Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:25:50
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Niệm chớp chớp mắt: "Sao tới đây?"

Anh nên đến đoàn bộ ?

Tống Bạch : "Đi quét tuyết nhà chị dâu một chút."

Khương Niệm hiểu rõ, xoay cùng Từ Yến về phía , nền tuyết đều là dấu chân hỗn loạn, khi về đến nhà Khương Niệm thêm củi khô chậu than , sưởi ấm một lúc, chuẩn dậy bếp nấu cơm, thấy tiếng quét tuyết bên ngoài, ghé cửa sổ thoáng qua.

Tống Bạch mặc áo len mỏng manh, cầm chổi quét tuyết từ phía tây, cành cây treo chiếc quân phục mùa đông màu xanh quân đội .

Khương Niệm vội vàng chạy ngoài: " tự quét tuyết ."

ngờ Tống Bạch sẽ qua đây.

Tống Bạch tránh tay cô: "Không , quét một lát là xong, chị về phòng đợi , quét xong ngay."

Khương Niệm:...

Cái bảo cô thế nào?

thoáng qua cổng sân, cổng sân mở rộng, quân tẩu ngang qua đều thể thấy bên trong, Khương Niệm dụng ý của Tống Bạch, mở rộng cổng sân chính là tránh cho lung tung.

Cô do dự một chút: " nấu cơm, ăn cơm xong hẵng ."

Nói xong chạy bếp.

Động tác quét tuyết của Tống Bạch dừng , ngẩng đầu thoáng qua bóng dáng biến mất ở cửa bếp, cúi đầu .

Buổi trưa Khương Niệm bánh hành, xào hai món ăn, còn canh trứng cà chua, cô sức ăn của Tống Bạch cũng lớn như Lục Duật, cho nên cơm nhiều hơn chút, cô múc canh trứng cà chua bát, thấy tiếng nước rào rào bên ngoài, đầu thoáng qua, liền thấy Tống Bạch dùng nước lạnh băng rửa mặt rửa tay.

Khương Niệm:!

đến ngoài phòng, mặt đều là khiếp sợ: "Trong phích nước nước nóng!"

Trời lạnh thế dùng nước đá rửa mặt rửa tay, lạnh ?!

Tống Bạch đổ nước rãnh thoát nước, đầu về phía Khương Niệm khuôn mặt trắng như tuyết, : "Không lạnh."

Khương Niệm:...

Cũng đúng.

Cô suýt quên chuyện mùa đông năm ngoái bọn Tống Bạch và Đường Trạch bơi mùa đông .

Sau khi cơm xong, Tống Bạch : "Chị dâu, chị giúp bỏ cơm hộp cơm nhôm, mang về ký túc xá ăn."

Khương Niệm hiểu ý của : "Được."

Cô bỏ hai hộp cơm nhôm cho Tống Bạch, một cái đựng thức ăn và bánh hành, một cái đựng đầy canh trứng cà chua, xách hộp cơm sân đưa cho : "Xong ."

Tống Bạch nhận lấy hộp cơm, thoáng qua Khương Niệm cúi đầu, tóc rơi bông tuyết, sảng khoái : "Cảm ơn chị dâu nhé, về đây."

Tiếng bước chân dần dần xa.

Khương Niệm ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng Tống Bạch biến mất ở cổng sân, thoáng qua sân quét sạch sẽ, trong lòng còn cảm kích Tống Bạch, cô sợ nhất mùa đông quét tuyết, lạnh đến ngón tay tê dại.

Cô tùy tiện ăn mấy miếng liền về phòng, buổi chiều Từ Yến tới một chuyến, chuyện với cô một lúc.

Phùng Mai hai ngày , đừng , quen với tiếng ồn ào của Phùng Mai, đột nhiên , còn cảm thấy tĩnh lặng quen.

Khương Niệm bếp đun nước nóng, định tùy tiện bữa trưa, bỗng nhiên thấy sân cách vách truyền đến tiếng chuyện náo nhiệt, giọng lớn nhất hình như là Trần Phương, cô ghé cửa sổ cẩn thận , ngoại trừ Trần Phương, còn mấy giọng xa lạ, đều là từ sân Phùng Mai truyền đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-233.html.]

"Khương Niệm ——"

Giọng Từ Yến từ cổng sân truyền đến.

Khương Niệm chạy tới mở cổng sân, thuận tiện đầu thoáng qua cách vách, Đường Trạch xách túi lớn túi nhỏ tới lui, Trần Phương và ba quân tẩu trong tay xách bao tải da rắn, bốn ở cửa tán gẫu chuyện nhà, Trần Phương hô: "Cậu nhanh lên, đợi chìa khóa của mở cửa đấy."

"Đến đây."

Đường Trạch đặt đồ xuống, lấy chìa khóa mở cửa.

Trần Phương lúc xách bao tải da rắn thấy Từ Yến và Khương Niệm ở cách vách, chào hỏi: "Tiểu Niệm , cô và Đường Trạch Tôn Oánh là hàng xóm , việc gì thì năng qua ."

Khương Niệm:...

Thật xui xẻo.

Cô thế mà thành hàng xóm với Tôn Oánh...

đ.á.n.h kẻ tươi , Khương Niệm vẫn hàn huyên với Trần Phương vài câu, quân tẩu bên cạnh hỏi Trần Phương: "Đây chính là Khương Niệm tay nghề thêu lợi hại mà cô ?"

Trần Phương : "Chính là cô ." Sau đó với Khương Niệm: "Tiểu Niệm, đây là chị , từ quân khu thành phố Nguyên qua thăm , đến nhà thấy uyên ương cô thêu, chị thích lắm."

Người phụ nữ bên cạnh : "Đồng chí Khương, tên là Trần Bình, lớn hơn cô, cô gọi là chị Bình là ."

Khương Niệm cảm thấy hai hổ là hai chị em, đều là tự nhiên quen thuộc.

Vì thế mím môi : "Chị Bình."

"Chị dâu, ôm chăn ."

Đường Trạch hô một tiếng trong phòng.

Trần Phương : "Đến đây."

Ba các cô trong sân, Trần Bình nhỏ giọng hỏi: "Phương, Khương Niệm là vợ nhỏ nhà ai thế?"

Trần Phương thở dài: "Không vợ nhỏ nữa, là chị dâu Lục phó đoàn đoàn hai, Khương Niệm cũng là khổ, chồng cô lúc cứu viện đè gãy lưng, cũng mất, liền theo em chồng tùy quân."

Trần Bình : "Đáng tiếc."

Một quân tẩu khác : "Đáng tiếc gì, thêu thùa giỏi thể kiếm tiền, cho dù lấy chồng cũng thể nuôi sống bản , chúng đừng lo cái tâm nữa."

"Nói ai thế?"

Đường Trạch bê cái bàn , hỏi một câu.

Trần Phương đặt bao tải da rắn xuống đất, bảo Trần Bình trải chăn, với Đường Trạch: "Nói Khương Niệm đấy."

Đường Trạch:...

Anh nhắc nhở hai câu: "Chị dâu, bớt chuyện của khác, tránh cho giống gây hiểu lầm."

Trần Phương:...

"Biết ."

Cách vách, Từ Yến theo Khương Niệm trong phòng, Từ Yến : " cũng là sáng nay mới bọn Đường doanh trưởng chuyển qua đây, khác , là khu nhà đoàn hai sân, vặn bọn Tống đoàn trưởng chuyển , cái sân trống liền phê cho bọn Đường doanh trưởng."

 

 

Loading...