Từ cuộc chuyện của Lục Duật và Cố Thời Châu, Khương Niệm , Cố Thời Châu là chính ủy đoàn ba, cùng một đoàn với Lục Duật.
Xe quân dụng dừng cửa tiệm cơm Hồng Tinh, mấy chọn vị trí gần cửa sổ, Khương Niệm và Cát Mai cùng , Lục Duật cạnh Khương Niệm, năm gọi sáu món một bát canh, lượng thức ăn thời đại nhỏ, bưng lên là một đĩa lớn.
Lục Duật thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Khương Niệm, Trần Nghiêu liếc một cái, liếc một cái, Lục Duật phóng một ánh mắt hình viên đạn qua, Trần Nghiêu ho khan một tiếng, : "Chị dâu, ăn nhiều chút."
Khương Niệm mím môi : "Vâng."
Ánh mắt Cố Thời Châu dừng Khương Niệm và Lục Duật vài giây thu hồi tầm mắt, Cát Mai và Khương Niệm trò chuyện về chuyện tú trang: "Chị xin ký túc xá cho em , ở tú trang bên đông hơn một chút, bên trong năm thợ thêu một quầy hàng, cộng thêm em là bảy , hai phòng ký túc xá, ăn cơm thì đến nhà ăn xưởng dệt bên cạnh ăn."
Nói xong tiếp tục: "Đồ dùng vệ sinh cá nhân chị đều mua cho em , cần mua nữa."
Khương Niệm : "Cảm ơn chị Cát."
Cát Mai : "Em thể đến chỗ chị tiếp tục theo chị, chị vui."
Thế là với Lục Duật: "Lục đoàn trưởng, yên tâm, Khương Niệm đặt ở chỗ , nhất định chăm sóc cô thật , sẽ để xảy chuyện nữa."
Lục Duật gật đầu: "Làm phiền ."
Ngoài miệng , nhưng vẫn yên tâm để Khương Niệm một ở đây, may mà quân khu cách nội thành chỉ hơn một tiếng đường, gần hơn bên nhiều, thể đến thăm cô bất cứ lúc nào.
Trần Nghiêu tò mò hỏi một câu: "Trước xảy chuyện gì thế?"
Khương Niệm nhớ tới chuyện vẫn còn sợ hãi, tay cầm đũa cũng siết c.h.ặ.t thêm vài phần, Lục Duật đưa tay nắm lấy tay cô nắn nắn: " cách bên gần, thể đến thăm em bất cứ lúc nào."
Khương Niệm nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng."
Trần Nghiêu:...
Anh bỗng nhiên chút chịu nổi .
Rõ ràng hai vẫn là quan hệ chú cháu, chớp mắt thành đối tượng ?
Cát Mai kể chuyện nhà Hồ Chung Minh một cách ngắn gọn súc tích, đến mức Trần Nghiêu liên tục nhíu mày, cuối cùng đập bàn giận dữ: "Người nên bắt !"
Khương Niệm và Cát Mai dọa giật , ngay cả mấy bàn bên cạnh cũng giật .
Mày Cố Thời Châu nhíu: "Yên lặng chút."
Trần Nghiêu phản ứng đúng là kích động, bèn nhanh ch.óng ngay ngắn .
Cố Thời Châu cúi đầu ăn cơm, nghĩ đến cái gì, ngước mắt Khương Niệm, Lục Duật nhận tầm mắt của , đại khái đoán đang nghĩ gì.
Cát Mai và Khương Niệm ăn bao nhiêu, cơm nước cơ bản đều bụng ba Lục Duật.
Ăn cơm xong, Lục Duật và Cố Thời Châu ngoài một bước, hai ở cửa tiệm cơm Hồng Tinh, Lục Duật : "Cậu gì thì ."
Cố Thời Châu hỏi: "Cậu gặp ông cụ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-290.html.]
Lục Duật : "Gặp , ông khỏe."
