Lời đột ngột dừng , Phùng Mai hiểu , lớn : “Chắc chắn là Tống Bạch mua cho cô !”
Lục Duật bước khỏi sân nhíu mày, sô-cô-la Khương Niệm đang cầm tay.
Khương Niệm ngẩn , cúi đầu túi sô-cô-la lấy , bỗng cảm thấy thứ đồ tay chút nặng nề.
Cô cứ ngỡ là Phùng Mai mua, cũng từng nghĩ với tính cách của chị thì khả năng mua thứ là nhỏ, nhưng dù thế nào cô cũng ngờ mua là Tống Bạch.
Phùng Mai : “Tống Bạch mua cho em thì em cứ giữ lấy mà ăn dần .” Nói xong, chị Khương Niệm ngớt.
Khương Niệm: “...”
Lục Duật đưa chìa khóa xe cho Chu Tuấn: “Cậu mang xe trả .”
“Rõ!” Chu Tuấn lái xe chạy biến.
Lục Duật liếc túi sô-cô-la trong tay Khương Niệm, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t vài phần, xoay bảo: “Chị dâu, nên về nhà .”
Trong tiếng của Phùng Mai, Khương Niệm vội vàng chạy trong viện. Kết quả là tiếng của Phùng Mai càng lớn hơn.
Hai tháng về khu gia quyến, Khương Niệm bước chân thấy chút lạ lẫm. Cô đặt chiếc túi vải nhỏ lên bàn, dùng chổi quét giường phủi qua một lượt. Hiện tại là tháng Tư Dương lịch, trong phòng cần đốt lò sưởi nữa, nhưng bước vẫn cảm thấy se lạnh.
Lục Duật bưng chậu than , bên trong vài đốm lửa than. Cô qua, thắc mắc hỏi: “Vẫn còn đốt lò ?”
Lục Duật đáp: “Vâng, để xua bớt lạnh, buổi tối chị tắm rửa cũng lạnh quá.”
Khương Niệm khẽ gật đầu: “Ừm.” Cô đặt chiếc chổi nhỏ xuống: “Để cơm tối.”
“Chị dâu.”
Khi Khương Niệm chuẩn , Lục Duật gọi cô . Cô : “Có chuyện gì ?”
Trong phòng rơi sự im lặng ngắn ngủi. Một lát , chỉ thấy giọng trầm khàn của Lục Duật vang lên: “Chỗ sô-cô-la ... thể cho ?”
“ ăn.”
Dứt lời, Lục Duật thêm hai thanh củi chậu than.
Khương Niệm ngẩn một lát mới phản ứng kịp Lục Duật gì. Đây là đầu tiên Lục Duật ăn đồ ăn vặt mặt cô, thế là cô chút do dự cầm lấy túi sô-cô-la nhỏ bàn nhét lòng : “Anh thích thì cứ ăn nhiều một chút.”
Nói xong, cô thẳng bếp nấu cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-167.html.]
Lục Duật túi sô-cô-la trong tay, ngọn lửa trong chậu than nhảy múa ngừng trong đôi đồng t.ử đen sâu thẳm của đàn ông. Một lúc , Lục Duật bóc một viên sô-cô-la cho miệng, chân mày khẽ nhíu .
—— Khó ăn thật.
...
Miệng lưỡi nhạt nhẽo suốt hai tháng trời, Khương Niệm quả thực thèm ăn. Cô một vòng quanh bếp, trong tủ một con gà và một cân thịt, cần nghĩ cũng là Lục Duật mua từ hôm . May mà thời tiết bây giờ nóng, chỗ thịt vẫn còn để .
Cô xuống hầm rau lấy ớt, khoai tây và vài loại rau khác, thấy Lục Duật đang gánh nước ngoài sân.
Lục Duật gánh nước xong bắt đầu c.h.ặ.t thịt gà, Khương Niệm nhóm lửa đun nước, hai phối hợp vô cùng ăn ý.
Khi hoàng hôn buông xuống, cơm cũng xong.
Lục Duật bưng đĩa thức ăn đặt lên bàn ngoài sân, đầu thấy Khương Niệm đang thắt tạp dề nấu canh cà chua trứng trong bếp. Ngôi nhà nhỏ quạnh quẽ suốt hai tháng cuối cùng cũng . Cơm canh dọn , hai mới xuống bàn thì Tống Bạch tới.
Vừa đến nơi, ngửi thấy mùi thơm: “Cơm là do chị dâu , ở đằng xa ngửi thấy mùi.”
Nói xong cạnh giếng rửa tay, cũng chẳng khách sáo, trực tiếp kéo ghế xuống cạnh Lục Duật, đầu gối huých huých : “Không ngại ăn chực một bữa chứ?”
Lục Duật liếc một cái: “Cậu cũng , còn cần đồng ý nữa ?”
Tống Bạch hì hì, sang Khương Niệm: “Chị dâu, em đến ăn chực đây. Chị em sớm bảo chị nấu ăn ngon, hôm nay cuối cùng cũng cho em gặp .”
Khương Niệm nhớ tới túi sô-cô-la , liền bảo: “Để lấy thêm đũa cho chú.”
Lục Duật : “Cứ để tự lấy.”
Tống Bạch dậy: “ đúng, chị dâu cứ ăn , để em tự lấy.”
Nói xong chạy bếp, lúc tay cầm một cái bát và đôi đũa, xuống cạnh Lục Duật bắt đầu ăn ngấu nghiến, ăn tấm tắc khen ngợi Khương Niệm: “Tay nghề của chị dâu thật tuyệt.”
Lục Duật liếc thêm cái nữa: “Sao nhiều thế? Cơm cũng chặn nổi miệng ?”
Tống Bạch nhướng mày: “Hây, hôm nay ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?”
Tay gắp thức ăn của Lục Duật khựng một nhịp, đó vùi đầu ăn cơm, một câu: “Mau ăn , ăn xong còn qua đoàn một chuyến.”
“ , tối nay ở đoàn chút việc.” Tống Bạch cũng nhớ . Hai ăn cơm như đang thi đấu, loáng cái xong ba bát. Ăn xong đặt bát xuống, Lục Duật : “ qua đoàn , lát nữa sẽ về.”
Tống Bạch cũng bảo: “Chị dâu, cảm ơn bữa cơm của chị, ngon lắm.”