Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 337
Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:19:19
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Niệm đáp: Vâng ạ, mới chín tuổi thôi.
Cát Mai chép miệng tán thưởng: Chị thấy đứa trẻ cũng giống em, sinh là để nghề . Nét vẽ của nó bây giờ tuy gọi là hảo, nhưng so với họa sĩ bình thường thì đúng là khâm phục, nếu thầy giỏi chỉ dạy thêm, tiền đồ sẽ rộng mở lắm.
Nói xong chị khép cuốn sổ , tiếp lời: Chuyện cứ để chị lo. Tiện thể hai hôm nữa chị gặp mấy họa sư thiết kế, chị sẽ mang cuốn sổ cho họ xem qua, nếu đối phương ý định nhận đồ , chị sẽ liên lạc với em ngay.
Giang Niệm tươi: Em cảm ơn chị Cát nhiều ạ.
Cát Mai bảo: Khách sáo với chị gì.
Rời khỏi phường thêu, Giang Niệm chạy lon ton đến bên cạnh Lục Duật, nắm lấy tay cô hỏi: Xong việc hả em?
Giang Niệm gật đầu: Vâng ạ.
Cô cứ ngỡ là thể về nhà luôn, nhưng Lục Duật bảo: Mình xem phim , đợi đến giờ cơm trưa qua khách sạn Hồng Tinh gặp một .
Giang Niệm ngẩn : Gặp ai thế ?
Lục Duật khẽ bóp đầu ngón tay cô, dắt cô về phía rạp chiếu phim: Đường Trạch qua đây .
Phim vẫn là những bộ phim cũ, Giang Niệm và Lục Duật ở hàng ghế phía . Trong rạp ánh sáng lờ mờ, Lục Duật hôn nhẹ lên môi cô một cái, cánh tay vòng qua eo ôm lấy cô. Giang Niệm đỏ mặt, lén xung quanh, thấy vài đôi vợ chồng trẻ cũng sát bên , còn tranh thủ lúc ai để ý mà hôn trộm lên má vợ một cái.
Gần đến giờ cơm trưa, Lục Duật đưa Giang Niệm đến khách sạn Hồng Tinh, chọn một vị trí trong gian ngăn cách cạnh cửa sổ. Giang Niệm trong mới phát hiện, ngoài Đường Trạch còn cả Cố Thời Châu, tay trái vẫn đang treo băng gạc. Thấy trán Cố Thời Châu rịn một tầng mồ hôi mỏng, Giang Niệm tưởng đau vết thương nên lỡ miệng hỏi một câu: Chính ủy Cố, cánh tay còn đau lắm ?
Cố Thời Châu đáp: Không đau nữa .
Lục Duật dắt Giang Niệm xuống đối diện hai họ, ngón tay thô ráp dùng lực bóp nhẹ đầu ngón tay mềm mại của Giang Niệm. Cô đầu chồng, thấy chân mày lạnh lùng, gương mặt bình thản chút gợn sóng, cứ như thể bóp tay cô là .
Giang Niệm: ... Nhớ Lục Duật hỏi cô nấu cơm cho Cố Thời Châu mấy , cô thầm nhướng mày, chẳng lẽ ghen ?
Em dâu, lâu gặp. Ánh mắt Đường Trạch dừng Lục Duật và Giang Niệm vài giây, gương mặt lộ rõ ý : Chúc em và Lục Duật tân hôn hạnh phúc nhé.
Giang Niệm Đường Trạch, mỉm : Em cảm ơn .
Đường Trạch bảo: Lúc hai cưới đang bận huấn luyện ở nơi khác nên kịp về chung vui.
Lục Duật : Không , dạo thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-goa-phu-vo-danh-cua-thap-nien-1970/chuong-337.html.]
Đường Trạch bưng ly rượu mặt uống cạn, đôi mày thoáng vẻ chán chường: Vẫn cả.
Hôm qua lúc rời khỏi thành phố bên , thấy Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn. Tôn Oánh gầy rộc một vòng, sắc mặt tiều tụy khó coi, tay bế một đứa trẻ, theo là Ngô Hữu Sơn. Đường Trạch rót thêm một ly rượu, uống sạch trong một . Anh bận tâm chuyện trong lòng Tôn Oánh Lục Duật, vì hiểu rõ hai họ khả năng, nhưng ngờ Tôn Oánh chuyện đó với Ngô Hữu Sơn khi kết hôn. Giờ cô đến bước đường , cũng là lựa chọn của chính cô thôi.
