Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:23:03
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Tuấn:?
Khương Niệm cũng ngẩn một chút, cho là Chu Tuấn là nguyên nhân xin nghỉ, khi phân biệt với Chu Tuấn, hai trở khu nhà, đường gặp quân vợ và mấy thím, cho chào hỏi qua, chuyện Khương Niệm xảy ở thành phố khu nhà đều .
Tống đoàn trưởng cho Phùng Mai, Phùng Mai ngày thứ hai liền dương ngoài, là Lục phó đoàn và Tống phó đoàn lập công lớn.
Khương Niệm ngang qua nhà Phùng Mai, Phùng Mai liền chạy , vây quanh Khương Niệm một vòng, thấy mặt và cổ cô vết trầy xước, vội vàng hỏi: "Vết thương của cô xong ?"
"Cô xem chuyện chỉnh, cũng quá !"
"Cô là , lúc lão Tống trở về với , đều sợ c.h.ế.t khiếp, nghĩ thành phố thăm cô đấy, lão Tống cho , cô hiện tại cảm giác thế nào?"
Lục Duật thoáng qua Khương Niệm: "Chị dâu, về đây."
Khương Niệm nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
Cô về phía Phùng Mai, : "Không việc gì, những vết thương đều là vết thương nhỏ."
Phùng Mai : "Có phạm xung với thành phố a?"
Lời , Phùng Mai sợ đến mức tranh thủ thời gian che miệng, bốn phía một chút, thấy ai thấy mới thở phào nhẹ nhõm, hiện tại phá tứ cựu, cho phong kiến, hơn nữa còn là ở trong bộ đội, những lời càng thể , cô chuyển cái cong : "Cô xem cô, ở thành phố bắt nạt, Lục phó đoàn xin nghỉ mấy ngày thành phố thăm cô, bắt nạt, a, cô nếu thành phố nữa, hoặc là gọi Lục phó đoàn cùng , hoặc là cùng cô."
Khương Niệm nghĩ tới Phùng Mai sẽ đề xuất cùng cô, mặc dù cô cũng nữa thành phố sẽ nguy hiểm gì, nhưng Phùng Mai thèm để ý những thứ đó, trong lòng Khương Niệm ấm áp, với Phùng Mai: "Được, thành phố thì để chị Phùng cùng ."
Sau khi tách với Phùng Mai Khương Niệm trở trong nhà, trong phòng, bên ngoài liền truyền đến giọng của Từ Yến.
"Khương Niệm, cô đó ?"
"Chị dâu Từ."
Lục Duật từ trong phòng , với Từ Yến: "Chị dâu ở trong phòng."
Từ Yến với Lục Duật một cái: "Ừm."
Khương Niệm đang chuẩn ngoài đây, liền thấy Từ Yến xách theo cái giỏ nhỏ, bên trong đựng sáu quả trứng gà, cô đặt trứng gà lên bàn, thoáng qua vết thương mặt và cổ Khương Niệm: "Cô chứ?"
Khương Niệm lắc đầu: "Không ."
Từ Yến , ghế dài bồi tiếp Khương Niệm, một câu một câu chuyện, qua một hồi Lưu Kiến Võ chạy tới tìm Từ Yến, Từ Yến ôm bé ở đùi, Lưu Kiến Võ về phía Khương Niệm, nãi hô hô : "Thím Khương, cháu hôm nay đều ."
Từ Yến nghĩ tới con trai sẽ đột nhiên cái , Khương Niệm cũng ngẩn một chút, thấy Từ Yến ngượng ngùng mím môi, cô hỏi Lưu Kiến Võ: "Vậy cháu cho thím Khương , cháu tại nha?"
Lưu Kiến Võ : "Mẹ cháu lo lắng cho thím Khương."
Từ Yến : " đây chị Phùng chuyện của cô , liền lo lắng cho cô, nhưng trong nhà hai đứa bé thể thành phố, liền chỉ thể khô khan lo lắng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-194.html.]
Trong lòng Khương Niệm ấm áp, với Từ Yến: "Cảm ơn."
Từ Yến : "Cô cảm ơn đều sẽ chuyện."
Sau khi Từ Yến , Khương Niệm đem vải thêu gấp đặt ở trong tủ, lúc đưa tay đóng cửa tủ, thấy tiếng bước chân ngoài cửa, tay cô ấn ở tủ, đầu về phía Lục Duật tới, tim bỗng nhiên mất nhịp mấy cái.
Lời Cát Mai bồi hồi bên tai, Lục Duật thời gian khác thường cũng thỉnh thoảng hồi tưởng trong đầu.
Khương Niệm cách nào coi những chuyện như phát sinh qua: "Sao thế?"
Màn đêm buông xuống, trong phòng kéo đèn, lờ mờ rõ cảm xúc nơi đáy mắt Lục Duật.
"Khương Niệm."
Lục Duật tới gần cô, thở giống đực mãnh liệt đập mặt, Khương Niệm , hô hấp lập tức căng thẳng lên, chậm rãi ngẩng đầu về phía Lục Duật, chờ đoạn của , mà ngón tay cô ấn ở tủ bắt đầu căng thẳng.
Lờ mờ trong phòng giống như là đem tất cả ban ngày rộng mở bộ bao phủ.
Lục Duật đột nhiên đưa tay ôm lấy Khương Niệm, một cánh tay dùng sức ghìm c.h.ặ.t eo cô, bàn tay khớp xương rõ ràng giữ cái ót Khương Niệm, dùng sức ấn cô trong n.g.ự.c , cảm giác trong n.g.ự.c là tươi sống, ấm áp, cách áo sơ mi trắng mỏng manh, phát giác thở Khương Niệm phun ở , Lục Duật là an tâm từng .
Anh nhịn hai ngày, vẫn luôn nhịn xúc động ôm Khương Niệm trong n.g.ự.c.
v
Anh nhẫn nhịn suốt hai ngày nay, luôn kìm nén nỗi thúc giục kéo Khương Niệm lòng.
Ở bệnh viện thì đông phức tạp, khi trở về bộ đội vướng bận phận chồng em dâu, chỉ thể tự kiềm chế, ẩn nhẫn.
Tay Khương Niệm rời khỏi mặt tủ, buông thõng bên sườn, ngón tay khẽ run lên. Cô giơ tay ôm lấy Lục Duật, nhưng cánh tay vươn giữa trung thế nào cũng nhấc lên nổi. Bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ, vang dội của đàn ông, từng nhịp từng nhịp như nện màng tai cô.
Khương Niệm cũng rõ cảm giác trong lòng lúc là thế nào.
Giống như Phùng Mai , để cô tự hỏi lòng , em chồng nào đối xử như Lục Duật ?
Cô tình cảm Lục Duật dành cho rốt cuộc là loại tình cảm gì. Nếu trong đó kẹp lấy sự báo ơn đối với nhà họ Hứa, cô thà rằng cần loại tình cảm . Cô rủ mắt xuống mặt đất, cũng thầm nghĩ, bản đối với Lục Duật là cảm giác gì?
Cô bao giờ suy nghĩ kỹ về những điều , nhưng giờ đây tất cả đều bày mắt, buộc cô đối diện.
"Khương Niệm."
Giọng trầm thấp, đầy nam tính của đàn ông vang lên đỉnh đầu, mang theo sự khàn đặc thể thấu trong đêm tối.
Lông mi Khương Niệm run rẩy: "Vâng?"
Người đàn ông thêm gì nữa, chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô thêm vài phần, một lúc mới luyến tiếc buông .