Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:26:02
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lư Tiểu Tĩnh chọc chọc cánh tay Khương Niệm: "Cô thành thật chút, còn thấy mặt trời sáng mai đấy."

Khương Niệm:...

Cô ngủ cả buổi chiều, lúc buồn ngủ, nhàm chán chằm chằm xà nhà đen kịt, tiếng hít thở phập phồng trong ký túc xá dần dần buồn ngủ, kết quả ngủ liền tiếng động "rầm" một cái ở cách vách đ.á.n.h thức.

Khương Niệm:...

Thật phục !

Cô trở tiếp tục ngủ, Lư Tiểu Tĩnh và Địch Bội Bội cũng đ.á.n.h thức, Địch Bội Bội : "Đoán chừng cãi ."

Nói xong ngáp một cái.

Lư Tiểu Tĩnh kiên nhẫn : " đều ủy ban cách mạng tố cáo bọn họ ."

Khương Niệm nhắm mắt nỗ lực để ngủ, qua một lúc, cách vách truyền đến tiếng mở cửa, một lúc, cửa ký túc xá của các cô đập vang, giọng yếu ớt của phụ nữ từ ngoài cửa truyền đến: "Cứu mạng... cứu mạng"

Khương Niệm v.út cái liền dậy.

Cô bò dậy giày mở cửa ký túc xá , Tôn Viện đất, đầu dựa khung cửa, một tay ôm bụng, một vũng m.á.u, vết m.á.u từ cửa ký túc xá của các cô kéo dài đến cách vách, Khương Niệm sợ tới mức tay run lên một cái, Địch Bội Bội từ giường lật dậy, gấp giọng : "Cô đây là sảy t.h.a.i , mau đưa cô đến bệnh viện!"

Tôn Viện dùng sức nắm c.h.ặ.t ống quần Khương Niệm, sắc mặt trắng bệch yếu ớt: "Cứu ..."

Khương Niệm khom lưng đỡ lấy cô : "Chúng đưa cô đến bệnh viện."

Trương Tiếu cũng , Địch Bội Bội bảo cô yên đừng lộn xộn, cẩn thận đứa bé trong bụng , đến Trương Tiếu sợ hãi, ngoan ngoãn giường sờ bụng, Lư Tiểu Tĩnh lật xuống giường khoác áo cho Khương Niệm, ba đỡ Tôn Viện dậy, Lư Tiểu Tĩnh cõng Tôn Viện về phía bệnh viện, Địch Bội Bội và Khương Niệm đỡ cô ở phía .

Từ đây đến bệnh viện cũng gần, một cũng mất nửa giờ, huống chi còn cõng một .

Vì thế Lư Tiểu Tĩnh và Địch Bội Bội luân phiên cõng Tôn Viện, Địch Bội Bội cho Khương Niệm đụng , cảm thấy cô vóc dáng nhỏ nhỏ, đừng để ngã Tôn Viện, mấy chạy tới bệnh viện, Địch Bội Bội gấp giọng hô: "Y tá! Y tá! Có chảy m.á.u !"

Tôn Viện y tá khiêng phòng cấp cứu, bác sĩ bảo thông báo nhà tới, Lư Tiểu Tĩnh chạy về một chuyến, bóng dáng Triệu Lâm, chỉ thể bọn Khương Niệm giúp đỡ chạy chạy , cuối cùng bác sĩ , bệnh nhân là dùng sức va chạm, bụng dẫn đến sảy thai, nghi ngờ bệnh nhân chồng bạo hành, báo chuyện lên hội phụ nữ và ủy ban cách mạng.

Khương Niệm nghĩ đến lúc cô ngủ mơ mơ màng màng thấy tiếng "rầm" .

là Tôn Viện tự va chạm, là Triệu Lâm tay.

Tôn Viện còn đang hôn mê, của hội phụ nữ tới , hỏi phận bọn Khương Niệm, các cô là của tú trang quốc doanh, cùng một tòa nhà ký túc xá với Tôn Viện, hỏi tình cảm ngày thường của hai vợ chồng Tôn Viện và Triệu Lâm, vì cái gì cãi các loại, hỏi kỹ càng.

