Thập Niên 70: Kết Hôn Chớp Nhoáng Hai Năm Không Gặp, Quân Tẩu Dẫn Con Đi Tìm Cha - Chương 339: Cô Thật Giả Tạo

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:37:22
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ mắng con?”

 

Tô Mộng Oánh vẻ mặt bất khả tư nghị Đinh Tố Nhã.

 

Mẹ mắng vì Phương Thu Yến ư? Có phát hiện điều gì ?

 

Đinh Tố Nhã tiến lên đỡ Phương Thu Yến.

 

“Đồng chí, thực xin , cô chứ? Mộng Oánh nhà , lát nữa về, sẽ hảo hảo phê bình nó!”

 

Nghe còn phê bình vì Phương Thu Yến, Tô Mộng Oánh lập tức nổ tung!

 

“Mẹ! Mẹ ý tứ gì? Mẹ mắng con vì một ngoài đành, bây giờ còn phê bình con nữa ?”

 

Đinh Tố Nhã vốn dĩ một bụng lửa giận vì lời ám chỉ của cô quân nhân , giờ thấy con gái còn phân mà đẩy , bà càng tức đến mức vẻ mặt tối sầm .

 

“Tô Mộng Oánh, con cái gì ? Lễ phép của con ? Giáo dưỡng của con ? Ngày thường dạy con như thế ?”

 

Tô Mộng Oánh vốn sợ hãi khi Đinh Tố Nhã tiếp xúc với Phương Thu Yến sẽ phát hiện sự thật.

 

Mấy ngày cũng nghĩ biện pháp để Đinh Tố Nhã nhanh chóng trở về, nhưng bất vi sở động, còn đưa cô về nhà.

 

Vì thất bại liên tiếp, cô rối như tơ vò, giờ thấy Đinh Tố Nhã bảo vệ Phương Thu Yến như , sự hoảng loạn trong lòng cô càng đạt đến đỉnh điểm!

 

Không nhịn , cô nữa tiến lên ngăn cách hai .

 

chặn ngang mặt Đinh Tố Nhã, giận dữ trừng mắt Phương Thu Yến.

 

“Phương Thu Yến, là cô đúng ? Nghe là giáo sư, cô liền cố ý tới gần bà , còn xúi giục bà phê bình , mắng , độc ác như ?”

 

Nghe như thế, Đinh Tố Nhã tức đến mức một thở cũng suýt nhấc lên !

 

“Tô Mộng Oánh, câm miệng! Con lập tức xin đồng chí !”

 

Sao con bé thể năng hồ đồ như ?

 

Bản bà với nữ đồng chí tổng cộng cũng chỉ mới gặp hai , còn hai câu, qua miệng con bé thành xúi giục bà mắng nó ?

 

Phương Thu Yến ngờ đàng hoàng ngoài thể gặp ch.ó điên, nhất thời cũng cạn lời.

 

“Xin thì cần, Thím, còn việc, xin phép vắng mặt.”

 

Nói xong, cô khách khí gật đầu với Đinh Tố Nhã, rời .

 

Từ đầu đến cuối đều hề tranh cãi với Tô Mộng Oánh một câu nào.

 

Cái tư thái tao nhã, đoan trang đó, trực tiếp biến Tô Mộng Oánh thành một mụ đàn bà chanh chua vô lý!

 

Đinh Tố Nhã bóng lưng cô nhẹ nhàng rời , đáy mắt chút thất vọng.

 

Tô Mộng Oánh thấy thế, càng cảm thấy hoảng loạn thôi.

 

nắm chặt lấy cánh tay Đinh Tố Nhã, chất vấn: “Mẹ tại như ?”

 

Đinh Tố Nhã bộ dạng hùng hổ doạ của cô , đáy mắt tràn đầy thất vọng.

 

“Mộng Oánh, con trở nên vô lý như thế ?”

 

Trước con bé tuy cũng bá đạo, nhưng sẽ giống như bây giờ, tựa như một mụ điên, vô lý kiếm chuyện.

 

Nghe như thế, Tô Mộng Oánh giống như con mèo giẫm đuôi, lập tức xù lông.

 

“Mẹ như , sớm ghét bỏ con ? Ghét con hiểu chuyện bằng Tô Mộng Kỳ, ghét con xinh bằng chị . Đừng tưởng rằng con kỳ thực thích con, mà thích Tô Mộng Kỳ hơn, tất cả những điều dành cho con đều là giả vờ đúng ? Đinh Tố Nhã, thật giả tạo!”

 

Nghe như thế, Đinh Tố Nhã lập tức tối sầm mặt mũi!

 

“Mẹ giả vờ ? Tô Mộng Oánh, con lương tâm ? Hồi bé con cả đêm cả đêm gặp ác mộng, là ai ở bên con đến tận trời sáng?”

 

“Từ nhỏ khi những đứa trẻ khác còn đang nhặt quần áo của chị để mặc, con may đồ mới mỗi năm, cho dù là vải vóc đủ, cũng ưu tiên cho con . Chúng , chị con và bố con đều ăn cay, nhưng vẫn chiều theo khẩu vị của con, bữa nào cũng cho ớt món ăn cho con, đối với con còn đủ ? Con mắng giả tạo?”

