Thập Niên 70: Kết Hôn Chớp Nhoáng Hai Năm Không Gặp, Quân Tẩu Dẫn Con Đi Tìm Cha - Chương 417: Phiên ngoại 2 của Tần Tri Dao
Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:41:42
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Alo, Miêu Miêu, em gì?”
Thẩm Việt nửa ngày đợi hồi âm, liền “alo” mấy tiếng.
“Không , muộn , em còn về nghỉ ngơi, với nữa.”
Tần Tri Dao thu hồi ánh mắt, với đầu dây bên điện thoại.
“Vậy thôi , mấy ngày nữa gọi cho em.” Giọng Thẩm Việt chút thất vọng truyền đến từ đầu bên ống .
Tần Tri Dao lời tạm biệt với , cúp điện thoại.
Bên ngoài bốt điện thoại, bóng dáng vẫn lặng gốc cây.
Những qua đều nhịn hướng về phía mà đưa ánh mắt hoặc ngưỡng mộ, hoặc kinh ngạc.
Tần Tri Dao như thể vẫn thấy , cô rũ mắt thẳng qua bên cạnh .
Trong khoảnh khắc lướt qua , ở nơi ai chú ý, bàn tay đàn ông buông thõng bên hông khẽ siết .
Tần Tri Dao, bước qua bên cạnh , hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Sao thể đau lòng chứ?
Rõ ràng hồi nhỏ cưng chiều cô như thế, chỉ kém là hái trời xuống cho cô thôi.
yêu thương như , một ngày đột nhiên đổi.
Tần Tri Dao sai điều gì, tại đối xử với cô như .
Vì gặp , cô còn cầu xin Thẩm Việt dẫn cô đến trường tìm , nhưng đổi là sự xa cách ngày càng tăng của .
Tần Tri Dao từ đó về , còn chú ý đến nữa, cũng hỏi han bất cứ chuyện gì của .
Nếu đây là điều , thì cô cứ coi như từng quen .
Chỉ là rõ ràng cô sắp quên hết thảy thứ về , tại xuất hiện mặt cô nữa chứ?
Lại còn dùng ánh mắt như cô!
Tần Tri Dao ghét cảm giác .
Cô mím môi, tăng nhanh bước chân, rời khỏi nơi .
Buổi quân huấn tiếp theo vẫn gì khác biệt so với một tuần .
vẻ của Tần Tri Dao gây một sự chấn động nhỏ trong trường.
Mỗi ngày luôn đủ loại đến tìm cô chuyện.
Có cùng khóa, cũng khóa .
Trong tất cả những , một đặc biệt thu hút sự chú ý.
Đó chính là hot boy của trường Đại học Y khoa Ninh Thị, mà vị hot boy chỉ trai, còn là một đại tài t.ử tiếng.
Nghe điểm của thể thi đậu Đại học Kinh, nhưng vì chọn Đại học Y khoa Ninh Thị.
“Bạn học Tần, một vấn đề thể cùng bạn thảo luận một chút ?”
Buổi quân huấn buổi chiều kết thúc, ngoài dự đoán, Tần Tri Dao gặp Từ Thanh Nhượng.
Nhân vật nổi tiếng tiếng trong trường .
Mà việc tìm cô luôn là để thảo luận về các vấn đề y thuật, ngoài việc thảo luận học thuật, luôn giữ lễ nghi, hề hành vi cử chỉ nào khác .
Hoàn giống với những nam sinh khác mạnh dạn tỏ tình.
Tần Tri Dao từ nhỏ ở Viện Y học Đại học Kinh, tiểu học thì mỗi ngày đều học cách khám bệnh kê đơn.
Có thể , tuy cô là sinh viên năm nhất, nhưng kinh nghiệm thể sánh ngang với bác sĩ hành nghề nhiều năm.
Từ Thanh Nhượng cũng từ mà cô là Lâm Uyển Thư, nên ngày nào cũng đến tìm cô thảo luận y thuật.
Người lý do chính đáng như , Tần Tri Dao đương nhiên cũng thể từ chối.
“Có thể.”
Bị mặt trời phơi nắng cả buổi chiều, Tần Tri Dao nóng đến mức như bốc , cô ực ực uống mấy ngụm nước, mới trả lời.
Từ Thanh Nhượng chu đáo mời cô xuống chiếc ghế dài gốc cây, lúc mới hỏi về một vấn đề mà gặp .
Những khác thấy dáng vẻ trai tài gái sắc của hai , từng một đều nhịn ánh mắt lóe lên hào quang bát quái.
“Ô ô ô, xứng đôi quá mất!”
“ , đúng , đây thể tưởng tượng , một ưu tú như Từ Thanh Nhượng, cần cô gái như thế nào mới xứng đôi, bây giờ thấy Tần Tri Dao, mới thế nào là trời sinh một cặp, nếu họ ở bên , cũng đồng ý!”
Các cô gái từng một mắt phát ánh sáng màu hồng, nghiễm nhiên là vẻ hưng phấn của những đang đẩy thuyền.
Còn đám nam sinh thì ai nấy đều mặt mày uất ức và thất vọng.
Nếu Từ Thanh Nhượng cũng ý với Tần Tri Dao, thì bọn họ căn bản cơ hội thắng nào.
Lý Quỳnh cũng đang bên cạnh cùng mấy cô bạn cùng phòng nhao nhao lên.
“Thật sự giống như đang xem TV , bọn họ cũng quá xứng đôi còn gì?”
