Khương Niệm theo Chu Tuấn và Tống Bạch đến tiệm cơm quốc doanh, ba chọn một vị trí gần cửa sổ, Tống Bạch gọi bốn món ăn, hỏi Khương Niệm: "Chị dâu, chị ăn cơm tẻ là bánh bao?"
Khương Niệm : "Cơm tẻ."
Lúc ăn cơm, Tống Bạch hỏi Khương Niệm: "Chị dâu, lát nữa chị về cùng chúng , là ở bên ?"
Khương Niệm : " về lấy cho Lục Duật hai bộ quần áo để ."
Vừa nãy cô thấy áo len của Lục Duật đều dính vết m.á.u, dọa lắm.
Tống Bạch đôi mắt sáng ngời xinh của Khương Niệm, : "Vậy ."
Ăn cơm xong đến bệnh viện, Lục Duật ăn xong , hộp cơm nhôm đặt bàn, Chu Tuấn chủ động cầm rửa, Khương Niệm thấy Lục Duật giường, bên giường : "Lát nữa về cùng Chu Tuấn, buổi tối thu dọn cho hai bộ quần áo để , ngày mai mang qua cho ."
"Không cần."
Lục Duật gò má gầy gò của Khương Niệm: "Em cứ ở nhà , qua mấy ngày nữa về tìm em."
Khương Niệm lắc đầu: "Ngày mai em tới tìm , cứ quyết định như ."
Cô đầu tiên cố chấp từ chối .
Đợi Chu Tuấn , Lục Duật bảo Chu Tuấn, để về hỏi quân khu ngày mai xe thu mua qua đây , thì để Khương Niệm qua đây, thì .
Khương Niệm:...
Cô thoáng qua sắc mặt tái nhợt của Lục Duật, đầu theo Tống Bạch và Chu Tuấn.
Trần Nghiêu : "Lục Duật, chị dâu đối với thật ."
Lục Duật : "Ừm."
" , mì trộn tương chị dâu thật sự ngon như ? thấy nào cũng ăn mì trộn tương chị dâu ."
Lục Duật cửa sổ, đầy ẩn ý: "Rất ngon."
Trần Nghiêu và một khác đồng thanh : "Có cơ hội chúng cũng nếm thử tay nghề của chị dâu."
Lục Duật:...
Khương Niệm và Chu Tuấn xe khách, lúc trở về trời chập choạng tối.
Đoàn ba việc, Tống Bạch xuống xe Đường Trạch gọi .
Chu Tuấn : "Chị dâu cả, hỏi , mặc kệ đều đến với chị một tiếng."
Khương Niệm gật gật đầu: "Vất vả cho , đúng , xem xem ký túc xá quần áo của Lục Duật , giúp mang về."
Chu Tuấn : "Được."
Khương Niệm về nhóm lửa than trong phòng, để phòng ấm lên, đó đến phòng Lục Duật, từ trong tủ của tìm một bộ quần áo sạch sẽ bỏ túi vải, xong bếp nhào bột, định chút điểm tâm và bánh ngọt mang qua cho Lục Duật, cô bỏ bánh ngọt trong nồi, liền thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
"Chị dâu cả."
Chu Tuấn đưa quần áo của Lục Duật cho cô: "Ngày mai chuyến xe thu mua thành phố, bốn giờ sáng xuất phát, chị dâu cả đến cổng bộ đội đợi là , bọn họ sẽ đưa chị qua đó."
Khương Niệm : "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-241.html.]
Thấy Chu Tuấn , liền gọi : "Cậu đợi một chút, bánh ngọt và điểm tâm sắp xong , mang chút về ăn cùng Tống Bạch."
Nghe thấy đồ ăn, Chu Tuấn khách sáo gật đầu: "Vậy tối nay chúng lộc ăn ."