 

Còn bao nhiêu , đồ Mộng Kỳ thích con cướp , chị con lấy , con giãy giụa lăn lộn, cuối cùng vẫn là Mộng Kỳ hiểu chuyện nhường cho con.

 

Cả nhà chốn chốn nhường nhịn con, đổi là sự chỉ trích của con ?

 

Càng càng đau lòng, Đinh Tố Nhã đỏ mắt : “Tô Mộng Oánh, con thật sự quá thất vọng !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ket-hon-chop-nhoang-hai-nam-khong-gap-quan-tau-dan-con-di-tim-cha/chuong-339-co-that-gia-tao.html.]

Nghe , Tô Mộng Oánh vẻ mặt bất khả tư nghị sững tại chỗ.

 

thất vọng về ?

 

Sao bà thể như chứ?

 

Rõ ràng chỉ cần phát giận, bà đều sẽ chiều theo , mà bây giờ bà thất vọng về ?

 

Còn là do Phương Thu Yến xúi giục và kích động?

 

“Ha ha ha! Mới đó kiên nhẫn với ? ngay mà, các quả nhiên là giả vờ, sự giả dối của cô thật khiến ghê tởm.”

 

Quả nhiên con ruột thì là như thế .

 

Nếu Phương Thu Yến tại đây, tin Đinh Tố Nhã sẽ những lời !

 

Ném câu , Tô Mộng Oánh liền hầm hầm bỏ .

 

Còn Đinh Tố Nhã vẫn tại chỗ, trừng mắt bóng lưng cô , tức đến mức run cầm cập.

 

Vừa lúc , Tô Mộng Kỳ cũng gọi điện thoại xong trở .

 

Tìm một vòng mới thấy Đinh Tố Nhã ở góc tường.

 

Đã thấy bà ôm chặt lấy lồng ngực, phát run, vẻ mặt đau đớn.

 

Tô Mộng Kỳ hoảng sợ, vội vàng tiến lên đỡ lấy bà .

 

“Mẹ, ?”

 

Đinh Tố Nhã sắc mặt trắng bệch, miệng còn thở hổn hển, thấy Tô Mộng Kỳ, bà nắm chặt lấy cánh tay cô.

 

“Đau... n.g.ự.c đau quá...”

 

Tô Mộng Kỳ xong, lập tức lo lắng thôi, dám chậm trễ, liền vội vàng cúi nửa quỳ mặt Đinh Tố Nhã.

 

“Mẹ, lên đây, con đưa đến chỗ Uyển Thư xem .”

 

Y thuật của Uyển Thư cao, cũng xa nơi , tìm cô là thích hợp nhất.

 

Đinh Tố Nhã quả thực khó chịu chịu nổi, cũng cố gắng chịu đựng, liền sấp lên lưng Tô Mộng Kỳ.

 

Tô Mộng Kỳ cõng lên liền nhanh chóng về phía nhà Lâm Uyển Thư.

 

Vừa tới cửa, còn kịp , cô hô lớn bên trong: “Uyển Thư, cứu mạng, giúp với!”

 

Lâm Uyển Thư đang ở chòi nghỉ mát Phương Thu Yến báo cáo chuyện nhà máy d.ư.ợ.c phẩm, , liền vội vàng dậy.

 

Thấy Tô Mộng Kỳ cõng bước sân, cô một tay đỡ bụng tiến lên.

 

“Nhanh, cô mau cõng bà phòng khám .”

 

Phương Thu Yến mỗi thấy cô cử động mạnh như đều cảm thấy lo sợ.

 

“Uyển Thư, em chậm một chút.”

 

Vừa , cô đưa tay đỡ lấy cánh tay Lâm Uyển Thư, chăm sóc cô như thể cô là một món đồ sứ dễ vỡ .

 

Lâm Uyển Thư trong lòng lo lắng cho bệnh nhân, cũng gì, cứ tùy ý để Phương Thu Yến đỡ phòng khám.

 

Bởi vì Lâm Uyển Thư thường xuyên khám bệnh cho , khu gia thuộc xây thêm cho cô một gian nhà nữa, chuyên biệt dùng phòng khám bệnh.

 

Bên trong chỉ giường bệnh đơn giản, mà còn kê một loạt ghế dài, tiện cho những lúc nhiều chỗ .

 

Lúc Đinh Tố Nhã đặt lên giường bệnh trong phòng khám.

 

Lâm Uyển Thư hỏi thăm tình trạng bệnh nhân xong, liền bắt mạch cho bà .

 

Một lát , cô thu tay về, mát xa cho Đinh Tố Nhã một chút.

 

Tiếp đó, cô bảo Phương Thu Yến lấy khăn mặt, nhúng nước ướt.

 

“Uyển Thư, cần gì, em cứ với .”

 

--------------------

 

 

Loading...