Chỉ là lời dứt, cô cảm thấy khí dường như đột nhiên giảm xuống mấy độ một cách khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ket-hon-chop-nhoang-hai-nam-khong-gap-quan-tau-dan-con-di-tim-cha/chuong-417-phien-ngoai-2-cua-tan-tri-dao.html.]
Lý Quỳnh xoa xoa hai cánh tay , chút hoài nghi nhân sinh.
Chuyện gì thế ?
Rõ ràng mới tháng chín, cô cảm thấy lạnh?
Còn ở bên , khi Từ Thanh Nhượng trò chuyện xong với Tần Tri Dao, đôi mắt sáng rực đến kinh .
“Chuyên ngành của bạn học Tần thật sự khiến vô cùng khâm phục. Rất cảm ơn em giải đáp thắc mắc cho . Xin hỏi vinh hạnh mời em dùng bữa ? một quán ăn hương vị ngon.”
Trong mắt Từ Thanh Nhượng là sự tán thưởng và kinh ngạc hề che giấu, thể thấy, lời khen cô chỉ là lời khách sáo.
Tần Tri Dao đương nhiên thể cùng ăn cơm.
Dù cô cũng học đại học , cũng thể ngây thơ đến mức cho rằng thật sự thuần túy vì cảm kích, mới mời một bữa cơm.
Ngay lúc định từ chối, cô cảm nhận một ánh mắt thể lờ , đang thẳng .
Không cần đầu, cô cũng là ai.
Lời từ chối vốn đến bên miệng, vì , cô nuốt ngược trong.
“Được.” Cô gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, ánh mắt liền giống như một thanh lợi kiếm, phảng phất như đ.â.m xuyên qua cô.
Từ Thanh Nhượng ngờ cô thật sự đồng ý, khuôn mặt tuấn tú nho nhã thoáng qua một tia kinh hỉ, động tác mời cô.
“Cảm ơn bạn học Tần nể mặt.”
Tần Tri Dao đầu , mà cầm lấy bình nước của , chào Lý Quỳnh một tiếng, theo Từ Thanh Nhượng.
Phía vang lên một tràng tiếng hoan hô, dường như thấy Từ Thanh Nhượng ôm giai nhân về .
Quán ăn Từ Thanh Nhượng đương nhiên là ở bên ngoài trường học.
Cách trường học chỉ hai trăm mét, vị trí tính là hẻo lánh, cũng khá đông.
Tần Tri Dao thấy , lúc mới yên lòng.
Chỉ là trong lòng khỏi âm thầm hối hận, nên vì giận dỗi mà đồng ý cùng đến ăn cơm.
Mặc dù Từ Thanh Nhượng trông tệ, chuyên môn cũng giỏi, nhưng từ nhỏ bên cạnh vây quanh đủ loại nam sinh ưu tú, Tần Tri Dao miễn dịch với trai .
Cô xinh thu hút khác, ngày thường khi ở chung với nam sinh cũng đặc biệt chú ý.
Tránh đưa tín hiệu sai cho khác.
Từ Thanh Nhượng cũng Tần Tri Dao thực tế khó tiếp cận đến mức nào.
Có thể mời giai nhân, sự kích động trong lòng tự nhiên cần cũng .
Hai quán, Từ Thanh Nhượng quen cửa quen nẻo dẫn cô đến một vị trí gần cửa sổ xuống.
Rất nhanh, nhân viên phục vụ liền cầm thực đơn tới.
Từ Thanh Nhượng lịch thiệp hỏi cô ăn gì.
Trong lòng Tần Tri Dao chút loạn thất bát tao, căn bản tâm trạng ăn cơm.
mà đến , cô cũng tiện ngay bây giờ.
Cô định gọi một món, lát nữa ăn nhanh về trường.
Dự định của cô , nhưng lúc ăn cơm, Từ Thanh Nhượng cùng cô thảo luận mấy ca bệnh.
Tần Tri Dao đành kiên nhẫn cùng trò chuyện.
Ăn xong bữa cơm, trời tối sầm .
Sau khi về đến trường, đường còn rõ lắm nữa.
Trường học tuy đèn đường, nhưng mà sáng lắm.
Tần Tri Dao định để đưa về ký túc xá, liền chào tạm biệt .
Từ Thanh Nhượng cũng miễn cưỡng, mà chút áy náy với cô: “Xin , bạn học Tần, phiền em lâu như .”
Tần Tri Dao lắc đầu, “Không , hôm nay cảm ơn mời, về đây.”
“Được.” Từ Thanh Nhượng xong, cũng nhúc nhích, cứ nguyên tại chỗ.
Tần Tri Dao cũng để ý, vẫy tay với xong, liền về hướng ký túc xá.
Hai bên đường trong khuôn viên trường đều là cây lớn, con đường vốn tối tăm, càng trở nên lờ mờ, thấp thoáng.
Đi qua đại lộ trong khuôn viên trường, rẽ một quải, chính là con đường nhỏ dẫn ký túc xá.
Hai bên cũng đều là cây cối và hoa cỏ.
Tần Tri Dao quen nếp con đường , bởi vì nó gần hơn một chút.
Chỉ là cô còn kịp đến ký túc xá, bỗng nhiên, một bóng chắn ngang lối của cô.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt của đàn ông tối sầm , đáng sợ.
Tim Tần Tri Dao nhảy dựng!
--------------------