Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:13
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

—— Khương Niệm.

Nét chữ chút xiêu vẹo, khác với nét chữ của cô, thoạt , trông như mới chữ .

Khương Niệm trong nháy mắt nghĩ đến một 'Khương Niệm' khác.

Giờ khắc lòng hiếu kỳ chiến thắng đạo đức, cô xem 'Khương Niệm' cái gì, cô và 'Khương Niệm' rốt cuộc còn liên hệ gì? Càng năm bảy lượt mơ về thế kỷ mới?

mở trang đầu tiên, eo bỗng nhiên căng c.h.ặ.t, còn kịp phản ứng, gò má liền rơi xuống sự ướt át dày đặc.

Cảnh tượng mắt như quanh cảnh vỡ vụn tản biến mất, Khương Niệm mơ mơ màng màng mở mắt , thấy Lục Duật gần trong gang tấc, cô ngơ ngác chớp chớp mắt, giọng còn mang theo sự mềm mại trong giấc mộng: "Anh đang ?"

Lục Duật : "Tiếp tục chuyện tối qua xong."

Nửa đêm ngủ, ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, là đêm tân hôn, Lục Duật cho dù sức kiềm chế mạnh hơn nữa cũng đều ném đầu .

Bên ngoài trời tờ mờ sáng, rèm cửa che khuất ánh trăng nhẹ nhàng rọi .

Trong căn phòng lờ mờ tối, Lục Duật nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của Khương Niệm, hôn lên mắt cá chân cô một cái.

Ngón tay thô ráp của đàn ông khiến da đầu Khương Niệm tê dại, cô dùng sức nắm c.h.ặ.t gối đầu, đôi mắt ướt sũng, lúc động tình nước mắt trào khỏi hốc mắt, trượt qua vành tai, Lục Duật ôm eo bế Khương Niệm lên đặt .

Chiến trường từ giường đến bàn, từ gian ngoài đến phòng tắm.

Khương Niệm cảm thấy xương cốt đều mềm nhũn, cô vô lực liệt trong lòng Lục Duật, cảm thấy nhấc ngón tay cũng mệt, thấy Lục Duật vẫn ngừng nghỉ, giọng Khương Niệm mang theo tiếng nức nở: "Lục Duật..."

Lục Duật hôn lên môi cô, gân xanh trán căng cực c.h.ặ.t, dỗ dành bên tai Khương Niệm: "Sắp ."

Khương Niệm tưởng là sắp kết thúc thật, mang theo tâm trạng cuối cùng cũng thể ngủ nướng một giấc, kết quả Lục Duật mãi đến khi trời sáng choang mới buông tha cô.

Lục Duật bế Khương Niệm lên, lau rửa sạch sẽ cho cô đặt trong chăn, bờ vai thơm trắng nõn và khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lộ chăn đỏ, Lục Duật suýt chút nữa kiềm chế , khẽ c.ắ.n lên vai cô một cái, mổ nhẹ lên môi Khương Niệm: "Anh bữa sáng, em ngủ thêm lát nữa."

Khương Niệm mơ mơ màng màng lầm bầm một câu, xoay ngủ say sưa. Cô ngủ một giấc đến tận một giờ chiều mới tỉnh, còn tỉnh táo , Lục Duật bế lên, Khương Niệm còn chút ngơ ngác, nhất thời loại mờ mịt đang ở nơi nào, chăn bông đỏ từ vai trượt xuống, dấu vết yêu thương đột nhiên bại lộ trong khí.

Ngón tay thô ráp của Lục Duật ma sát làn da trơn mịn của Khương Niệm, cảm giác tê dại quen thuộc mà xa lạ trong nháy mắt xông đại não chậm chạp của Khương Niệm, cô gần như trong nháy mắt hồi thần, một phen kéo chăn bọc kín , một tay ngừng đẩy tay Lục Duật , đàn ông nhân cơ hội nắm lấy cổ tay, khiến cô động đậy .

