Khương Niệm nắm lấy tay Từ Yến: “Đều qua .”
Mua t.h.u.ố.c hạ sốt từ trạm xá về, Khương Niệm liền về phòng ngủ. Ngày nào cô cũng lặp lặp việc ăn cơm và thêu tranh. Lục Duật cũng hai mươi ngày , vẫn luôn tin tức gì. Mãi đến cuối tháng, Cát Mai gọi điện thoại đến. Cô phòng trực ban điện thoại.
“Khương Niệm, ngày mai chị .”
Khương Niệm : “Ngày mai mấy giờ tàu chạy ạ?”
Cát Mai : “Bảy giờ tối. Còn một chuyện nữa, chủ nhiệm mới đến hôm nay chị gặp , họ Bành, tên là Bành Ngân. Lúc cô đến dẫn theo một thợ thêu, là cháu gái cô .”
Cát Mai ngừng một chút: “Khương Niệm, thời hạn giao bức tranh thêu của em là ngày hai mươi tháng bảy. Lúc đó em hãy mang tranh thêu đến tú trang quốc doanh, ông chủ Cảng Thành sẽ đích đến đó lấy tranh thêu ngày hôm đó.”
Khương Niệm lập tức hiểu ý của Cát Mai: “Chị Cát, cảm ơn chị.”
Cát Mai : “Đợi chị định ở thành phố Nguyên, chị sẽ gọi điện thoại cho em.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, Khương Niệm điện thoại một lúc lâu.
Xem vị chủ nhiệm mới đến dễ chung đụng. Cô rời khỏi phòng trực ban, ngờ đến cửa thấy Đường Trạch và Tôn Oánh tới. Đường Trạch : “Em dâu.”
Khương Niệm gật đầu: “Vâng.”
Tôn Oánh lạnh lùng liếc cô một cái, cứ như giữa hai thâm thù đại hận gì . Khương Niệm cũng thèm để ý đến cô , về khu nhà.
Lục Duật một chuyến là tròn một tháng, Tống đoàn cũng một tháng về.
Thoắt cái đến giữa tháng bảy, trời ngày càng nóng. Khương Niệm trong sân, cầm quạt tròn quạt mát. Phùng Mai ăn trưa xong liền sang chơi. Đối với việc Tống đoàn trưởng rời một tháng dường như gì lo lắng. Phùng Mai : “Chắc nhiệm vụ gì đó, dù những chuyện đều là bí mật quân sự, chúng cứ mặc kệ .”
“ .”
Phùng Mai nhích m.ô.n.g kéo ghế đẩu gần Khương Niệm: “Đường doanh trưởng sắp kết hôn .”
Khương Niệm sững một chút: “Sớm ?”
Cô còn tưởng Đường Trạch và Tôn Oánh mới chỉ đang tìm hiểu , kết hôn chắc cần thêm một thời gian nữa, ngờ mới mấy ngày sắp kết hôn .
Phùng Mai : “ cũng ngờ nhanh như . Nghe đơn xin kết hôn nộp lên từ một tháng , hai ngày đơn mới duyệt. khá tò mò, cô xem cô y tá đó để mắt đến Đường Trạch ở điểm gì? Một gã góa vợ...”
“Thím Phùng, chúng chuyện nhà khác nữa.”
Khương Niệm ngắt lời Phùng Mai: “Hôm nay Hướng Đông nghỉ ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-214.html.]
Phùng Mai : “Chiều hôm qua nghỉ . Lát nữa cung tiêu xã mua một túi bánh nướng, ngày mai Hướng Đông sinh nhật, mua cho nó ít đồ ăn ngon.”
Nhắc đến sinh nhật, khiến Khương Niệm nhớ đến sinh nhật của cô và Lục Duật.
Năm ngoái trong đầu cô chỉ nghĩ cách để trở về, để sống sót ở thời đại , từng nghĩ kỹ đến những chuyện . cô chỉ sinh nhật của nguyên chủ là tháng chín, còn của Lục Duật thì cô thực sự .
Trong sách chi tiết về sinh nhật của Lục Duật, trong ký ức của nguyên chủ cũng hình ảnh Lục Duật đón sinh nhật.
Đợi Lục Duật về, cô sẽ dò hỏi thử xem.
Ngày mai Tống Hướng Đông sinh nhật, Khương Niệm định cho bé một chiếc bánh ngọt kiểu bánh kem. Bây giờ cô dụng cụ gì, thể nướng cốt bánh mì . Buổi chiều cô một chuyến đến cung tiêu xã, mua một ít đồ. Trên đường về gặp vợ của Vưu phó đoàn trưởng là Hầu Liên. Hầu Liên thấy Khương Niệm thì sững một chút, đó đầu bỏ luôn.
Khương Niệm cũng lười để ý đến cô .
Lần Hầu Mộng hại Hướng Đông ngã xuống sông, cả nhà Vưu phó đoàn trưởng đều đến nhà họ Tống thăm Tống Hướng Đông lấy một . Cả nhà đều cách cư xử, cô cũng Vưu phó đoàn trưởng mà lên vị trí .
hai ngày cô Phùng Mai , Vưu phó đoàn trưởng bây giờ trong đoàn khá chính ủy ghét bỏ.
Khương Niệm chân về đến sân, chân Trần Phương đến.
Trần Phương đến, Phùng Mai cũng đến. Chị xem Trần Phương tìm Khương Niệm gì. Bây giờ thì sợ cô gán ghép Khương Niệm và Đường Trạch nữa, chỉ sợ Trần Phương nghĩ trò gì quái gở. Trần Phương đầu liếc Phùng Mai: “Cô theo gì?”
Phùng Mai : “ sang chơi nhà hàng xóm mà.”
Trần Phương:...
Khương Niệm cất đồ bếp. Đi thấy Trần Phương cầm tay một xấp vải đỏ gấp gọn gàng, là thứ gì. Trần Phương bước tới : “Khương Niệm, cô thêu , thể giúp một việc ?”
Phùng Mai tò mò sang.
Khương Niệm một cái: “Chị Trần em gì?”
Trần Phương giũ mảnh vải tay , là một mảnh vải đỏ: “Đường Trạch chẳng sắp kết hôn , liền nghĩ may cho phòng chú một cái rèm cửa màu đỏ cho hỉ khí. chỉ màu đỏ thì thấy trống trải quá, nhờ cô thêu lên đó một đôi uyên ương. Cô xem bố Đường Trạch cũng ở đây, bên chỉ và trai chú là . Anh trai chú ngày nào cũng bận việc trong đoàn, lấy thời gian rảnh rỗi lo chuyện của chú , chẳng đều đổ lên đầu ? Khu nhà chúng chỉ cô thêu, cô giúp chị dâu một .”
Phùng Mai xong, ‘hừ’ một tiếng: “Người Khương Niệm ngày nào cũng thêu tranh kiếm tiền đấy. Nếu thêu uyên ương cho cô chẳng lỡ việc kiếm tiền của ? Cô thể để tốn thời gian thêu tranh công cho cô . Nếu ai cũng giống như cô mở miệng nhờ Khương Niệm giúp một việc, Khương Niệm dứt khoát đừng thêu tranh kiếm tiền nữa, cứ thêu tranh cho khu nhà chúng là xong.”
Trần Phương:...
Cô phát hiện cái miệng của Phùng Mai đúng là đáng ghét thật.
Trần Phương Khương Niệm : “Cô yên tâm, chị dâu sẽ để cô tốn công vô ích . Thế , cô thêu xong, chị dâu trả cô năm đồng tiền công ?”