Thập Niên 70: Kết Hôn Chớp Nhoáng Hai Năm Không Gặp, Quân Tẩu Dẫn Con Đi Tìm Cha - Chương 372: Ấu trĩ không chịu nổi

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:39:56
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Miêu Miêu mấy trai vẻ mặt khó tin, buồn bã, nhanh liền ý thức lời đúng.

 

Cô bé ngẩng đầu cầu cứu Lâm Uyển Thư.

 

“Mẹ…”

 

Lâm Uyển Thư chút dở dở , liền giới thiệu cho cô bé: “Đây là cả của con, đây là hai, đây là ba. Hồi nhỏ cả và hai luôn cõng con chơi, con quên ?”

 

Trước lúc ở trong đội, Lâm Uyển Thư cũng theo cùng xuống ruộng, Miêu Miêu phần lớn thời gian đều do hai trai chơi cùng.

 

Miêu Miêu còn ấn tượng gì nữa, nhưng cô bé là một em bé thiện lương.

 

Sau khi giới thiệu xong, cô bé liền từng bước từng bước gọi qua.

 

“Anh cả, hai, ba.”

 

Nghe giọng mềm mại của cô bé, rõ ràng gọi tên , trái tim tan vỡ của mấy trai thoáng cái chữa trị.

 

Tần Ngật Văn thậm chí còn vẻ mặt kinh ngạc : “Em gái, em nhiều lời như .”

 

Tần Ngật Võ căn bản một chút lời thừa thãi nào, trực tiếp liền bắt đầu kéo tay Miêu Miêu.

 

“Đi! Em gái, hai dẫn em chơi!”

 

Miêu Miêu cũng là một hướng ngoại, chơi, cô bé liền lon ton theo, còn nửa điểm xa lạ nào?

 

Lưu Thải Hà một tay xách gà, tay thì con d.a.o thái rau còn kịp đặt xuống, bà liền vẻ mặt kích động tới.

 

“Nhị , Uyển Thư, hai đứa cuối cùng cũng trở , bố lẩm bẩm mấy ngày nay .”

 

Một năm nay, hai chị em dâu cho gửi đồ vật nọ, tình cảm càng thiết hơn từ vài phần.

 

Giờ phút thấy Lưu Thải Hà, Lâm Uyển Thư cũng vui vẻ.

 

“Ê! Chị dâu, chúng em trở .”

 

Niềm vui sướng cửu biệt trùng phùng, gia thậm chí còn nhà chính, ở trong sân kể chuyện cũ.

 

Cuối cùng vẫn là Tần Diễn sợ vợ lạnh, lúc mới ngắt lời mấy , dẫn Lâm Uyển Thư về phòng của .

 

Tuy nhiên, khi nhà, Lâm Uyển Thư nhịn rùng một cái, cảm thấy bên trong phòng mà còn lạnh hơn bên ngoài.

 

Lưu Thải Hà giao gà cho chồng g.i.ế.c, cũng xách hành lý theo nhà.

 

“Phòng dọn dẹp , chăn mền những thứ đó đó vài ngày cũng giặt sạch , cứ đặt ở trong tủ, trực tiếp lấy bọc một cái là thể đắp .”

 

Lúc Lâm Uyển Thư nhà, liền phát hiện bên trong đặc biệt sạch sẽ.

 

Không chỉ một cái mạng nhện nào, ngay cả bàn và ghế cũng một chút bụi bặm.

 

Đủ thấy dọn dẹp vệ sinh dụng tâm đến mức nào.

 

“Cảm ơn chị, chị dâu, thật sự là quá phiền chị .”

 

Lâm Uyển Thư căn phòng cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, trong lòng vô cùng cảm kích.

 

“Ôi, đều là một nhà, lời khách sáo đó gì?”

 

Lưu Thải Hà xua xua tay, liền đặt túi hành lý lên bàn trong phòng cô.

 

“Hai đứa cứ dọn dẹp , nấu cơm, lát nữa xong đến gọi hai đứa.”

 

chính là một nhanh nhẹn, bất kể là chuyện việc, đều là nhanh nhẹn hoạt bát.

 

Nói xong nấu cơm, bà cũng lời thừa thãi, xoay ngoài.

 

Tần Diễn mở tủ, lấy hết chăn đệm, vỏ chăn và ruột chăn bên trong .

 

Giờ phút đang trải giường.

 

Nội vụ của quân đội nghiêm khắc, chỉ tốc độ nhanh, mà còn .

 

Tần Diễn cũng hổ là chiến sĩ lục giác, Lâm Uyển Thư nghi ngờ căn bản thứ gì là .

 

Sau khi nhanh nhẹn trải chăn đệm từng tầng một giường, bắt đầu bọc ruột chăn.

 

Ruột chăn của niên đại giống như đời mềm mại giữ ấm, ngược nặng trịch nặng trịch.

 

Trước Tần Diễn ở nhà, Lâm Uyển Thư tự bọc xong một cái chăn đều mệt đến thở dốc.

