Khương Niệm : “Không , là đối tượng nhờ mang chút đồ ăn cho .”
Nói xong đặt đồ ăn lên tủ cạnh giường, chia cho Tô Na và Thư Tuyết mỗi một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố và sô cô la, hai mũi thính, còn ngửi thấy mùi gà nướng, hít hít mũi : “Đối tượng cô đối xử với cô thật đấy, mua những thứ tốn ít tiền .”
Đừng kẹo sữa sô cô la, mạch nhũ tinh và mấy loại hoa quả đắt tiền, chỉ riêng con gà nướng và bánh quy bơ cũng ít tiền , Thư Tuyết và Tô Na đều khỏi tò mò đối tượng của Khương Niệm rốt cuộc lai lịch gì trong bộ đội, tay hào phóng như .
Gà nướng vẫn còn nóng hổi, nếu để đến mai nguội sẽ ngấy ngon nữa.
Khương Niệm lấy gà nướng , chia ăn với Tô Na, Thư Tuyết, mùi thơm nồng nàn theo cửa sổ bay ngoài, trong khu ký túc xá nửa năm cũng ăn mặn một , lúc ngửi thấy mùi, đều hận thể ghé cửa sổ hít mạnh mấy cái cho đỡ thèm, Đổng Thục và Dư Hà cũng ngửi thấy mùi thịt, hai hít mạnh, cảm thấy cơm tối ăn cũng ngon nữa.
Sáng sớm hôm đến tú trang, Đổng Thục với Giả Viên: “Tối qua ai ăn thịt trong ký túc xá, mùi đó thơm thật, bay cả sang ký túc xá chúng , và Dư Hà thèm c.h.ế.t .”
Đang chuyện, bên ngoài cửa truyền đến tiếng của Tô Na: “Khương Niệm, cảm ơn cô tối qua mời chúng ăn gà nướng.”
Thư Tuyết cũng : “ sắp một năm ăn mặn , tối qua nhờ phúc của Khương Niệm ăn thịt, đối tượng cô đối xử với cô thật đấy, nào là bánh quy bơ nào là sô cô la hoa quả gà nướng, Khương Niệm, đợi cơ hội, cô nhất định dẫn chúng gặp đối tượng cô đấy nhé.”
Câu là Thư Tuyết cố ý để chọc tức Giả Viên.
Lời của Thư Tuyết mấy đều thấy, khi các cô , sắc mặt mấy Đổng Thục đổi, đều xoay ngay ngắn, ai thêm một câu nào nữa.
Thoáng cái Khương Niệm ở tú trang nửa tháng .
Lục Duật trong thời gian đó gọi thêm cuộc điện thoại nào, tranh thêu của cô cũng thêu một phần ba, từ sự kiện gà nướng hôm đó, Đổng Thục với Khương Niệm câu nào nữa, ngược Giả Viên thỉnh thoảng sẽ châm chọc Khương Niệm vài câu, đều Khương Niệm mặn nhạt đáp trả, tự chuốc lấy nhục nhã.
Trưa hôm nay tan , Khương Niệm nhờ Thư Tuyết mang cơm trưa về giúp, cô thêu nốt mấy mũi kim .
Dư Hà và Đổng Thục đẩy cửa tú trang liền thấy một chiếc xe quân dụng màu xanh quân đội đỗ ở cổng tú trang, Giả Viên và Phạm San , thấy xe bước xuống hai đàn ông mặc quân phục, tuổi tác đều lớn, gương mặt tuấn, khí chất giống như quan.
Tô Na ôm hộp cơm từ bên trong , thấy hai họ, sững sờ một chút, hỏi: “Các tìm chủ nhiệm Cát ?” Nói xong gọi vọng trong: “Chủ nhiệm Cát, tìm chị.”
“Đến đây.”
Cát Mai đặt ca tráng men xuống, ngoài liền thấy Lục Duật và Cố Thời Châu, lập tức : “Lục đoàn trưởng đến tìm Khương Niệm ?”
