Thập Niên 70: Kết Hôn Chớp Nhoáng Hai Năm Không Gặp, Quân Tẩu Dẫn Con Đi Tìm Cha - Chương 311: Phó đoàn trưởng sắp điều chuyển

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:36:02
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Diễn đến cửa sổ để hóng chuyện, mà ở gốc cây trò chuyện với Thẩm Học Văn.

 

“Lão Thẩm, , Phó đoàn trưởng sắp điều chuyển .”

 

Chuyện Tần Diễn cũng tin tức, , liền gật đầu.

 

“Nghe , sắp điều đến Tây Bắc quân khu.”

 

Hơn nữa khả năng cao là sẽ thăng lên chức Chính đoàn.

 

Trong quân đội, việc thăng chức và điều động là chuyện bình thường, nhập ngũ nhiều năm như họ cũng quen .

 

Chỉ là vị trí trống , là từ nơi khác điều tới là chọn từ các doanh trại phía lên.

 

Mấy ngày nay, trong quân doanh một lòng xao động.

 

Người lính tướng quân thì lính giỏi.

 

Chỉ cần là lính, thì ai là khao khát lập công dựng nghiệp.

 

Thẩm Học Văn vỗ vỗ vai : “Lão Tần, thấy cơ hội đấy.”

 

Nếu vì thâm niên, thì với quân công của , sớm thăng lên .

 

Nghe , Tần Diễn nhưng thật cũng tự mãn.

 

“Đoàn chúng ít tài, Tiểu đoàn trưởng doanh 5 thâm niên hơn , quân công cũng hiển hách, nếu thăng chức thì cũng là thăng .”

 

Quân đội từ đến nay thiếu tài.

 

Thẩm Học Văn đương nhiên cảm thấy năng lực của em lợi hại hơn Lão Khúc bên doanh 5 nhiều, nhưng thâm niên đặt ở đây, kết quả thế nào quả thật khó mà .

 

Hai trò chuyện vài câu, Thẩm Học Văn liền khác gọi .

 

Dưới gốc cây chỉ còn một Tần Diễn.

 

Anh thích ồn ào, cũng định đến quảng trường vô giúp vui, chỉ chuẩn gốc cây đợi Lâm Uyển Thư.

 

Tô Mộng Oánh trò chuyện xong với mấy cô vợ quân nhân, liền cảm thấy mặt trời đỉnh đầu càng lúc càng gay gắt.

 

Cô nhớ kỹ lời trong mộng , thể thường xuyên phơi nắng, nếu sẽ da trở nên .

 

, cô cũng bận tâm tìm các cô vợ quân nhân khác trò chuyện, liền vội vàng về phía một gốc cây lớn.

 

Chỉ là mới tới gần, ngờ thấy khuôn mặt tuấn tú mày kiếm mắt sáng !

 

Thình thịch thình thịch

 

Tim đập thể kiểm soát bắt đầu loạn nhịp lên.

 

Người đàn ông trai như , cố tình vợ chứ? Hơn nữa còn là Lâm Uyển Thư.

 

Tô Mộng Oánh chút tiếc nuối nghĩ thầm.

 

Mà ngay lúc , trong đầu bỗng nhiên truyền một đạo tiếng kêu kích động.

 

“A a a! Là khí vận thật mạnh mẽ!”

 

Nghe tiếng , Tô Mộng Oánh suýt chút nữa sợ tới mức nhảy dựng lên!

 

Chờ đến khi hồn , cô chút kinh hãi : “Ngươi chỉ thể xuất hiện trong mộng ?”

 

“Ai với cô là chỉ thể xuất hiện trong mộng? Đó là vì đủ năng lượng, nên thể chuyện với cô lúc cô ngủ.”

 

Tô Mộng Oánh sớm dọa tới mức chân tay nhịn chút như nhũn .

 

Vô nghĩa, trong đầu bất cứ lúc nào cũng một chuyện, đổi là ai mà sợ?

 

“Vậy hôm nay ngươi ngoài?”

 

Cuối cùng, cô miễn cưỡng tỉnh táo hỏi.

 

Cô cũng cái “ là chuyện gì xảy , dù từ khi cô mười sáu mười bảy tuổi, nó liên tục xuất hiện trong mộng của cô.

 

nó là đến để giúp cô.

 

Ngay từ đầu Tô Mộng Oánh đương nhiên tin lời quỷ quái của nó.

 

theo việc nó liên tiếp dự đoán trúng vài chuyện, Tô Mộng Oánh mới tin.

 

Lúc thấy nó ban ngày cũng thể xuất hiện, cô căng thẳng sợ hãi, còn một tia mong đợi.

 

“Đương nhiên là vì đàn ông , cách xa như cũng thể cảm nhận khí vận của !”

 

Giọng giống như một phụ nữ tham lam, tràn ngập sự thèm khát.

 

Nghe , tim Tô Mộng Oánh nhảy dựng! Không nhịn len lén liếc mắt một cái về phía đàn ông.

 

Khí vận của thật sự mạnh ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ket-hon-chop-nhoang-hai-nam-khong-gap-quan-tau-dan-con-di-tim-cha/chuong-311-pho-doan-truong-sap-dieu-chuyen.html.]

 

Mà giọng trong đầu vẫn đang kích động : “Nếu cô thể chiếm , nửa đời sẽ vinh hoa phú quý hưởng hết.”