Người đường phố bên ngoài ngày càng đông, giọng Cố Thời Châu hạ thấp xuống nhiều: "Cô gái nhỏ ông cụ nhắc đến trong thư, là đối tượng của ?"
Lúc Lục Duật đối tượng của tên là Khương Niệm, liền đoán , chỉ là dám xác nhận lắm.
Lục Duật gật đầu: "Ừ."
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Cố Thời Châu thêm vài phần ý : "Thay tiếng cảm ơn với đối tượng của ."
Câu chuyện của hai điểm đến là dừng, đợi Khương Niệm bọn họ , Trần Nghiêu lái xe đưa hai họ đến cửa tú trang.
Lục Duật xuống xe hỏi địa chỉ ký túc xá của Cát Mai, đó đưa Khương Niệm qua xem một vòng, xác nhận vị trí ký túc xá ở khu dân cư đông đúc xung quanh, mới yên tâm rời .
"Lục Duật."
Khương Niệm gọi .
Lục Duật xoay , liền thấy Khương Niệm nhào lòng , vững nhúc nhích mảy may, cánh tay dùng sức ôm lấy Khương Niệm, hôn lên tóc cô một cái, giọng trầm thấp khàn khàn: " về sẽ nộp báo cáo xin kết hôn, em ở đây yên tâm đợi , nãy hỏi điện thoại của Cát Mai , đợi về sẽ gọi điện cho em."
Anh một hồi lâu, đều là lời dặn dò cô.
Khương Niệm chợt ngẩng đầu, giơ tay ôm lấy bờ vai rộng lớn của Lục Duật, kiễng chân hôn , kết quả vóc dáng quá thấp, chỉ thể hôn đến cằm đàn ông.
Lục Duật trầm thấp thành tiếng, bàn tay to giữ lấy gáy Khương Niệm, cúi đầu chủ động tìm đến môi cô.
Lục Duật bọn họ , Khương Niệm theo Cát Mai Tú trang Quốc doanh.
Tú trang Quốc doanh ở thành phố Nguyên quy mô và bề thế hơn cái cũ, Khương Niệm theo Cát Mai trong, ở quầy là một nữ đồng chí trạc tuổi cô, tóc ngắn ngang tai, đôi mắt thần, khóe miệng nốt ruồi, ấn tượng đầu tiên là tháo vát.
Cát Mai giới thiệu: "Đây là nhân viên tiếp tân của quầy chúng , tên là Tô Na, chuyên phụ trách tiếp đón khách hàng, giới thiệu tranh thêu của chúng , quét dọn vệ sinh bộ tú trang, để tú trang chúng luôn sạch sẽ gọn gàng, để khách hàng bước là thấy thoải mái thích thú."
Khương Niệm : "Chào cô, tên Khương Niệm."
Nụ mặt Tô Na khiến thoải mái, Cát Mai giới thiệu cho Tô Na: "Đây là thợ thêu mới đến chỗ chúng , Khương Niệm, sẽ cùng việc với chúng ."
Không ảo giác của Khương Niệm , lúc Cát Mai tên cô, cô thấy rõ ràng trong mắt Tô Na lóe lên một tia kinh ngạc cực nhanh.
Cát Mai xong dẫn Khương Niệm sang một bên, thấp giọng : "Hồ sơ của em chị nộp cho chủ nhiệm , bên chủ nhiệm xét duyệt thông qua vấn đề gì, em bây giờ thể bắt tay ."
Khương Niệm ngờ nhanh như .
Cô : "Vâng."
Không gian tú trang bên lớn, bên ngoài đặt ba cái bàn và ghế đẩu, sát quầy bên một gian ngăn, bên treo nửa tấm rèm cửa, thêu bốn chữ Tú trang Quốc doanh, Cát Mai dẫn cô , gian bên trong cũng nhỏ, đặt năm khung thêu dư dả, dựa tường đặt hai dãy tủ, tủ đặt một vải thêu gấp gọn và mấy cái khung căng thêu.