Khương Niệm hỏi một ba, dù cô cũng mới tới hai ngày nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-245.html.]

Địch Bội Bội và Lư Tiểu Tĩnh phối hợp với sự dò hỏi của hội phụ nữ, bao lâu của ủy ban cách mạng cũng tới tìm hiểu tình hình, cuối cùng giày vò đến nửa đêm mới , Lư Tiểu Tĩnh tức giận mắng: "Sao gặp chuyện đen đủi bực thế !"

Địch Bội Bội cũng phiền đến nhíu mày.

Tôn Viện đưa đến phòng bệnh tầng ba, mấy ngày sắp Tết , đến bệnh viện khám bệnh ít, đêm hôm khuya khoắt hành lang đều thể thấy tiếng ho khan, các cô cũng thể ném Tôn Viện một ở đây mặc kệ, nhưng Địch Bội Bội và Lư Tiểu Tĩnh ngày mai còn đuổi kịp tranh thêu, Khương Niệm liền để các cô về, cô ở chăm sóc Tôn Viện.

Trong phòng bệnh ba giường bệnh đều , Khương Niệm ghế đẩu, thoáng qua Tôn Viện sắc mặt trắng bệch, lúc yên tĩnh , cô mới cảm thấy hai chân run, một nửa là chạy, một nửa là sợ, từ nhỏ đến lớn, cô từng thấy qua cảnh tượng m.á.u me như .

Tay dính dấp, cô cúi đầu thoáng qua, đầy tay là m.á.u, ngoại trừ tay, quần cũng m.á.u, là Tôn Viện ở ký túc xá nắm lấy quần cô để .

Khương Niệm:...

Cô nhịn cảm giác lạnh lẽo dọa , dậy về phía phòng lấy nước, hành lang dài hẹp sáng một hàng bóng đèn thủy tinh kiểu cũ, tĩnh lặng một bóng cũng , cửa gỗ phòng bệnh đều đóng kín mít, thỉnh thoảng tiếng ho khan truyền .

Khương Niệm cúi đầu m.á.u trong tay, lúc trong đầu khống chế nghĩ đến phim kinh dị từng xem.

Bệnh viện ma...

Hành lang kinh dị...

Trong lòng cô mặc niệm đều là giả, giả, to gan qua cầu thang, cầu thang thời đại là lan can dùng tường chặn, bên quét sơn xanh, bên là tường trắng, qua cầu thang, phòng bệnh thứ tư là bọn Lục Duật, Khương Niệm nghĩ đến Lục Duật ở bên trong, liền cảm thấy trong lòng yên tâm ít.

đến cuối hành lang, bên cạnh phòng lấy nước hai gian phòng, là nhà vệ sinh nam nữ, Khương Niệm nỗ lực để nghĩ đến phim kinh dị xem, vặn vòi nước rửa tay, trong phòng lấy nước yên tĩnh, tiếng nước rào rào rõ ràng.

Khương Niệm càng càng sợ.

"Khụ khụ ——"

Tiếng ho khan của già ở phòng bệnh cách vách từng tiếng tiếp từng tiếng, dọa Khương Niệm da đầu tê dại, luôn cảm thấy phía một bàn tay vươn tới đặt lên vai cô, âm trắc trắc hỏi cô: "Cô giấy vàng là giấy trắng..."

"Đều cần a!"

Khương Niệm tay rửa xong chạy, bóng dáng nhỏ bé lao cực nhanh.

Phòng bệnh của Lục Duật sát cạnh phòng lấy nước, trong hành lang tĩnh lặng, giọng Khương Niệm tuy rằng cao, nhưng Lục Duật rõ ràng.

Gần như khi thấy giọng Khương Niệm, Lục Duật liền từ giường lật dậy, cũng màng vết thương , nhanh ch.óng mở cửa phòng, liền thấy một bóng dáng từ mắt v.út một cái chạy qua, trong tay còn dính m.á.u.

Sắc mặt Lục Duật trầm xuống, ôm vết thương bước nhanh đuổi theo.

 

 

Loading...