Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:24:16
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt chân thành và sáng rực của Lục Duật khiến Khương Niệm chút chột . Cô dời tầm mắt , những ngón tay đang cuộn c.h.ặ.t buông lỏng . Đáy mắt Lục Duật loé lên tia sáng, ngón tay lách qua kẽ tay Khương Niệm, mười đầu ngón tay đan c.h.ặ.t . Khoảnh khắc hai lòng bàn tay áp sát, trái tim đang xao động của Khương Niệm bỗng run lên bần bật.

Cô dường như... nảy sinh tâm tư nên với Lục Duật .

Khương Niệm cứ ngoài cửa sổ, gò má dần ửng hồng. Hiện tại trời nóng, lòng bàn tay hai áp dần rịn một lớp mồ hôi mỏng, nhưng ai nghĩ đến việc buông tay đối phương . Cô mím môi, bóng dáng hai phản chiếu mặt kính, trầm giọng : "Lục Duật, nếu một ngày phát hiện ..."

Cô khựng , chút sợ hãi, dám tiếp.

Cô sợ một ngày Lục Duật là Khương Niệm thật sự, còn thích cô nữa , là sẽ bắt đầu chán ghét cô.

Cái bóng mặt kính bỗng nhiên nghiêng áp sát về phía cô, Khương Niệm theo bản năng đầu , liền thấy Lục Duật đang ở ngay sát gang tấc. Bàn tay còn trống của đàn ông luồn mái tóc đen dài của Khương Niệm, thở của gần.

Hơi thở Khương Niệm thắt , cơ thể cũng lập tức cứng đờ.

Lục Duật hàng lông mi cong v.út của Khương Niệm, đôi mắt long lanh : "Em là Khương Niệm, mãi mãi chỉ là Khương Niệm thôi."

Mi mắt Khương Niệm nóng lên, đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của đàn ông, một ý nghĩ đáng sợ ập đến trong lòng.

Lục Duật sớm nghi ngờ cô là Khương Niệm ?

Ý nghĩ một khi cắm rễ trong lòng thì giống như cỏ dại ngừng sinh sôi nảy nở. Khương Niệm né tránh chủ đề , vì một khi chuyện phơi bày, cô thực sự tiếp như thế nào.

Nói Lục Duật là nhân vật trong một cuốn sách? Nói cô là của thế kỷ mới, xuyên cuốn sách ?

Khương Niệm định đầu cửa sổ để né tránh ánh mắt như thấu tận tâm can của Lục Duật, nhưng bàn tay đang đặt đầu cô bỗng nặng thêm. Tầm mắt chợt tối sầm, đôi môi của Lục Duật báo mà ép xuống. Khương Niệm cứng đờ giường, quên cả phản ứng.

Lục Duật tự nhận tự luật và nghiêm cẩn, nhưng khi gặp Khương Niệm, khi nảy sinh tình cảm với cô, hết đến khác phá vỡ những xiềng xích tự kỷ luật . Anh đến gần cô, tham luyến thở của cô, dựa gần hơn nữa.

Bàn tay đàn ông dùng lực siết c.h.ặ.t lấy đầu Khương Niệm, một nụ hôn dã man mang theo sức bật phát của sự kìm nén bấy lâu, tham lam chiếm lấy thở của cô.

Tiếng nước mút mát vang lên trong phòng bệnh, ngay đó tiếng bước chân ngoài hành lang át .

Đầu ngón tay tê dại, mang theo cảm giác run rẩy len lỏi huyết quản. Khương Niệm tự chủ mà phát tiếng rên rỉ ngoài ý . Cho đến khi đầu lưỡi tê rần, thở mỏng manh, Lục Duật mới nỡ buông cô . Khương Niệm đáy mắt Lục Duật hiện lên những tia m.á.u, giống như dã thú ẩn nấp trong bóng tối, lúc săn con mồi, sự điên cuồng đè nén trong huyết mạch tức khắc bùng nổ.

Khương Niệm ánh mắt của Lục Duật cho khiếp sợ. Cô hoảng hốt cúi đầu, môi còn vương chút mát lạnh, kèm theo cảm giác sưng tấy.

Lục Duật thu liễm ánh mắt, đè nén sắc tối đậm đặc nơi đáy mắt xuống. Khi lên tiếng nữa, giọng khàn đặc: "Khương Niệm, chúng kết hôn ."

"Về sẽ báo cáo xin kết hôn ngay."

"Không !"

Khương Niệm xong mới thấy từ chối quá nhanh. Cô từng nghĩ đến chuyện kết hôn, đừng là kết hôn, ở thế kỷ mới cô còn từng yêu đương, việc đột ngột bước hôn nhân thế thực sự quá nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-204.html.]

