Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:03
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Vệ lái xe đến, lái một chiếc ô tô kiểu cũ.

Anh mở cửa xe để Khương Niệm và Cát Mai phía , đưa họ về tú trang. Lúc Vương Vệ , Khương Niệm bước đến cửa xe nhỏ với Vương Vệ một câu: “Cảm ơn.”

Vương Vệ thể đến đây là ý của Chúc bí thư.

Vương Vệ gật đầu mỉm với Khương Niệm lái xe .

Lúc là nửa đêm canh ba, tòa nhà ký túc xá tối om. Cát Mai và Khương Niệm song song, đó ở tú trang Chúc bí thư với Khương Niệm câu ‘Không tồi’ chị Chúc bí thư và Khương Niệm thể quen .

Cát Mai hỏi, mà : “Bây giờ em cần nghĩ gì cả, cứ đến phòng chị ở , chừng lát nữa Lục Duật sẽ tìm đến đấy.”

Khương Niệm từ lúc đưa đến đồn công an vẫn luôn im lặng gì, cô gật gật đầu: “Vâng.”

Hai về đến ký túc xá, Cát Mai rót một cốc nước nóng đưa cho cô. Khương Niệm nhận lấy chiếc cốc tráng men ôm trong tay, nhiệt độ nóng hổi men theo lòng bàn tay lan tỏa m.á.u. Cô sụt sịt mũi, cúi đầu uống một ngụm nước.

Nếu hỏi bản cô, tối nay hối hận vì đ.á.n.h Tôn Oánh , Khương Niệm cảm thấy, lẽ cô sẽ hối hận.

Nếu thời gian trở lúc đó, khi cô còn tát Tôn Oánh thêm vài cái nữa.

Khương Niệm nhắm mắt , thở hắt một thấy tiếng bước chân dồn dập bên ngoài. Còn kịp để Cát Mai mở cửa, thấy giọng Lục Duật từ lầu truyền lên: “Khương Niệm——”

“Cô ở chỗ .”

Cát Mai vội vàng mở cửa gọi vọng xuống lầu, chỉ sợ ồn đ.á.n.h thức khác.

Gần như ngay khi Cát Mai dứt lời, tiếng bước chân dồn dập trong nháy mắt lao lên. Khương Niệm dậy thấy Lục Duật dừng ngoài cửa. Người đàn ông mặc quân phục, hàng mày nhíu , trán lấm tấm mồ hôi mỏng. Khoảnh khắc thấy Khương Niệm, sải bước tới ôm chầm lấy cô lòng, thở thô/suyễn vang lên bên tai cô: “Em ?”

Rõ ràng là trời lạnh, Khương Niệm nóng từ Lục Duật phả tới cho giật .

Cô mím mím môi, định , nhưng lời đến khóe miệng, vô dụng nghẹn ngào một tiếng.

Lúc đồng chí công an đưa từ ký túc xá Khương Niệm , lúc liên tục thẩm vấn cô cũng , ngay cả khi yên lặng một ở đây trong lòng cũng bình tĩnh. lúc Lục Duật ôm lòng, Khương Niệm bỗng nhiên cảm thấy vô cùng tủi .

Giống như đứa trẻ chịu uất ức cuối cùng cũng tìm chống lưng cho .

“Hai chuyện , phòng lấy nước rửa mặt.”

Cát Mai đóng cửa rời .

Trong phòng chỉ còn hai họ.

Đầu Khương Niệm vùi l.ồ.ng n.g.ự.c chấn động mạnh mẽ của Lục Duật, trong mắt rơm rớm nước mắt: “Em đ.á.n.h Tôn Oánh.”

Lục Duật hôn lên đầu cô, bàn tay vuốt ve dọc theo sống lưng Khương Niệm an ủi cô: “Không , cứ giao hết cho xử lý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-306.html.]

Tim Khương Niệm run lên, bàn tay đang trống dùng sức ôm lấy vòng eo săn chắc của đàn ông, tiếng nức nở khe khẽ nghèn nghẹn truyền . Lục Duật đưa tay giữ lấy gáy Khương Niệm, nắn nắn nơi chiếc cổ thon dài của cô, từng chút từng chút an ủi cô.

