Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:25:52
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Niệm sợ khác thấy, nhỏ giọng hỏi: "Lục Duật Tết thể về ?"

Tống Bạch thấy sự cấp thiết trong mắt Khương Niệm, cô lo lắng cho Lục Duật, hạ thấp giọng : "Nói chừng, nhưng ."

Khương Niệm mím môi , rũ mắt che giấu sự lạc lõng nơi đáy mắt: "Không ."

"Chị dâu."

Khương Niệm ngẩng đầu: "Sao thế?"

Tống Bạch mắt cô: "Có chuyện gì thể cho , thể giúp đều sẽ giúp."

Khương Niệm : "Cảm ơn."

Trương Tiếu bồi Khương Niệm chuyện một lúc, ba liền về, trong sân còn một Khương Niệm cô đơn lẻ loi.

Cô thu hồi tâm tư lạc lõng, đóng cổng sân về phòng tiếp tục thêu tranh.

Buổi chiều Từ Yến tới một chuyến, bưng cho cô một bát sủi cảo và một đĩa dưa muối, trong phòng cô một lúc, Khương Niệm thấy vẻ mặt mặt cô chút tự nhiên, nhíu mày, vẫn là nhịn hỏi: "Cãi với Lưu Cường ?"

"Không ."

Từ Yến xoa xoa tay: "Anh gửi hết tiền lương tháng về nhà , ngã gãy chân, trong nhà cần tiền." Nói đến đây Từ Yến lạnh: "Sao nghĩ , trong nhà còn ba cái miệng con chúng chờ ăn cơm, Kiến Nghiệp sang năm học cũng cần tiền, cho dù để cho mười đồng cũng , nhưng bao giờ nghĩ đến những thứ , vĩnh viễn đều nghĩ cho khác."

Khương Niệm cảm thấy, Lưu Cường thật sự với Từ Yến.

Trời mờ tối, Lưu Kiến Nghiệp qua gọi Từ Yến cô mới chậm chạp dậy về.

Cách Tết Dương lịch qua mười ngày , hôm nay rơi tuyết lớn, Khương Niệm bò dậy từ trong chăn liền thấy ngoài cổng sân truyền đến tiếng lính cảnh vệ: "Đồng chí Khương, điện thoại của cô."

Khương Niệm bao giờ cảm thấy tốc độ mặc quần áo của nhanh như .

Cô quấn khăn quàng cổ liền chạy ngoài, lính cảnh vệ bóng dáng lao ngoài, sửng sốt một chút vội vàng hô: "Đồng chí Khương, đường tuyết trơn, cô chạy chậm chút."

Khương Niệm chạy phòng cảnh vệ, cầm lấy điện thoại, đầu liền truyền đến tiếng thấp của Lục Duật: "Thở một ."

Cách mấy tháng, một nữa thấy giọng lâu gặp, Khương Niệm nhịn , khi thở một nước mắt cũng chảy , cô hít hít mũi, giọng mang theo giọng mũi: "Lục Duật..."

Em nhớ .

Bốn chữ dám , dù nhân viên trực tổng đài đang .

"Khóc ?"

Giọng từ tính của Lục Duật xuyên qua ống , Khương Niệm nắm c.h.ặ.t ống , nhẹ nhàng lắc đầu, nghĩ đến Lục Duật thấy, thấp giọng : "Không ."

Lại bổ sung một câu: "Mũi lạnh cóng thôi."

Đầu bên điện thoại truyền đến tiếng trầm thấp của Lục Duật, dễ cực kỳ.

Khương Niệm:...

Cô mím khóe miệng, tức giận một câu: "Cười cái gì?"

Lục Duật : " nhớ... mì trộn tương em ."

Khương Niệm cố ý dừng , mặt bỗng nhiên đỏ lên, nước mắt cũng còn, nhỏ giọng : "Đợi về em cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-235.html.]

"Được."

Trong điện thoại một trận trầm mặc.

