Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-03-03 22:26:03
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh Khương Niệm nửa đêm xuất hiện ở bệnh viện, thấy bóng dáng cô biến mất trong phòng bệnh đối diện cầu thang, đuổi theo đẩy cửa phòng bệnh liền thấy Khương Niệm ghế đẩu, sát cạnh giường, đều đang run rẩy, hai tay buông thõng giường m.á.u me đầm đìa dọa .

"Em thế?!"

Giọng trầm liệt của Lục Duật đột nhiên truyền đến, dọa Khương Niệm rùng một cái.

Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, còn hồn, một lực đạo mạnh mẽ kéo dậy, khoảnh khắc tiếp theo liền nhào trong lòng n.g.ự.c rắn chắc ấm áp của Lục Duật, bàn tay đàn ông giữ c.h.ặ.t eo cô, một tay khác vuốt nhẹ dọc theo sống lưng cô: "Nói cho , thế?"

Khương Niệm Lục Duật dùng sức ôm, xua tan nỗi sợ hãi trong lòng cô, cô hồn, thấp giọng : "Không, , chính là tối đen như mực, dọa sợ."

Lúc Lục Duật mới buông cô , cô từ xuống một , ngoại trừ m.á.u tay và quần, cũng thấy thương, Khương Niệm phản ứng , vội vàng giải thích: "Không m.á.u của em, là m.á.u của Tôn Viện, cô ở cách vách ký túc xá chúng em, buổi tối xảy chút chuyện, em và chị Địch chị Lư cùng đưa cô đến bệnh viện."

Lục Duật thoáng qua Tôn Viện giường, nhíu mày chuyện, ngón tay nắm lấy cổ tay Khương Niệm: " đưa em rửa tay."

Anh Khương Niệm m.á.u.

Có Lục Duật cùng, nỗi sợ hãi trong lòng Khương Niệm trong nháy mắt tiêu tan sạch sẽ, nhưng cô quên Lục Duật còn vết thương, giãy giãy tay : "Em đỡ ."

Lục Duật dắt cô khỏi phòng bệnh, Trần Nghiêu từ trong phòng bệnh chạy , thấy Lục Duật một tay ôm vết thương, một tay dắt Khương Niệm, sửng sốt một chút: "Chị dâu, là chị chạy qua ?"

Khương Niệm ngượng ngùng cúi đầu: "Xin , ồn đến các ."

Trần Nghiêu : "Không ồn."

Anh tiến lên dùng cánh tay thương đỡ lấy Lục Duật, nhíu mày : "Cậu đừng nữa, về giường ."

Lục Duật rút tay : " , về ."

" mà..."

"Có việc sẽ gọi ."

Trần Nghiêu thấy Lục Duật như , cũng tiện kiên trì, thấy m.á.u tay và quần Khương Niệm, đỉnh mày nhíu : "Chị dâu, chị thương ?"

Khương Niệm vội vàng lắc đầu: "Không của , là của bên cạnh ký túc xá tú trang, giúp đỡ đưa đến bệnh viện."

Khương Niệm đỡ Lục Duật, nhưng Lục Duật dùng sức nắm lấy cô, giãy .

Cô ngẩng đầu nhỏ giọng : "Anh về , để Trần Nghiêu cùng em rửa tay."

"Không cần."

Lục Duật bảo Trần Nghiêu về phòng bệnh, đưa Khương Niệm phòng lấy nước, phòng lấy nước cảm thấy âm u k.h.ủ.n.g b.ố lúc hơn nhiều , nguyên nhân chủ yếu vẫn là bởi vì bên cạnh Lục Duật , cho cô đủ cảm giác an , đèn trong phòng lấy nước tối, tường chiếu xuống bóng dáng hai , một cao một thấp.

Tiếng nước rào rào rõ ràng trong phòng lấy nước.

Khương Niệm rửa tay sạch sẽ, ngẩng đầu liền thấy cái bóng tường bao trùm lấy cô, còn phản ứng , lưng đụng thể bốc nóng của Lục Duật, ngón tay thô ráp của đàn ông nắm lấy cằm cô bẻ sang một bên, cổ cô, buộc, ngửa cao lên.

Môi đàn ông, rắn chắc, phủ lên, mang theo thở cho phép chống, cự chui ch.óp mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-246.html.]

Hàm răng phá khai, thở độc thuộc về Lục Duật giống như cuồng phong gào thét mà đến, cánh tay siết ở eo, dần dần thu lực, loại tàn nhẫn hận thể đem, cô khảm trong kẽ xương.

"Ưm..."

Lông mi Khương Niệm ngừng run rẩy, tư, thế cổ ngửa cao cô hô hấp thông.

Lục Duật hôn lâu mới buông tha cô, đầu ngón tay vuốt ve môi đỏ, mọng của Khương Niệm, d.ụ.c vọng đen tối đậm đặc nơi đáy mắt giống như lột cô từng tấc: " nhớ em ."

Giọng đàn ông khàn đến lợi hại.

Giống như nuốt than lửa nóng bỏng, đốt đến đáy mắt đều thấm sự nóng bỏng.

Lần đầu tiên thấy Khương Niệm trong phòng bệnh ôm cô, hôn cô, nhưng ngại ngoài ở đó, ngoại trừ nhịn còn cách nào khác.

Lục Duật hận thể bù đắp sự thiếu hụt trong nửa năm , xoay Khương Niệm , bàn tay to giữ c.h.ặ.t vòng eo thon thả của Khương Niệm, năm ngón tay luồn qua tóc giữ c.h.ặ.t gáy Khương Niệm, một nữa cúi đầu nặng nề hôn lên.

Nụ hôn của Khương Niệm năng lực chống đỡ, râu xanh bên miệng đàn ông đ.â.m cô đau miệng.

Làm Khương Niệm cảm nhận cảm giác khó nên lời.

"Khương Niệm"

Lục Duật cuối cùng cũng nỡ buông tha cô, cúi đầu chôn hõm cổ cô, tham luyến, mang theo sự thô bạo tính phá hoại, đòi lấy nhiều hơn.

"Lục Duật..."

Thân thể Khương Niệm run rẩy, hai tay dùng sức nắm lấy cánh tay Lục Duật, ép Lục Duật kiềm chế ý niệm điên cuồng, đàn ông thẳng dậy, đôi mắt ầng ậc nước của Khương Niệm, tơ m.á.u leo lên trong con ngươi nhạt một ít, khàn giọng : " chỉ ôm em một cái."

Nói xong dùng sức ôm lấy Khương Niệm.

Khương Niệm gần như chôn vùi trong lòng Lục Duật, cô co rụt ngón tay, từ từ nâng cánh tay lên ôm lấy vòng eo săn chắc của Lục Duật, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Khương Niệm sợ tới mức rụt tay về, cả Lục Duật bao bọc kín mít, đỉnh đầu truyền đến tiếng thấp của Lục Duật: "Đi vệ sinh ."

Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Cô kéo kéo vạt áo Lục Duật: "Anh buông em , về phòng bệnh ."

Lục Duật buông tay, cúi đầu chôn ở hõm cổ Khương Niệm ngửi mùi hương cô: "Qua năm mới điều chức , đợi đến nơi mới, sẽ nộp báo cáo kết hôn, chúng kết hôn, ?"

Anh thật sự sắp điều chức .

Khương Niệm mím môi gật gật đầu: "Anh điều ?"

Lục Duật : "Thành phố Nguyên."

Thành phố Nguyên?

Cát Mai đang ở thành phố Nguyên, như , cô thể theo cùng Cát Mai .

 

 

Loading...