệm càng lúc càng đỏ, vô cùng ngượng ngùng.

Chị dâu.

Trần Nghiêu và Cố Thời Châu bưng hộp cơm tới đối diện Giang Niệm. Có hai họ, cô bỗng thấy tự nhiên hơn hẳn. Cố Thời Châu gọi: Em dâu.

Giang Niệm mỉm đáp lễ, ngẩng lên thấy Lục Duật bưng hai hộp cơm tới cạnh . Phần cơm lấy cho cô là thịt, cơm trắng thì nén cao ngất ngưởng.

Giang Niệm: ... Thế mà ăn hết ?!

hoảng, Lục Duật liền bảo: Ăn hết thì đưa .

Các bàn xung quanh chật kín , chủ yếu là lính của trung đoàn ba. Trung đoàn trưởng Lục mới đến nổi tiếng là huấn luyện cực gắt, chỉ trong vòng một tháng danh tiếng vang xa. Đám lính trung đoàn ba hôm nay sếp dẫn yêu tới thì đứa nào đứa nấy đều phấn khích, xem xem lúc ở bên yêu sếp nghiêm khắc như thế .

Họ liếc vóc dáng mảnh mai, nhỏ nhắn của Giang Niệm, thầm nghĩ nếu sếp mà tay thì chắc chỉ một chiêu là cô yêu đo ván.

Mọi ăn để mắt tới chiếc bàn ở giữa. Thấy vị Trung đoàn trưởng vốn cực kỳ nghiêm khắc ở đơn vị giờ mặt yêu như biến thành khác, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ tràn ngập ý dịu dàng, lúc thì gắp thịt cho yêu, lúc thì ăn nốt cơm thừa của cô, ăn xong còn hỏi nhỏ: Em no ?

Đám binh lính: ... Quả nhiên, hùng thép đến mấy gặp thương cũng đều hóa mềm mỏng cả.

Mấy bà vợ lính chứng kiến cảnh cũng sang lườm chồng : Anh xem cưng vợ kìa, xem!

Các ông chồng vùi đầu lùa cơm: Người mới yêu đương, là vợ chồng già , bà thấy sến chứ thấy sến lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-285.html.]

Chỉ qua một bữa trưa, tin Trung đoàn trưởng Lục dẫn yêu đến đơn vị lan khắp nơi. Một vài bà vợ lính vốn định giới thiệu cho , giờ thấy nhan sắc của Giang Niệm đều tự động bỏ cuộc.

Ăn trưa xong, Giang Niệm rời khỏi quân khu. Lục Duật lái xe đưa cô , tiên dẫn cô vòng qua bách hóa tổng hợp để chọn chăn đệm và mấy món đồ nhỏ trang trí nhà cửa. Ngôi nhà mới thực sự là tổ ấm của riêng hai họ. Không chú cháu, mà là vợ chồng.

Đa phần là Giang Niệm chọn, Lục Duật xách đồ. Đợi đến khi ghế xe chật ních, Giang Niệm mới giật nhận mua nhiều thế . Cô Lục Duật: Có nhiều quá ?

Người đàn ông bảo: Không nhiều . Nói giữ lấy gáy cô, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi: Nghĩ xem còn thiếu gì nữa ?

Mặt Giang Niệm ửng hồng, cô dời mắt ngoài cửa sổ xe, lắc đầu: Không còn gì nữa ạ.

Lúc mua đồ Lục Duật nhắc với cô, đám cưới chỉ mời em trong trung đoàn và nhóm chị Cát Mai. Còn về phía Trung đoàn trưởng Tống, sẽ đ.á.n.h điện báo tin . Chắc chắn khi thấy điện báo, Trung đoàn trưởng Tống và Phùng Mai sẽ kinh ngạc đến mức nào . Còn về , phía Lục Duật còn ai, còn nhà họ Giang bên cô đoạn tuyệt quan hệ, chẳng cần thiết thông báo.

Ngày cưới định mùng sáu tháng , còn nửa tháng nữa, vặn để Giang Niệm thành bức thêu. Lục Duật đưa cô về đến tiệm thêu lái xe đơn vị để dọn dẹp, sắp xếp phòng ốc.

Lúc trời bắt đầu sẩm tối. Người ở tiệm thêu cũng tan , Giang Niệm gặp Tô Na và Thư Tuyết. Thư Tuyết bảo: Em cũng về đấy .

Tô Na hỏi đầy ẩn ý: Cả ngày nay em thế hả?

Giang Niệm: ... Cô lấy từ trong túi bốn viên kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho hai : Hai chị ăn kẹo ạ.

Tô Na: Kẹo mừng ? Thư Tuyết: Định ngày ?

Giang Niệm mỉm : Mùng sáu tháng ạ.

Cát Mai chuyện cũng mừng cho Giang Niệm, chúc mừng cô và Lục Duật cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận.

Giang Niệm cùng Tô Na ghé qua cửa hàng cung tiêu mua ít kẹo về chia cho . Đám kẹo mừng dù nhóm Dư Hà nhận thì ít nhất cô cũng tròn lễ nghĩa, tránh để điều tiếng về .

Hai bước cửa hàng cung tiêu thấy hai cái bóng vội vàng tách . Giang Niệm liếc , chính là Đồng Cương và cô nhân viên bán hàng, môi cả hai đều đỏ, chuyện mờ ám gì.

Tô Na là từng trải, liếc qua là hiểu ngay biến. Chị giả vờ như thấy, cùng Giang Niệm cân một cân kẹo sữa và kẹo hoa quả rời . Sau khi họ khỏi, cô nhân viên Đồng Cương hỏi: Họ thấy gì chứ?

Đồng Cương lắc đầu: Chắc là thấy .

Trời tối mịt, Giang Niệm và Tô Na băng qua đường về đến chân lầu ký túc xá. Suốt quãng đường cả hai đều im lặng một cách đầy ẩn ý. Mãi đến khi về phòng, Tô Na mới với Thư Tuyết: Đồng Cương và Dương Lợi cặp kè với .

Thư Tuyết mua cơm về cho cả nhóm, thấy tin sốt dẻo thì ngẩn : Chị cái gì cơ?

Tô Na: ...

Loading...