Trương Tiếu hỏi: "Chị Khương, lúc chị đụng tường đau ?"
Khương Niệm:...
Cô : "Đau, đau, đều sắp đau c.h.ế.t ."
Nếu ôm ý niệm hẳn c.h.ế.t xuyên trở về, cho cô mười cái lá gan cô cũng dám đụng tường, nếu như hiện tại để cho cô đụng tường một , thà c.h.ế.t chứ chịu khuất phục.
Trương Tiếu : "Em cũng đau."
Nói xong rộ lên, nắm lấy tay Khương Niệm: "Chị Khương, may mắn chị việc gì, nếu chị Lư và chị Địch nhất định bắt em ở giường bệnh, em đều qua thăm chị ."
Khương Niệm thoáng qua băng gạc đầu Trương Tiếu: "Chị tới thăm em cũng giống , nếu bởi vì chị, em cũng sẽ chịu những tai bay vạ gió ."
"Đây mới tai bay vạ gió, bố Hồ Chung Minh sớm nghẹn ý , cho dù chị Khương đến ông cũng sẽ tới tú trang gây phiền phức."
Thấy Trương Tiếu trách cô, Khương Niệm vẫn đau lòng Trương Tiếu, bên ngoài vang lên giọng của Chu Tuấn: "Phó đoàn trưởng!"
Lục Duật thoáng qua Tống Bạch theo Chu Tuấn, gật đầu : "Trương Tiếu ở bên trong."
Trên mặt Chu Tuấn là sự lo lắng che giấu : "Vậy ."
Tống Bạch và Lục Duật dựa hành lang, thoáng qua hành lang dài dằng dặc, : "Chị dâu thế nào?"
Lục Duật : "Tốt hơn nhiều , chuyện cảm ơn ."
Nếu Tống Bạch đ.á.n.h phối hợp với , Khương Niệm sợ là dữ nhiều lành ít.
Tống Bạch nhạo một cái: "Khách khí với cái gì? Lại , đó cũng là chị dâu ."
Lục Duật liếc Tống Bạch một cái, chuyện.
Chu Tuấn phòng bệnh, thấy Khương Niệm ở bên giường, gọi một tiếng đại tẩu, lúc mới thấy Trương Tiếu ở giường, gặm quả táo, đầu quấn lấy băng gạc màu trắng, sắc mặt tái nhợt yếu ớt, lập tức đau lòng hỏi một câu: "Đỡ hơn chút nào ?"
Anh để bánh quy sữa bò trong tay xuống, ở bên giường cô .
Trương Tiếu "a" một tiếng, che mặt đầu : "Sao tới đây?"
Chu Tuấn cô thế nào, bóng lưng cô , lo lắng tiến lên hỏi: "Em còn chỗ nào thoải mái?"
"Em ."
Giọng Trương Tiếu chút quẫn bách, cô cảm thấy bộ dạng của quá , để cho Chu Tuấn thấy, Khương Niệm ngay từ đầu còn ngẩn một chút, khi phản ứng , dựa Chu Tuấn một chút, thấp giọng : "Cô thẹn thùng đấy."
Chu Tuấn lập tức hiểu rõ, chuyện với Trương Tiếu chọc cô .
Cửa phòng bệnh mở , Lục Duật nhấc mắt thoáng qua bên trong, từ góc độ của thấy Khương Niệm gắt gao sát bên Chu Tuấn, chuyện bên tai .
Đôi mắt đen đàn ông lạnh lẽo sắc bén, mi phong nhíu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-193.html.]
Khuỷu tay Tống Bạch đụng đụng cánh tay Lục Duật: "Hôm nay trở về ? Chuyện trong đoàn khen ngợi chúng hiệp trợ công an bắt lấy bố Hồ Chung Minh, sẽ ghi quân công cho chúng ."
Tầm mắt Lục Duật khóa c.h.ặ.t phụ nữ trong phòng bệnh: "Hôm nay về."