 

Tô Mộng Oánh: ……

 

Chẳng lẽ cô ?

 

“Anh vợ .”

 

Tô Mộng Oánh với gương mặt đờ đẫn .

 

lời cô dứt, giọng trong đầu chút hận sắt thành thép : “Có vợ thì ? Đó là mang đại khí vận đấy, trong hàng trăm vạn cũng nhất định gặp một . Cô đừng cứng nhắc như , nếu cô thể ở bên , năng lượng của cũng thể bổ sung, đến lúc đó thể giúp cô nhiều việc hơn nữa.”

 

Vừa như , Tô Mộng Oánh liền động lòng.

 

Không năng lượng mà cô còn giúp nhiều như , nếu năng lượng, chẳng sẽ càng lợi hại hơn ?

 

“Vậy… , thử xem.”

 

Tô Mộng Oánh , khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng liền nở một nụ ngọt ngào, đáng yêu.

 

Mỗi chỉ cần cô sử dụng nụ như , đàn ông đều sẽ lộ ánh mắt hoặc là tán thưởng hoặc là si mê.

 

Vì thế, Tô Mộng Oánh tự tin bản .

 

Chỉ là ngay lúc cô đầy mong đợi bước về phía , đàn ông vốn đang yên lặng gốc cây, hề báo mà sải bước dài, về phía quảng trường náo nhiệt.

 

Không ngờ cứ thế bỏ , Tô Mộng Oánh lập tức trợn tròn mắt!

 

Sau khi Tần Diễn đám , ai chủ động bắt chuyện với , cũng cảm thấy tự nhiên gì, cứ tiếp tục lẳng lặng chờ Lâm Uyển Thư.

 

Mặc dù cách xa, nhưng vẫn thể từ một mảnh ồn ào náo nhiệt, nắm bắt chính xác giọng của cô.

 

“Thuốc của cô đạt tiêu chuẩn, loại t.h.u.ố.c xử lý như thế chỉ tác dụng, mà còn khả năng khiến bệnh nhân tiêu chảy.”

 

Nhìn những vị t.h.u.ố.c bày mặt , Lâm Uyển Thư với giọng hề mang theo chút d.a.o động nào.

 

Người mặt cô là Phương Bạch Lê.

 

Nghe lời , mặt cô đột nhiên đỏ bừng lên.

 

“Tại như ? Rõ ràng t.h.u.ố.c của và của họ trông khác biệt gì.”

 

Vừa , cô chỉ vị t.h.u.ố.c chấm điểm cao đặt ở bên cạnh.

 

Người đạt điểm cao ai khác, chính là Dương Tranh.

 

Nghe , cô lườm một cái lên trời.

 

“Cái của dùng lửa nung , cô nung ?”

 

Nghe lời , Phương Bạch Lê lập tức ấp úng nên lời.

 

thậm chí còn nung là ý tứ gì.

 

Hai vị bác sĩ bên cạnh cũng đều vẻ mặt nghiêm túc với Phương Bạch Lê: “Đồng chí , t.h.u.ố.c của cô quả thật đạt tiêu chuẩn. Việc bào chế t.h.u.ố.c chuyện đùa, một chút cũng phép lơ là.”

 

Nghe , Phương Bạch Lê cho là đúng.

 

tin là khi nhà máy hoạt động tiến hành huấn luyện, đều huấn luyện , tại còn tự học vất vả như ? Cô cứ thẳng là ?”

 

Nghe lời , Lâm Uyển Thư sắp tức đến bật .

 

“Chúng mở là nhà máy d.ư.ợ.c phẩm, nhà máy dệt nhà máy cơ khí, t.h.u.ố.c do nhà máy d.ư.ợ.c phẩm sản xuất là để chữa bệnh cho , chỉ cần một chút cẩn thận, là thể khiến uống t.h.u.ố.c c.h.ế.t đấy.”

 

Phương Bạch Lê chút hổ, nhưng cô vẫn tranh thủ một tia cơ hội, tiếp tục : “Chờ cô huấn luyện xong, nhất định sẽ phạm sai lầm nữa.”

 

Nghe cô xong, mặt Lâm Uyển Thư cũng lập tức nghiêm .

 

“Vậy tại bỏ qua nhiều quân tẩu việc nghiêm túc như chọn, nhất định huấn luyện một thái độ đắn? Xảy chuyện ai sẽ chịu trách nhiệm cho bệnh nhân? Cô thể ?”

 

Lời trực tiếp khiến Phương Bạch Lê á khẩu nên lời, và nhanh truyền tới bên ngoài quảng trường.

 

Những còn cũng dám lề mề, chỉ theo yêu cầu để gia công xử lý thuốc.

 

Sau một buổi sáng, Lâm Uyển Thư cảm thấy mệt vô cùng.

 

Tiểu gia hỏa trong bụng gần đây thì còn quậy phá nữa, chỉ là bụng lớn , gì cũng bất tiện.

 

Mãi mới chấm điểm xong cho quân tẩu cuối cùng, cô cảm thấy đầu óc cứ ong ong cả lên.

 

Chờ đến khi cuối cùng cô bước khỏi phòng họp, Tần Diễn đợi sẵn ở bên ngoài.

 

Lâm Uyển Thư nở một nụ với , thì thấy giọng của Tô Mộng Oánh truyền đến từ bên cạnh.

 

“Đồng chí Uyển Thư, cô vất vả .”

 

--------------------

 

 

Loading...