Hai yên lặng đều chuyện, qua một lúc Lục Duật : "Đợi , nhanh sẽ về."

Khương Niệm hỏi cụ thể là ngày nào, ở , nhưng nghĩ đến nhiệm vụ và bí mật quân sự, liền bỏ ý nghĩ: "Được."

Cúp điện thoại, tâm trạng trầm muộn của Khương Niệm cũng vui vẻ hơn ít.

cung tiêu xã mua chút đường trắng, định về khoai lang ngào đường, lúc tuyết rơi lớn, Khương Niệm phủi phủi tuyết đầu, đến giao lộ đoàn bộ và khu nhà, liền gặp Đường Trạch và Tống Bạch, hai bọn họ là cùng một đoàn, hiện tại vặn là giờ cơm sáng, hẳn là cùng nhà ăn.

Đường Trạch chào hỏi một cái: "Em dâu."

Khương Niệm gật đầu : "Vâng."

Tống Bạch thoáng qua đường trắng trong tay cô, do dự một chút mới hỏi: "Trong nhà còn thiếu gì ?"

Khương Niệm vội vàng lắc đầu: "Cái gì cũng thiếu."

Kể từ khi Lục Duật , Tống Bạch thường xuyên qua đây giúp cô, mỗi tới đều mang cho cô một ít đồ ăn vặt, cho dù cô từ chối, nhưng Tống Bạch vẫn cứ tặng, chỉ bảo cô ăn nhiều chút, đừng để gầy, tránh cho Lục Duật trở về luyện , cho cô mỗi đều ngại ngùng, chỉ cần Tống Bạch đến, cô liền nhiều đồ ngon một chút để mang về ký túc xá ăn.

Chỉ thể dùng cách báo đáp.

Tống Bạch tuyết lông mi Khương Niệm, cô quàng khăn quàng cổ màu đỏ, nổi bật khuôn mặt càng thêm trắng như tuyết xinh , mái tóc đen nhánh xõa xuống, bên rơi chút tuyết, Tống Bạch nỗ lực kiềm chế để ánh mắt quá mức vượt rào.

Khương Niệm lạnh đến giậm chân, trong miệng hà trắng: " về đây."

Đường Trạch xua tay: "Được."

Tống Bạch bóng dáng chạy chậm của Khương Niệm, nhịn một câu: "Chạy chậm chút, cẩn thận ngã."

Khương Niệm đầu : "Biết ."

Đường Trạch dùng khuỷu tay huých cánh tay Tống Bạch một cái, nhướng mày: "Cậu thích em dâu ? Nhìn cái dạng ân cần mấy tháng nay của xem."

Ánh mắt Tống Bạch né tránh một chút, cởi hai cúc cổ áo, : "Đi ăn cơm."

"Có để đoán đúng ?"

Đường Trạch kẹp vai Tống Bạch: "Nói chuyện , nếu thật sự thích em dâu, đợi Lục Duật trở về, tìm Lục Duật mối ."

Tống Bạch:...

Anh liếc Đường Trạch: "Hay là tối nay hai luyện chút?"

Đường Trạch buông : "Thôi , vẫn là đợi Lục Duật trở về, hai luyện ."

Đỉnh mày Tống Bạch nhướng lên, đ.á.n.h giá Đường Trạch từ xuống một phen, đến Đường Trạch cả căng thẳng: "Ông đây là về sớm với vợ! Ai giống , một tên độc !"

Tống Bạch:...

Tuyết năm nay rơi đứt quãng, lớn bằng năm ngoái.

Khương Niệm chạy về nhà, xoay đóng cổng sân, chuẩn bếp, khóe mắt liếc thấy một vệt đỏ đầu tường, là một tấm vải đỏ cắt thành từng dải từng dải vắt tường, mấy dải rủ xuống trong sân Khương Niệm, bên hoa văn tranh thêu uyên ương.

 

 

Loading...