Khương Niệm tủi Lục Duật, đôi mắt sáng ngời còn chút ướt át, đáng thương : "Em đói."

Cô thật Lục Duật lấy tinh lực lớn như , tối qua bọn Trần Nghiêu giày vò như thế, cứ như việc gì, từ rạng sáng chiến đến hừng đông, cô đến bây giờ còn hồi phục , cảm thấy xương cốt đều như rời từng mảnh, thì trông thần thanh khí sảng.

Lục Duật nhéo nhéo đầu ngón tay cô: "Dậy ăn cơm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-316.html.]

Anh lấy quần áo của Khương Niệm từ trong tủ đặt lên giường, Khương Niệm bọc chăn, chỉ lộ một cái đầu, đôi mắt tròn xoe chằm chằm : "Anh ngoài."

Đáy mắt Lục Duật trào ý : "Được."

Mặt Khương Niệm từ lúc tỉnh từng nguội , vẫn luôn nóng hầm hập, đợi Lục Duật đóng cửa , cô nhanh ch.óng xốc chăn lên mặc quần áo, kết quả cầm cái áo ba lỗ nhỏ trong tay, cửa phòng đóng mở , Khương Niệm thậm chí kịp che chắn, cứ như trực diện đụng trong đôi mắt đen thẫm của Lục Duật.

Khương Niệm:!

Cô lập tức hoảng loạn, vớ lấy cái chăn ôm , luống cuống tay chân, chỉ còn hai cẳng chân thon nhỏ đặt bên mép giường, làn da trắng nõn vương dấu vết cuộc mây mưa.

Tuy hai là vợ chồng , cũng thẳng thắn gặp .

Khương Niệm quả thực trần như nhộng mà bình tĩnh như , cô quẫn bách túm lấy góc chăn, thẹn giận : "Anh gõ cửa?"

Ánh mắt Lục Duật rơi đôi cẳng chân nhỏ run rẩy , đó về phía Khương Niệm: "Cái nên đều ."

Trong giọng mang theo ý .

Khương Niệm:...

Cô cúi đầu Lục Duật, ngón tay túm lấy chăn, từng chút từng chút che kín chân, Lục Duật : "Ăn màn thầu là mì sợi?"

Khương Niệm nhỏ giọng : "Màn thầu."

Cửa phòng đóng , Khương Niệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng mặc quần áo và giày , cô kéo rèm cửa , trong gương, cổ chi chít dấu vết, Khương Niệm nhíu mày, hất cằm lên nữa, cuối cùng lấy một chiếc khăn quàng cổ mỏng màu đỏ quàng lên cổ.

khỏi cửa phòng, thấy Lục Duật đang xào rau trong bếp, bóng lưng đàn ông cao lớn thon dài, vai rộng eo hẹp, lúc đầu Khương Niệm từng nghĩ sẽ gả cho Lục Duật, cô tới nơi chỉ một lòng nghĩ trở về, ngôi nhà mới xa lạ, đây là thuộc về cô và Lục Duật.

Là vợ chồng, còn là chú em chồng và chị dâu.

"Nước nóng ở trong phích, ăn cơm xong đưa em cung tiêu xã mua chút đồ, chúng xách đồ nhận cửa, đưa em gặp vợ chồng nhị đoàn đoàn trưởng một chút."

Lục Duật bưng thức ăn đặt lên bàn cơm, chiếc khăn quàng đỏ cổ Khương Niệm, khẽ ho một tiếng bưng màn thầu.

Đừng , Khương Niệm đến bây giờ vẫn còn mềm nhũn.

ghế đẩu, ăn cơm Lục Duật gắp cho cô, đàn ông ăn nhanh, một lát ăn xong, cô nuốt thức ăn trong miệng xuống, ngẩng đầu Lục Duật một cái, thấy một tia buồn ngủ, nhịn nghi hoặc: "Anh ngủ thêm lát nữa ?"

 

 

Loading...