“Chị Cát kể rõ ngọn nguồn chuyện cho , những chuyện còn cứ giao cho , tối nay em ngủ một giấc thật ngon .”

“Vâng.”

Giọng Khương Niệm mang theo chút giọng mũi, mềm mại êm ái, mà lòng Lục Duật mềm nhũn.

Người đàn ông nâng khuôn mặt cô lên, hôn lên ch.óp mũi đỏ ửng của cô. Nhìn đôi mắt ươn ướt ửng đỏ của Khương Niệm, Lục Duật cúi hôn lên môi cô, mang theo sự an ủi, từng chút từng chút ngăn tiếng nức nở tràn từ/kẽ môi/cô, mãi đến khi thấy tiếng ‘ư hừ’ khẽ/rên của Khương Niệm, mới buông cô .

Không khí lập tức tràn phổi, Khương Niệm thở hổn hển vài , khuôn mặt còn đỏ hơn nãy.

Lục Duật xoa đầu cô: “Tối nay em cứ ngủ ở chỗ chị Cát , qua bên đây.”

Lúc Lục Duật đến cửa, Khương Niệm gọi : “Lục Duật.”

Người đàn ông một tay giữ cửa, đầu cô, trong đôi mắt lạnh lùng tuấn tú ngập tràn ý : “Sao thế?”

Khương Niệm mím môi: “Có cần em qua đó ? Dù em cũng là đương sự.”

Lục Duật đáp: “Không cần, em nghỉ ngơi cho .”

Mãi đến khi Lục Duật xa Cát Mai mới . Khương Niệm đặt cốc nước lên bàn, Cát Mai : “Ngủ , ngày mai chuyện sẽ chuyển biến.”

Khương Niệm trằn trọc cả đêm ngủ , mãi đến khi trời sáng bên Lục Duật cũng động tĩnh gì.

Cô trở dậy cùng Cát Mai phòng lấy nước rửa mặt. Cát Mai bảo cô cứ ở trong ký túc xá, chị lấy bữa sáng cho Khương Niệm. Một lúc Tô Na và Thư Tuyết qua xem Khương Niệm, hỏi tình hình bên đó. Khương Niệm ngậm miệng nhắc đến bất cứ chuyện gì, chỉ bên đó vẫn đang điều tra.

Ăn sáng xong, Khương Niệm và Tô Na bọn họ đến tú trang. Tú trang hôm nay bất ngờ ngoài dự đoán của Khương Niệm, ngoài Thư Tuyết chuyện với cô vài câu , Giả Viên và Dư Hà cũng tán gẫu với cô.

Khương Niệm mím môi một cái, tán gẫu với họ vài câu.

Cát Mai bảo Khương Niệm cứ ở tú trang đừng cả, chị đến bệnh viện xem tình hình. Gần trưa, Tô Na từ ngoài gian trong chạy : “Khương Niệm, Tôn Oánh và Ngô Hữu Sơn về , còn mấy cùng họ xưởng dệt nữa. thấy dáng vẻ của Tôn Oánh, chuyện gì cả.”

Lời của Tô Na dứt, bên ngoài bỗng vang lên một giọng quen thuộc.

“Khương Niệm, phiền cô cùng đến xưởng dệt một chuyến.”

Vén rèm cửa gian trong lên, bước chính là Tôn Viện. Cô Khương Niệm, mặt mang theo nụ : “Em gái hiểu chuyện, hết đến khác phạm sai lầm, đến lúc để nó đàng hoàng xin .”

Khương Niệm ngờ Tôn Viện tới.

Đi cùng còn Cát Mai. Tuy Cát Mai và Tôn Viện từng giao thiệp nhiều, nhưng hai cũng coi như quen mặt. Khương Niệm theo hai họ rời khỏi tú trang, Tô Na và những khác cũng nữa, khóa cửa tú trang cùng theo đến xưởng dệt.

 

 

Loading...