Thấy Đường Trạch định rót thêm rượu, Lục Duật đưa tay chặn bình rượu : Tối nay , đừng uống nữa.
Đường Trạch cúi đầu, giọng khàn: Ly cuối cùng thôi.
Cố Thời Châu liếc Đường Trạch, thấy Lục Duật thu tay thì cầm lấy bình rượu rót một ly, cũng rót cho Lục Duật một ly: Cạn chén .
Giang Niệm mím môi, nhớ Đường Trạch cũng nộp đơn biên cương, liền hỏi một câu: Anh sắp biên cương ạ?
Đường Trạch nuốt ngụm rượu cay nồng, cô gái làn da trắng trẻo mặt, ánh mắt thoáng ý : Ừ, bạn với Tống Bạch cho vui.
Nhắc đến Tống Bạch, Giang Niệm im lặng hẳn. Cô cúi đầu im lặng ăn thức ăn, đột nhiên ngón tay ai đó bóp một cái, thế là sang Lục Duật, đàn ông vẫn thản nhiên trò chuyện với Đường Trạch.
Giang Niệm: ... Lần bóp em gì đây?
Đường Trạch chuyến tàu tối nay, từ thành phố Nguyên đến biên cương mất bốn ngày tàu, dọc đường vất vả, đúng là khá gian nan.
Ăn cơm xong, Đường Trạch xách túi hành lý ga tàu, Giang Niệm cùng Lục Duật và Cố Thời Châu bắt xe về quân khu. Vừa về đến nhà, Giang Niệm Lục Duật bế thốc phòng. Cô giật , theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ , đôi mắt đen láy của đàn ông, hỏi: Anh thế?
Lục Duật vùi đầu hõm cổ cô, thở mang theo chút mùi rượu nhạt: Lúc nãy ăn cơm em cứ nghĩ về Tống Bạch suốt ?
Giang Niệm: ??? Cô chớp chớp mắt, Lục Duật đang ngẩng đầu chằm chằm, liền mỉm : Em chỉ là Đường Trạch nhắc đến nên mới nghĩ xem ở biên cương thế nào thôi. Cô chợt nhận , Lục Duật hình như ghen. Trước đây cô thật sự nhận thấy điều .
Lục Duật gì thêm, im lặng ôm lấy cô. Giang Niệm ôm lấy vòng eo săn chắc của , hỏi: Anh say ?
Lục Duật đáp: Không .
Buổi chiều Hà Nguyệt ghé qua, rủ Giang Niệm vườn rau một chuyến. Rau trong vườn lớn bộn, Giang Niệm một vòng hái vài quả dưa chuột và cà chua mang về. Trung đoàn buổi tối việc đột xuất, Lục Duật sẩm tối , chuyến mất nửa đêm, mãi đến khuya mới về.
Mấy ngày nay thêu thùa nên Giang Niệm cũng rảnh rang, khi Quan Lộ sang tìm thì cô sẽ qua nhà chị chơi một lát. Lúc cô còn đặc biệt mang theo sổ và b.út. Hôm nay Quan Lộ dạy cô một bài thơ, còn dạy cô một .
Đến hoàng hôn Giang Niệm mới về, đặt sổ và b.út lên bàn nấu cơm. Một lát bên ngoài vang lên tiếng Phương Hạ và Phương Quốc học về, lúc trời tối mịt thì Lục Duật về đến nhà. Mở cửa phòng, thấy chiếc bàn kê sát tường đặt sổ và b.út, bước tới cầm cuốn sổ lên lật xem từng trang. Trang đầu tiên nét chữ còn vẹo vọ xiêu vẹo, trang thứ hai khá hơn một chút, mãi đến hai trang cuối, nét chữ dần trở nên ngay ngắn.
Tuy gọi là nhưng trông cũng khá . Lục Duật nhướng mày, cầm b.út tô theo từng nét chữ mặt giấy, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, một lát đôi môi mỏng khẽ mím thoát một tia .