Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:24:12
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khụ khụ..."

Ánh sáng ch.ói mắt rọi , Khương Niệm ho khan vài tiếng mới định thần . Cô nhíu mày, từ từ mở mắt . Đập mắt là ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu qua lớp kính cửa sổ. Cánh tay siết c.h.ặ.t, bên tai truyền đến một giọng khàn đặc.

"Tỉnh ?"

Khương Niệm theo hướng tiếng , thấy Lục Duật đang bên giường bệnh. Gương mặt lạnh lùng tuấn tú phần tiều tụy, cằm lún phún râu xanh, đôi mắt đen láy hằn lên những tia m.á.u đỏ, trông trạng thái lắm. Lực đạo cánh tay như truyền sức mạnh cho cô, khiến ý thức đang mơ màng của cô dần trở nên tỉnh táo.

"Tỉnh ."

Khương Niệm ho thêm hai tiếng. Lục Duật dậy, luồn tay qua gáy đỡ cô dậy, cầm chiếc ca men bàn đưa đến bên miệng cô: "Uống chút nước ấm cho nhuận họng."

"Để em tự ." Khương Niệm cố gắng thẳng dậy, đón lấy chiếc ca nhưng Lục Duật ngăn : "Để đút cho em."

Khương Niệm mím môi, từ chối nữa.

Cô uống liền một mạch nửa cốc nước. Nước ấm bụng khiến cái dày đang lạnh lẽo khó chịu của cô dịu nhiều. Lục Duật giữ lấy bả vai mảnh dẻ của Khương Niệm, nỡ buông tay, cứ để cô tựa lòng như thế. Thấy cô uống nữa, cúi đầu hỏi: "Có ăn chút gì ?"

Anh ở gần, cằm gần như chạm trán Khương Niệm, vô tình hữu ý mà cọ xát da thịt cô.

Cảm giác tê dại lạ lẫm truyền đến từ trán, lông mi Khương Niệm run rẩy, cô vô thức ngẩng đầu lên, ngờ va đôi mắt đen sâu thẳm đầy tình cảm. Hai gần, ch.óp mũi gần như chạm , thở của hai bên quấn quýt lấy . Khương Niệm thậm chí thể thấy khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của phản chiếu trong mắt .

Ánh mắt Lục Duật khóa c.h.ặ.t lấy Khương Niệm, đôi môi mỏng khẽ mím , yết hầu liên tục chuyển động. Dần dần, nhưng cũng đầy nôn nóng, nỗ lực kìm nén bản tiến gần cô.

"Khương Niệm..."

Lục Duật thể nén sự thôi thúc trong huyết quản, bàn tay giữ vai cô đột ngột siết c.h.ặ.t. Thuận theo trái tim , cúi xuống thêm một phân, đặt nụ hôn lên môi cô. Anh nồng nhiệt như từng nếm trải hương vị ngọt ngào , cứ như môi Khương Niệm một loại độc d.ư.ợ.c gây nghiện.

Xúc cảm mềm mại nơi cánh môi khiến Lục Duật phát cuồng, say đắm.

Người đàn ông siết c.h.ặ.t vai cô, cố gắng cạy mở hàm răng để tiến sâu hơn.

Khương Niệm kinh ngạc trừng lớn mắt, cảm giác rõ rệt môi đang cho cô Lục Duật đang gì. Cô chỉ cảm thấy tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Trong tiềm thức, Khương Niệm đưa tay đẩy nhưng Lục Duật nắm c.h.ặ.t cổ tay, ép cô thể nhúc nhích, chỉ thể động và bất lực chịu đựng nụ hôn mạnh mẽ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-200.html.]

"Lục phó đoàn —"

Tiếng của Chu Tuấn từ ngoài phòng bệnh vọng , Khương Niệm thở gấp, còn kịp phản ứng thì Lục Duật lùi một bước. Đôi mắt đàn ông tối sầm , ẩn chứa d.ụ.c vọng thể che giấu, một nữa dấy lên sóng gió trong lòng Khương Niệm.

Lục Duật đỡ Khương Niệm xuống thì Chu Tuấn từ ngoài bước , tay xách hai chiếc cặp l.ồ.ng nhôm. Thấy Khương Niệm tỉnh, nỗi lo âu mặt lập tức tan biến: "Chị dâu, cuối cùng chị cũng tỉnh !"

Anh đặt cặp l.ồ.ng lên bàn và : "Cơm là chị dâu Phùng đấy, chị còn đặc biệt thịt một con gà để bồi bổ cho chị."

Chu Tuấn ha hả chẳng nhận điều gì bất thường, chỉ chút thắc mắc liếc qua môi Khương Niệm. Anh cảm thấy sắc mặt chị dâu hồi phục nhanh thật, mới một đêm mà chỉ da dẻ hồng hào mà môi cũng đỏ mọng lên. Lục Duật khẽ ho một tiếng, bảo Chu Tuấn: "Cậu về ."

Chu Tuấn đáp: "Vâng."

Chu Tuấn , phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Giường bên cạnh đêm qua hai cụ già , sáng sớm nay rời , giờ đây chăn màn gấp gọn gàng. Ánh mắt Khương Niệm đảo liên tục, hết cửa sổ bình truyền dịch, tuyệt nhiên dám Lục Duật. Nụ hôn giống như một giấc mơ, nhưng tồn tại chân thực vô cùng.

Tầm bỗng tối sầm , Khương Niệm giật . Thấy Lục Duật ôm lấy , cô hoảng hốt: "Anh..."

"Anh bế em dậy để ăn cơm ."

Lục Duật khuôn mặt đỏ bừng của Khương Niệm, đáy mắt ngập tràn ý . Anh đỡ cô tựa đầu giường, mở nắp cặp l.ồ.ng nhôm . Mùi gà hầm thơm phức tức thì lan tỏa khắp phòng bệnh. Khương Niệm đói suốt một ngày một đêm, lúc ngửi thấy mùi gà, cô cảm thấy dày cồn cào khó chịu.

Cô vẫn dám ngẩng đầu: "Để em tự ăn."

Khương Niệm đưa tay đón lấy cặp l.ồ.ng thì mới nhận tay đang cắm kim truyền. Giọng Lục Duật dường như còn khàn hơn lúc nãy: "Để đút cho em."

Nếu nụ hôn , Khương Niệm còn thể ung dung một chút, nhưng chuyện xảy khiến cô cách nào phớt lờ .

Nhìn miếng thịt gà Lục Duật đưa đến bên miệng, Khương Niệm do dự một lát mới há miệng. Lần Phùng Mai vẻ cho nhiều gia vị, thịt gà thơm hơn hẳn. Trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn tiếng Khương Niệm nhai thức ăn.

Lần Khương Niệm ăn khá nhiều, còn uống ít nước canh.

Mãi đến khi cô bảo no, Lục Duật mới dừng . Anh lau miệng cho cô, khuôn mặt vẫn còn ửng hồng của Khương Niệm, ánh mắt sâu thẳm: "Khương Niệm."

Giọng đàn ông trầm thấp, đầy nam tính khiến tim Khương Niệm khẽ run rẩy. Cô mím môi, kim truyền mu bàn tay, khẽ đáp: "Dạ?"

Lục Duật cái đầu đang cúi thấp của cô: "Anh trong lòng em đang lo ngại điều gì, cũng lẽ em vẫn quên cả. Trong mắt , chúng là chú thím, nhưng ai cũng hiểu một sự thật rằng chúng chú thím ruột thịt."

Loading...