 

thứ nặng như , ở trong tay vẫn như trọng lượng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ket-hon-chop-nhoang-hai-nam-khong-gap-quan-tau-dan-con-di-tim-cha/chuong-372-au-tri-khong-chiu-noi.html.]

Cũng thế nào, rõ ràng chỉ là đặt ruột chăn và vỏ chăn chồng lên , nhưng đợi khi cuộn vài cái, mở nữa thì ruột chăn bọc .

 

Lâm Uyển Thư vẻ mặt kinh ngạc cái chăn bọc xong.

 

“Anh cách nào ? Mau dạy em !”

 

Năm ngoái lúc trời lạnh em ở bệnh viện, cũng thấy lồng chăn kiểu .

 

Giờ phút thấy lồng chăn đơn giản như , cần dùng sức mạnh, Lâm Uyển Thư khỏi là kinh ngạc đến mức nào.

 

Đôi mắt long lanh của phụ nữ tràn ngập sự sùng bái, Tần Diễn cảm thấy dễ chịu.

 

“Được.”

 

Mỉm , xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, đó, tuyệt chê phiền phức mà lấy ruột chăn lồng , bắt đầu giảng giải kỹ thuật cho cô.

 

Mới học một kỹ năng, cần chui trong vỏ chăn, cũng cần dùng sức mạnh mà vẫn thể lồng chăn một cách nhẹ nhàng, Lâm Uyển Thư cảm thấy tâm trạng .

 

Hằng Hằng cũng là cảm nhận sự vui vẻ của , là vì đến một môi trường mới, trông hưng phấn, hai cái chân nhỏ cứ đạp đạp, xuống chơi.

 

Lâm Uyển Thư cũng giữ , đợi đàn ông trải giường xong, liền đặt bé lên giường.

 

Có điều vì bây giờ lật , cô gấp chăn đặt ở mép giường, tránh cho bé lăn xuống đất.

 

Sau khi đặt Hằng Hằng lên giường, Lâm Uyển Thư lấy một cái lục lạc nhét tay bé, để bé tự chơi, thu thập đồ vật nọ.

 

Túi đựng quần áo bên trong bao tải Tần Diễn lấy .

 

Lâm Uyển Thư liền treo từng chiếc lên tủ quần áo.

 

Có thêm một đứa bé, tủ quần áo liền vẻ chật chội.

 

Có điều đa đều là quần áo của ba con họ, Tần Diễn chỉ hai ba bộ đáng thương.

 

Sau khi cất quần áo xong, Lâm Uyển Thư bày đám cốc súc miệng lên bàn.

 

Chẳng bao lâu, căn phòng vốn trống trải thêm những đồ vật họ thường dùng.

 

Tần Diễn căn phòng ở nhiều năm, đồ đạc của cô chiếm đầy từng chút một, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác khó tả.

 

 

Lâm Uyển Thư chú ý đến cảm xúc của đàn ông nhà , cô bê một cái ghế, đang định treo rèm, nào ngờ một đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo, trực tiếp nhấc bổng cô lên.

 

Cảm giác mất trọng lượng khiến Lâm Uyển Thư nhịn hô nhỏ một tiếng.

 

Đang định hỏi cái gì, thì cả đặt lên bờ vai kiên cố và rộng lớn đó.

 

Lâm Uyển Thư ngờ như ? Lập tức hổ đến mức vành tai cũng đỏ bừng.

 

“A Diễn, đang cái gì ? Mau thả em xuống!”

 

Sợ khác thấy, cô hạ giọng .

 

Tần Diễn dùng hai tay đỡ lấy đùi cô, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Giúp em treo rèm.”

 

Thì trong phòng họ một cái rèm, ngăn cách giường và khu vực bên ngoài, kéo rèm thì thấy giường, sự riêng tư bảo đảm .

 

Vốn dĩ , lúc kết hôn Tần Diễn cố ý lắp đặt thêm .

 

Có điều thanh treo rèm cao, nhất định bê ghế tới, giơ tay lên mới treo .

 

Lâm Uyển Thư: ……

 

Nhà ai treo rèm treo kiểu chứ? Bị khác thấy, chẳng sẽ khiến cô hổ c.h.ế.t ?

 

Đang định phản đối, cô cảm nhận sự kích động và hưng phấn hệt như một thiếu niên của đàn ông.

 

Trong chốc lát, trái tim cô mềm nhũn , lời từ chối kịp cứ thế cô nuốt xuống.

 

Mặt đỏ bừng, giọng cô chút nũng nịu.

 

“Vậy cần đỡ em cho chắc đấy nhé, nếu em ngã xuống, em sẽ thèm để ý tới nữa .”

 

Đáp cô là giọng chút vui vẻ của đàn ông.

 

“Sẽ ngã , em treo .”

 

Một đôi vợ chồng sinh hai con trai, giờ phút giống như đôi nam nữ mười sáu mười bảy tuổi mới chớm nở tình yêu, ngây ngô cực kỳ.

 

nghĩ đến những điều bỏ lỡ trong quá khứ, Lâm Uyển Thư nhịn chiều chuộng hành động khác hiếm của .

 

--------------------

 

 

Loading...