Hơn nữa, dù kết hôn với Lục Duật cũng bây giờ. Phải đợi đến khi lệnh điều chuyển chức vụ của kết quả, cô Lục Duật vì mà trở thành đề tài bàn tán cho cả khu nhà tập thể, thậm chí là trong quân đội.

Cô cúi đầu, tránh ánh mắt của Lục Duật, nhỏ giọng : "Em... em để em suy nghĩ thêm ."

Lục Duật quá nôn nóng. Khó khăn lắm mới khiến Khương Niệm lung lay, sợ ép quá gấp khiến cô sợ mà chạy mất. Anh đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô, khàn giọng : "Anh đợi em."

Nghe thấy tiếng bước chân đang tiến gần cửa phòng bệnh, Khương Niệm lập tức gạt tay Lục Duật thẳng , sợ thấy cảnh tượng trong phòng sẽ ảnh hưởng đến Lục Duật.

Hơi ấm trong lòng bàn tay đột ngột rời , Lục Duật rũ mắt bàn tay , nơi đó vẫn còn nóng hổi, vương vấn thở của Khương Niệm. Anh nén thôi thúc ôm cô lòng, về chuyện hôm nay: "Chuyện của Hầu Mộng xử lý xong ."

Khương Niệm cúi đầu một lát mới đỏ mặt ngẩng lên đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Duật: "Xử lý thế nào ?"

Lục Duật gò má ửng hồng của Khương Niệm, đáy mắt ngập tràn ý : "Vợ chồng Phó đoàn trưởng Vưu bản kiểm điểm. Hầu Mộng vì tội cố ý gây thương tích nên công an đưa tạm giam xử phạt, phép bước chân quân đội thăm nữa."

Khương Niệm mỉm : "Cảm ơn ."

Từ khi tới thời đại , ngay cái đầu tiên thấy Lục Duật, theo về đơn vị, nguy hiểm, rắc rối đều là lượt giải quyết giúp cô.

Một lúc Phùng Mai tới. Tống Hướng Đông ngủ say, bà một buồn chán nên sang chuyện với Khương Niệm. Lúc Lục Duật dậy ngoài, Khương Niệm gọi: "Lục Duật."

Lục Duật cô, chân mày hiện lên ý dịu dàng mà khác khó lòng nhận : "Ơi?"

Khương Niệm mím môi : "Đi đường cẩn thận nhé."

Người đàn ông đáp: "Được."

Phùng Mai hỏi: "Chuyện của Hầu Mộng cháu ?"

Khương Niệm gật đầu: "Lục Duật với cháu ạ."

"Hừ!" Phùng Mai vẫn còn giận: "Thím thấy nhốt nó vẫn còn nhẹ chán. Thím thực sự dìm đầu nó xuống sông cho nó nếm mùi vị của cháu với Hướng Đông hôm đó. Thật quá tức , loại như thế lấy mặt mũi mà đòi xem mắt với Tống Bạch? Nó soi gương xem đức hạnh thế nào , tâm địa quá độc ác!"

Phùng Mai mắng Hầu Mộng một lúc lâu, đến khi buồn ngủ mới về trông Tống Hướng Đông.

Sáng sớm hôm , bác sĩ đến kiểm tra. Lần bác sĩ là Chủ nhiệm Vương lúc . Chủ nhiệm Vương thấy Khương Niệm thì ngẩn : "Ơ, là cô ?"

Khương Niệm: "..."

Cô cũng chẳng viện chút nào, từ khi xuyên tới đây bệnh viện bao nhiêu .

Chủ nhiệm Vương kiểm tra cho Khương Niệm một lượt, thấy vấn đề gì lớn, thấy cô xuất viện nên bảo cô đợi nhà đến thủ tục. Bên Tống Hướng Đông cũng nữa. Đoàn trưởng Tống, Tống Bạch, Lục Duật, ngay cả Từ Yến cũng đến để đón cô và Hướng Đông xuất viện.

Đoàn trưởng Tống : "Đi thôi, trưa nay ăn cơm ở nhà chú để xua vận đen cho cháu và Hướng Đông."

Dù bây giờ cho phép mê tín dị đoan, nhưng về đến nhà, Phùng Mai vẫn đốt một chậu than ở giữa sân. Bà bảo Từ Yến đóng cổng , bắt Khương Niệm và Tống Hướng Đông bước qua chậu than để xua đuổi xui xẻo. Phùng Mai về là bắt tay nấu cơm, Từ Yến ở bên cạnh giúp một tay.

Loading...