Đợi bánh ngọt lò, Khương Niệm bỏ giỏ, đậy vải lên đưa cho Chu Tuấn, cô trở trong phòng rửa mặt một chút, vẫn luôn dám ngủ say, sắp đến bốn giờ quần áo, quàng khăn quàng cổ, ôm túi vải nhỏ liền ngoài bộ đội, vặn đuổi kịp xe thu mua, Khương Niệm bốn tiếng đồng hồ đến huyện, chạy chậm một mạch đến tiệm cơm quốc doanh mua cho bọn Lục Duật ba phần cơm chạy đến bệnh viện.
Lúc Khương Niệm đến Lục Duật t.h.u.ố.c xong.
Anh giường, áo len màu chàm dính m.á.u, thấy cô , Lục Duật kéo chăn đắp lên : "Sao tới đây?"
Khương Niệm Lục Duật để cô thấy, cô đặt túi vải nhỏ lên ghế: "Ngồi xe thu mua qua đây."
Nói xong, đặt bữa sáng lên bàn, đưa hai phần bữa sáng cho bọn Trần Nghiêu.
Hai : "Cảm ơn chị dâu."
Cô mua bánh bao thịt và sữa đậu nành, Lục Duật dậy, Khương Niệm ấn vai : "Cứ mà ăn."
Lục Duật:...
Anh còn yếu ớt đến mức độ ...
Có điều sự quan tâm của Khương Niệm đối với , Lục Duật vẫn là thuận theo cô.
Ăn xong bữa sáng, Khương Niệm đưa quần áo sạch sẽ cho : "Anh quần áo , em giặt sạch m.á.u quần áo cho ."
Lục Duật : "Không cần, đợi về."
Khương Niệm một nữa cố chấp lắc đầu, cô ghét m.á.u, càng ghét m.á.u Lục Duật, nếu cô theo Chu Tuấn qua đây, sẽ Lục Duật bệnh viện, cô tuy rằng thấy vết thương của Lục Duật, nhưng cũng chắc chắn nhẹ.
Lục Duật thấp: "Được, ."
Khương Niệm xoay ngoài, Trần Nghiêu thương ở cánh tay, xoay xuống giường giúp Lục Duật quần áo , sờ sờ áo len màu chàm, : "Cái là chị dâu đan ?"
Lục Duật: "Ừm."
Trần Nghiêu : "Chẳng trách mỗi nhiệm vụ đều mặc nó, áo len như nếu rách lỗ, đổi là cũng đau lòng."
"Chị dâu, Lục Duật xong ."
Trần Nghiêu xoay lên giường.
Khương Niệm gấp quần áo của Lục Duật , quần áo vẫn còn nóng, mang theo nhiệt độ cơ thể Lục Duật, cô bỏ túi vải nhỏ: "Em mang đến tú trang quốc doanh giặt, giặt xong phơi, đợi về thì ."
Lục Duật cô: "Ngồi một lát ."
Khương Niệm mím môi, lờ ánh mắt của hai khác trong phòng bệnh, bên mép giường, tay Lục Duật từ trong chăn vươn nắm lấy tay Khương Niệm, gò má gầy gò của Khương Niệm, đau lòng siết c.h.ặ.t ngón tay cô: "Lần một tháng nghỉ phép, đợi dưỡng thương xong, chúng một chuyến đến núi Bắc thăm bọn Tống đoàn trưởng."
Khương Niệm ngẩn một chút, chút bất ngờ Lục Duật sẽ chuyện .
Có điều nghĩ đến lúc Tống đoàn trưởng ở đó, ở bộ đội, cả nhà Tống đoàn trưởng cũng chăm sóc , thăm cũng là đúng.
Cô còn đang nghĩ đợi Lục Duật dưỡng thương xong sẽ nhắc tới việc , vì thế nhẹ nhàng gật đầu: "Được."
Tay hai đan c.h.ặ.t chăn, ngón tay Lục Duật vuốt ve trong lòng bàn tay Khương Niệm, giọng trầm thấp loại khàn khàn đặc hữu: "Chị dâu."