Khương Niệm đầu Lục Duật, thấy gân xanh trán nổi lên, trong đôi mắt đen láy thường ngày vằn lên vài tia m.á.u đỏ, như là say , nhận ánh mắt của cô, Lục Duật về phía , tầm mắt hai giao trong trung, Khương Niệm lo lắng một câu: "Uống nhiều nước nóng chút."
Đáy mắt Lục Duật tràn đầy dịu dàng: "Được."
Tống Bạch bưng rượu uống một cạn sạch, vị cay nồng dọc theo cổ họng thẳng phế phủ, sự dịu dàng nơi đáy mắt Lục Duật, môi mỏng mím c.h.ặ.t thêm vài phần đó Khương Niệm, cô cúi đầu chuyện với Từ Yến, cũng gì, đuôi lông mày cong cong đều là ý .
Tống Bạch uống một ngụm rượu.
Lữ doanh trưởng chạm tay Tống Bạch: "Uống ít thôi, chiều còn đến đoàn."
Tống Bạch : "Không ."
Bà cụ gắp thức ăn cho Lữ Chí Quân, Khương Niệm : "Cháu năm nay 24 nhỉ?"
Bà cũng là khác , chắc là sai biệt lắm.
Khương Niệm chút bất ngờ bà cụ bỗng nhiên nhắc đến chuyện , tưởng bà cũng giống khác mối cho cô, nụ mặt tự chủ nhạt một chút: "24 ạ."
Bà cụ : "Thế là nhỏ , nếu gặp phù hợp cũng nên nghĩ cho bản ."
Nói xong liền trò chuyện với khác, từ đầu đến cuối nhắc đến chuyện xem mắt cho cô, Khương Niệm : "Lời thím cháu nhớ , nếu gặp phù hợp, cháu sẽ để tâm ạ."
Bà cụ , trò chuyện với Từ Yến bên cạnh.
"Chị dâu cả, chị cùng Lục phó đoàn trưởng , chúng em phúc ăn cơm ngon thế nữa."
Chu Tuấn sảng khoái ăn một miếng thịt, trân trọng bữa cơm cuối cùng .
Khương Niệm : "Đợi cơ hội gặp , cho các ăn."
Chu Tuấn , vỗ đùi: "Vậy đợi em và Trương Tiếu thời gian tìm chị, đến lúc đó ăn cơm chị dâu cả ."
Ăn xong cơm trưa đều giải tán, Từ Yến và bà cụ ở giúp Khương Niệm dọn dẹp bát đũa.
"Lục Duật."
Tống Bạch Khương Niệm trong bếp: " với chút chuyện."
Lục Duật xếp ghế dài với , khóe mắt đỏ, mang theo rượu, đặt ghế dài lên bàn, với Tống Bạch: "Ra ngoài ."
Thế là hai bê bàn ghế ngoài, trả cho nhà Từ Yến , nhà Lữ doanh trưởng.
Lúc đều đến đoàn , đường thỉnh thoảng vài quân tẩu qua, Lục Duật và Tống Bạch con đường nhỏ trơ trọi, Tống Bạch kéo cổ áo cài kín : "Lục Duật, chị dâu đối tượng ?"
Bước chân Lục Duật khựng trong giây lát, mắt lạnh con đường phía gì.
Tống Bạch dường như một cái: " hỏi thừa ."
Hai đến thao trường, lúc đều ở ký túc xá, thao trường ai, Tống Bạch xắn tay áo Lục Duật: "Luyện chút?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-285.html.]
Lục Duật: "Được."
Anh cởi áo khoác treo lên cột, xắn tay áo, mày khẽ nhướng, Tống Bạch đối diện, đáy mắt mang theo men say đen kịt, như đầm nước lạnh thấy đáy.