Chu Tuấn thăm Trương Tiếu xong, chị Địch vặn xách theo cơm trưa tới, khi Khương Niệm cáo biệt với chị Địch và Trương Tiếu khỏi phòng bệnh, thấy Tống Bạch ở hành lang, ngẩn một chút: "Cậu cũng tới ?"
Tống Bạch thoáng qua vết thương cổ Khương Niệm, : "Chị dâu đỡ hơn chút nào ?"
Khương Niệm : "Tốt hơn nhiều ."
Tống Bạch còn tiếp tục , Lục Duật lên phía ngăn cách giữa Tống Bạch và Khương Niệm, cúi đầu hỏi: "Về ?"
Khương Niệm nhẹ nhàng gật đầu: "Về thôi."
Tống Bạch và Chu Tuấn ở phía , Chu Tuấn đang nghĩ vết thương của Trương Tiếu, dự định qua mấy ngày nữa xin nghỉ phép tới thăm Trương Tiếu, thư gửi về nhà bố hẳn là cũng nhận , tin tưởng nhanh sẽ hồi âm.
Đi khỏi bệnh viện, Khương Niệm hít thở khí mới mẻ, cảm thấy phế phủ đều thoải mái.
Lần là Chu Tuấn lái xe, Tống Bạch ở ghế phụ, Khương Niệm và Lục Duật ở ghế , lúc xe quân sự ngang qua xưởng cơ khí, Khương Niệm đầu thoáng qua cổng lầu cao trong ban ngày, lúc xem xét lầu đặc biệt cao, cô nghĩ đến buổi tối hôm đó bố Hồ Chung Minh ghìm cổ lơ lửng giữa trung, lúc xuống đầu váng mắt hoa.
Khương Niệm thu hồi tầm mắt, đầu về phía Lục Duật bên cạnh, Lục Duật và Tống Bạch bọn họ chuyện trong đoàn, phát giác ánh mắt của cô, đầu cô: "Sao thế?"
Khương Niệm : "Cảm ơn ."
Cô về phía Tống Bạch: "Tống Bạch, cảm ơn ."
Nếu hai bọn họ, cô lúc đoán chừng đều ngã c.h.ế.t .
Tống Bạch thấu qua kính chiếu hậu trong xe về phía Khương Niệm, thất thần một lát trong đôi mắt sáng lấp lánh , ho nhẹ một tiếng : "Chị dâu gặp nguy hiểm, chúng cứu là nên , , cho dù đổi là khác, chúng cũng sẽ tay cứu giúp, xứng đáng với bộ quân trang ."
Khương Niệm cảm thấy Tống Bạch đặc biệt đạo lý.
Lúc ở thế kỷ mới, bất luận là quân nhân là lính cứu hỏa, chỉ cần là tính mạng của bất luận kẻ nào tổn thương, bọn họ đều sẽ tiên , bảo vệ cho nhân dân.
Tống Bạch và Khương Niệm một câu một câu chuyện phiếm, Chu Tuấn thỉnh thoảng chen một miệng, Lục Duật với Khương Niệm: "Bác sĩ em tận lượng ít chuyện, cổ họng còn khôi phục ."
Khương Niệm ho một tiếng, cảm thấy cổ họng là chút đau, lời gật đầu: "Ừm."
Xe chạy đến tú trang quốc doanh, Khương Niệm lấy vải vóc mua ở cửa hàng bách hóa, khi cáo biệt với Cát Mai, mấy tú trang quốc doanh ăn xong cơm trưa liền lên xe về bộ đội.
Cô cảnh sắc nhanh ch.óng lùi , cảm thấy nơi cùng cô bát tự hợp chân chính.
Tới một xui xẻo một .
Lúc trở bộ đội sáu giờ chiều, Tống Bạch trả xe, Lục Duật xách theo tất cả đồ đạc dẫn Khương Niệm bộ đội, Chu Tuấn theo phía , lúc đến ngã ba đường phân biệt, Lục Duật với Chu Tuấn: "Trở về mang nặng luyện thêm năm cây ."