Trong lời mang theo ý .
Lục Duật mấy trong tú trang, đôi lông mày như núi non hùng vĩ giãn lạnh lùng, gật đầu nhạt với Cát Mai: “Cô ở đây ?”
Cát Mai : “Ở đây.”
Thế là gọi vọng trong cửa: “Khương Niệm, Lục đoàn trưởng đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-284.html.]
Gần như ngay khi lời Cát Mai dứt, bên trong liền truyền đến tiếng bước chân thình thịch, Khương Niệm chạy khỏi tú trang, thấy Lục Duật bên cạnh xe, tim đập thình thịch ngừng, thời gian hai ngày nào cũng ở bên , bây giờ cách nửa tháng gặp, Khương Niệm cảm thấy qua lâu lâu .
“Lục Duật.”
Khương Niệm tới, đôi mắt sáng ngời xinh , ngẩng đầu chằm chằm Lục Duật, khóe môi mím c.h.ặ.t đều là ý giấu , đến mức đáy lòng Lục Duật ấm áp, đưa tay xoa đầu cô: “Đói ?”
Khương Niệm nhẹ nhàng gật đầu, Lục Duật khẽ: “ đưa em ăn cơm.”
“Vâng.”
Khương Niệm nhỏ giọng đáp một tiếng, thấy Cố Thời Châu ở bên cạnh, gọi một câu: “Cố chính ủy.”
Cố Thời Châu gật đầu.
Mấy ở cổng tú trang chớp mắt Khương Niệm, nhất là Dư Hà và Giả Viên, mắt sắp lồi ngoài , Dư Hà ngờ đối tượng của Khương Niệm thật sự là đoàn trưởng, hơn nữa đàn ông bất luận là vóc dáng tướng mạo đều chê , dáng vẻ là cực kỳ chăm sóc Khương Niệm, sến súa một chút, chính là kiểu thể nâng trong lòng bàn tay coi như bảo bối mà che chở.
Dư Hà lập tức cảm thấy mặt đau.
"Lục phó đoàn trưởng."
Lữ doanh trưởng và Chu Tuấn đến, cùng còn mấy doanh trưởng trong đoàn, ngay cả Lữ doanh trưởng và Lữ Chí Quân cũng đến, Lữ Chí Quân chơi với Lưu Kiến Võ, Lưu Kiến Nghiệp giúp Từ Yến lau ghế đẩu.
Trong bếp, Từ Yến nhỏ giọng : "Khương Niệm, cô nghĩ Tống phó đoàn trưởng gì với Lục phó đoàn trưởng?"
Khương Niệm cũng tò mò: "Không ."
Cô đầu ngoài, bất ngờ chạm ánh mắt Tống Bạch sang, đàn ông nở nụ với cô, đó đầu chuyện với Lữ doanh trưởng bọn họ, bên cạnh suy tư một chút, bỗng nhiên kinh ngạc một cái, dọa Khương Niệm giật , cô đầu Từ Yến: "Cô kêu cái gì thế?"
Từ Yến chớp chớp mắt vẻ chột , ghé sát Khương Niệm thì thầm: "Sao cảm thấy điệu bộ của Tống phó đoàn trưởng giống đến mối thế."
Khương Niệm:?
Cô khỏi : "Làm mối gì chứ? Chẳng lẽ đoàn ba để ý Lục Duật, nhờ Tống phó đoàn trưởng qua thuyết khách?"
Gần như lời trong lòng Khương Niệm liền thót một cái.
Tống Bạch chẳng lẽ thật sự đến mối cho Lục Duật?
Cơm nước xong bưng lên bàn, phụ nữ trẻ con một bàn, đàn ông hai bàn, vì Lục Duật ngày mai rời khỏi đây, lúc Chu Tuấn đến đặc biệt mang theo ba chai rượu trắng, buổi chiều đều đến đoàn, mấy đều chỉ uống một ngụm cho đỡ thèm, còn đều chuốc cho Lục Duật.