Hai đ.á.n.h thao trường, chiêu thức như gió, quyền nào quyền nấy, đ.á.n.h còn dữ hơn đêm ba mươi tết, bọn họ đều áp đảo đối phương, giữa các chiêu thức đều tay tàn nhẫn, Chu Tuấn và Lữ doanh trưởng ngang qua thao trường, Lữ doanh trưởng nhíu mày, lên can ngăn, Chu Tuấn ngăn : "Hai họ cứ uống rượu là luyện, luyện xong là thôi, chúng đừng qua đó."
Chu Tuấn đến giờ vẫn nhớ mấy cú đ.ấ.m ăn đêm ba mươi tết, đau mất mấy ngày.
Lữ doanh trưởng:...
Anh đầu tiên uống rượu xong luyện chiêu đấy.
Đợi họ xa, Lục Duật và Tống Bạch cũng đ.á.n.h xong, hai thao trường, đầu mặt đều là mồ hôi, Lục Duật giơ tay xoa mái tóc ngắn, một chân duỗi thẳng, một chân co , khuỷu tay đặt đầu gối, đám đang chạy bộ thao trường, môi mỏng mím thành đường cong lạnh lùng.
Tống Bạch thở hổn hển, hai tay xoa xoa mặt, thẳng vấn đề: " cưới Khương Niệm."
Lục Duật cho một cùi chỏ, Tống Bạch nghiêng đầu tránh , giơ khuỷu tay đỡ: " tâm tư của với chị dâu, nhưng cứ thế từ bỏ, Lục Duật, con cái gì cũng cả, đối với chuyện gì cũng tạm bợ cho qua, nhưng chuyện Khương Niệm tranh thủ."
Anh dậy, từ cao xuống Lục Duật: "Chúng cạnh tranh công bằng."
Lục Duật chợt , chỉ là chốc lát thu nụ , dậy đối diện với ánh mắt cứng rắn của Tống Bạch, giọng trầm thấp bình tĩnh mà mạnh mẽ: "Cậu đến thành phố Nguyên việc đầu tiên là gì ?"
Mày Tống Bạch nhíu c.h.ặ.t, lờ mờ đoán , nhưng nghĩ tới.
Lục Duật trực tiếp bóc trần sự thật mà Tống Bạch chấp nhận: "Việc đầu tiên là nộp báo cáo xin kết hôn." Anh từng chữ từng chữ : " cưới Khương Niệm, kết hôn với cô , cô cũng chỉ thể là vợ của Lục Duật ."
"Tống Bạch."
Đáy mắt Lục Duật đỏ hơn lúc nãy một chút: "Dẹp cái tâm tư đó ."
Nói xong ngẩng đầu vỗ vai Tống Bạch, xoay rời khỏi thao trường.
Ánh mắt Tống Bạch vẫn luôn đuổi theo bóng dáng cao lớn của Lục Duật, bỗng nhiên hỏi một câu: "Cô chuyện ?"
Bước chân Lục Duật khựng : "Biết."
Tiếng hô khẩu hiệu liên tục truyền đến từ thao trường, tiếng bước chân chạy bộ chỉnh tề át giọng của Lục Duật, nhưng Tống Bạch vẫn rõ mồn một, cho đến khi bóng dáng Lục Duật biến mất trong tầm mắt Tống Bạch mới hồn.
Anh một cái, đáy mắt đỏ ngầu đều là chua xót.
Nửa năm Lục Duật , Khương Niệm mỗi gặp đều hỏi một về Lục Duật, ở bệnh viện, Lục Duật nắm cổ tay cô, cũng thấy cô đẩy , những ngày thành phố Đông, Lục Duật chăm sóc cô chu đáo, vượt qua giới hạn mà một chú em chồng nên .
Tống Bạch xoa xoa mặt, đáy mắt đỏ ngầu nóng rực..
Nồi bát trong nhà rửa xong dọn dẹp xong, bà cụ cầm nồi bát nhà dẫn Lữ Chí Quân về , Lưu Kiến Nghiệp ôm bát đũa dẫn Lưu Kiến Võ về , Từ Yến trong bếp chuyện với Khương Niệm.