Khương Niệm bộ quần áo khác, gọi thêm Từ Yến và Phùng Mai cùng bờ sông làng bên cạnh hái lá dong. Đến bờ sông, thấy các nàng dâu quân đội của làng bên cạnh cũng đang hái lá. Lá dong chỉ bấy nhiêu, nhà nào đến muộn là coi như hết.
Nước sông chảy xiết, may mà lá dong đều mọc ở ven bờ, hái thêm bên trong thì lội xuống sông, nên ai nấy đều cố gắng sát bờ.
Khương Niệm hái khá nhiều, đang định hái thêm chút nữa thì gặp Trần Phương, Hầu Liên và Hầu Mộng đang về phía . Ba , khi thấy Khương Niệm, Hầu Liên gì, Hầu Mộng cũng chẳng thèm liếc mắt cô, cả hai đều đang bực bội chuyện xem mắt thành với Lục phó đoàn.
Trần Phương thì chào hỏi vài câu. Hầu Liên dắt theo Hầu Mộng tìm đến chỗ Phùng Mai, lân la quen để hỏi chuyện của Tống Bạch. Hầu Liên : "Chị Phùng, đang hái lá dong đấy ạ?"
Phùng Mai liếc mắt : "Cô thấy trong giỏ là lá dong ?"
Bà cảm thấy kỳ quặc, chẳng đang hỏi thừa ?
Hầu Liên gượng gạo, : "Chị Phùng, em hỏi chị chuyện ."
Phùng Mai hái thêm mấy lá, đáp: "Cô hỏi ."
Hầu Mộng bên cạnh vươn tay bứt lá dong, Phùng Mai trông thấy liền đầu nhắc một câu: "Cô đừng bứt thế, lá dong vốn ít, cô bứt hỏng là thiếu mất một cái đấy."
Hầu Mộng: "..."
Cô vội thu tay , nép lưng Hầu Liên, bộ dạng như sai chuyện phê bình mà dám cãi , trông đáng thương. Phùng Mai mà cục tức bốc lên ngùn ngụt, bà gì nặng lời mà cô như uất ức lắm ? Để khác tưởng bà mắng c.h.ử.i cô bằng.
Phùng Mai cảm thấy xui xẻo, bèn về phía Khương Niệm, thầm nghĩ lão Tống chẳng sai chút nào.
Con bé đúng là .
Hầu Liên liếc em gái, đến cạnh Phùng Mai cùng hái lá. Phùng Mai thấy mí mắt giật giật, cảm thấy cặp chị em hôm nay cố tình đối đầu với ? Đứa thì phá hoại, đứa thì tranh hái lá với bà.
Hầu Liên hỏi: "Em Tống phó trung đoàn trưởng vẫn đối tượng ạ?"
Phùng Mai sững , đầu Hầu Liên Hầu Mộng, tức thì hiểu ngay. Hóa là định nhắm đến Tống Bạch nhà bà?
Phùng Mai cũng đắc tội với , bèn : "Tống Bạch đối tượng , chỉ là công khai thôi."
"Hả?" Hầu Liên giật : "Em nhớ là Tống phó đoàn mà?"
Hầu Mộng ở bên cạnh cũng cuống cuồng. Mẹ cô đưa cô đến đây là cô gả cho chức quyền cao, giống như chị gái , chồng là phó đoàn trưởng. Hiện giờ trong bộ đội những tầm tuổi cô chỉ Lục phó đoàn và Tống phó đoàn, phía Lục phó đoàn coi như vô vọng, giờ chẳng lẽ phía Tống phó đoàn cũng xong ?
Mẹ cô rêu rao chuyện cô sẽ gả cho phó đoàn trưởng khắp cả làng , nếu thành thì cô còn mặt mũi nào mà về nữa?
Cô ôm hy vọng lớn, trong làng cô là xinh nhất. Sau khi đến chỗ chị gái, trong đoàn cũng xem mắt nhưng cô chỉ tìm cỡ như Lục phó đoàn Tống phó đoàn thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-196.html.]
Trần Phương cũng tới hỏi một câu: "Nửa tháng còn hỏi Tống Bạch, bảo vẫn đối tượng mà."
Phùng Mai đáp: "Cô là chị dâu nó là chị dâu nó hả?"
Trần Phương: "..."
Trần Phương và Hầu Liên im bặt. Một lúc , Trần Phương Khương Niệm, bỗng nhiên nghiệm điều gì đó. Nghĩ năm ngoái lúc bà và lão Đường sang nhà Đoàn trưởng Tống bàn chuyện, Phùng Mai từng nhắc đến việc Tống Bạch và Khương Niệm xem mắt, vì chuyện mà bà và Phùng Mai còn cãi mấy câu.
Phùng Mai lo cho em chồng Tống Bạch, còn bà lo cho em chồng Đường Trạch của .
Rõ ràng nửa tháng còn đối tượng, giờ đột nhiên ?
Lần chuyện Khương Niệm gặp nạn thành phố cả khu nhà đều . Lục phó đoàn chạy ngược chạy xuôi là vì Khương Niệm là chị dâu , Tống Bạch chạy đôn chạy đáo là vì cái gì? Ánh mắt Trần Phương Khương Niệm thêm mấy phần quái dị.
Chẳng lẽ đối tượng của Tống Bạch là Khương Niệm?
Khương Niệm nhíu mày, cảm thấy thoải mái ánh mắt của Trần Phương, cô xê dịch xa một chút để tiếp tục hái lá.
"Mẹ ơi, chúng con về đây!"
Tống Hướng Đông cùng Lưu Kiến Nghiệp và Lữ Chí Quân cùng chạy tới. Ba đứa trẻ đều đeo cặp sách, vai Tống Hướng Đông vẫn đeo cái cặp thêu hình bé mặc quân phục mà Khương Niệm tặng đó.
Phùng Mai hỏi: "Sao các con về sớm thế?"
Tống Hướng Đông đáp: "Ngày Tết Đoan ngọ nên thầy giáo cho nghỉ ạ. Mẹ, để con giúp hái lá dong."
Nhìn thấy Khương Niệm ở cách đó xa, mắt Tống Hướng Đông sáng lên: "Thím Khương!"
Lưu Kiến Nghiệp cũng gọi một tiếng: "Thím Khương!"
Lữ Chí Quân cạnh Khương Niệm, Phùng Mai, cũng gọi theo: "Thím Phùng, thím Khương."
Phùng Mai và Khương Niệm đều đồng thanh đáp .
Lữ Chí Quân bây giờ khác . là cha là thầy đầu tiên của con cái, loại phụ nữ như Trịnh Hồng chỉ dắt đứa trẻ xuống hố. Sau khi của Lữ Chí Quân đến, qua hơn nửa năm dạy bảo, cuối cùng cũng sửa nhiều tính của thằng bé. Bây giờ gặp lớn chào hỏi, còn chủ động tìm bọn Tống Hướng Đông chơi cùng, còn cướp đồ của khác nữa.
"Bà nội!"
Lữ Chí Quân thấy bà cụ đằng xa, chính là của bé.
Bà cụ vẫy tay: "Lại đây hái lá dong với bà nào."
Chuyện Hầu Liên mai cho Hầu Mộng và Tống Bạch hỏng bét, tức thì cũng chẳng còn tâm trí mà lấy lòng Phùng Mai nữa. Dù bọn họ cũng cùng một đoàn, bà nịnh bợ thì cũng nịnh Trần Phương, thế là định dắt Hầu Mộng .