Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:17
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu Khương Niệm vùi trong gối, hàm răng dùng sức c.ắ.n khăn gối, gian nan mím c.h.ặ.t tiếng mớ trong cổ họng.

như , nhưng .

Đến cuối cùng Khương Niệm cảm thấy cổ họng đều khàn đặc, cô mê ly trần nhà, Lục Duật xuất hiện trong tầm mắt, tức giận đầu thèm để ý đến , Lục Duật hôn lên ch.óp mũi cô: "Anh bế em phòng tắm."

Không hề quá đáng khi , Khương Niệm ngay cả ngón tay cũng mệt.

Lục Duật giúp cô rửa sạch sẽ, bế cô trong phòng, giọng Khương Niệm đều khàn khàn: "Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o."

Lục Duật : "Lần chú ý một chút."

Đôi mắt ướt sũng của Khương Niệm lập tức trừng lên: "Anh còn ?!"

Kết quả đàn ông hổ "ừ" một tiếng, tiếp lời: "Mãi mãi đều , mãi cho đến già."

Khương Niệm:...

Lúc trời chập choạng tối, con trai lớn của Hạ đoàn trưởng Hạ Minh tới gõ cửa, sắp ăn cơm , bảo hai bọn họ qua đó, Khương Niệm vô lực trong chăn, vẻ mặt oán hận trừng mắt Lục Duật: "Em đây?"

Lục Duật : "Anh với chị dâu Lan một tiếng, em buồn ngủ ngủ ."

"Không ."

Khương Niệm thở dài một : "Gả ngày đầu tiên giá, cái ."

Hơn nữa, chị dâu Lan và Hạ đoàn trưởng giúp bọn họ ít việc, loại chuyện càng thể thất lễ, chỉ là cô hiện tại xương cốt mềm nhũn, giọng cũng bình thường lắm, càng nghĩ càng giận, chân duỗi khỏi chăn đá Lục Duật hai cái, đàn ông dễ như trở bàn tay nắm lấy chân cô, giữa lông mày đều là ý : "Anh giúp em mặc quần áo."

Toàn Khương Niệm căng thẳng, vội vàng : "Em tự ."

Đợi cô mặc xong quần áo cùng Lục Duật ngoài, trời tối hẳn, hai đến nhà Hạ đoàn trưởng, cửa liền ngửi thấy mùi thịt thơm, Hạ Minh và Hạ Binh bưng bát đũa đặt lên bàn, thấy Lục Duật và Khương Niệm hai đồng thanh gọi một tiếng: "Chú Lục, thím Khương."

Lục Duật và Khương Niệm đáp một tiếng, Hạ đoàn trưởng ghế đẩu, bàn đặt một chai rượu trắng và hai cái ly rượu thủy tinh, Lục Duật Hạ đoàn trưởng liền : "Nào, hai hôm nay uống một trận cho ."

Lục Duật : "Được."

Khương Niệm:...

Lan Huệ bưng một đĩa cá , : "Đây vẫn là một con cá còn hôm qua, cô chú xem còn nguyên vẹn đấy." Nói xong đặt lên bàn.

Trên bàn cơm, Khương Niệm , trong quân đội trường học, hơn nữa còn lớp xóa mù chữ, trẻ con trong khu nhà đều ở trường học, mỗi tuần buổi sáng cũng sẽ vợ quân nhân đến lớp xóa mù chữ học tập, Lan Huệ hỏi Khương Niệm: "Ngày mai thứ hai , em cùng chị lớp xóa mù chữ ?"

Khương Niệm:...

cần, nhưng trong mắt Lục Duật và tất cả , cô là mù chữ, học vấn, chỉ từ nét chữ của 'Khương Niệm' trong mơ là thể , Lục Duật về phía Khương Niệm, thấp giọng : "Không thì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-320.html.]

"Lời thể như ." Lan Huệ tiếp lời: "Chị học mười ngày, bây giờ đều thể thuộc lòng một bài thơ , Khương Niệm còn trẻ, trí nhớ , chắc chắn học nhanh hơn, Khương Niệm, phụ nữ chúng cũng thể học chữ mà, ngày mai em cứ cùng bọn chị , lúc nhớ cầm theo quyển vở và cái b.út."

Khương Niệm kiên trì : "Vâng."

Lục Duật rũ mắt Khương Niệm, mắt cất giấu một bí mật, bí mật sẽ từ từ tìm hiểu, sẽ một ngày hé lộ.

Anh với Lan Huệ: "Chị dâu Lan, đợi thêm hai ngày nữa, ngày mai bọn em một chuyến đến tú trang."

Lan Huệ , gật đầu: " đúng, tú trang nhất định , xem hôm qua kết hôn mấy vị nữ đồng chí tú trang đối với vợ bao, luôn mồm là nhà đẻ của vợ , nhiều giúp vợ như , xem dám bắt nạt Khương Niệm ."

Lục Duật rũ mắt : "Không dám."

Hạ đoàn trưởng nhắc tới chuyện cũ: "Cậu năm nay về quê ?"

Lục Duật : "Về ."

Hạ đoàn trưởng lau mặt: "Nghĩ lúc đầu và Hứa Thành từng bước tới, thằng nhóc đó đó nếu xảy chuyện, bây giờ cũng giống ."

"Đáng tiếc."

Hạ đoàn trưởng uống một ly rượu, chép miệng hỏi: "Định khi nào đưa vợ về quê gặp hai cha con Hứa Thành ? Từ nhỏ ném cho cha Hứa Thành, bao nhiêu năm các cũng sớm một nhà, vợ mới cửa, cũng nên đưa về nhận cửa ."

Lông mày Lục Duật mấy thể thấy nhíu một cái, bưng rượu lên uống một cạn sạch: "Cuối năm về."

Khương Niệm cúi đầu, trong lòng chút chột .

Từ nhà Hạ đoàn trưởng trời muộn, Lục Duật vương mùi rượu nhàn nhạt, gió thổi qua tản ít, Khương Niệm lúc xương cốt vẫn còn mềm lắm, Lục Duật dắt về.

Nói là dắt, chi bằng sức lực Khương Niệm đều dựa Lục Duật, đàn ông như việc gì, đưa cô về đến nhà, cửa đóng , Khương Niệm liền Lục Duật đè lên ván cửa, cô Lục Duật ôm c.h.ặ.t, dùng sức ôm lấy.

"Khương Niệm"

Người đàn ông vùi đầu hõm cổ cô, giọng rượu hun qua mang theo sự khàn khàn từ tính đặc trưng: "Chuyện em là chị dâu , cho bọn Hạ đoàn trưởng."

Không , trong lòng vẫn sợ Khương Niệm chịu nổi sự dị nghị của tất cả , cuối cùng bỏ rời , so với mất cô, thà đem bí mật vĩnh viễn chôn giấu đáy lòng.

Anh thể đ.á.n.h cược bất cứ chuyện gì, thể chịu đựng sự dị nghị của tất cả , duy chỉ đối với chuyện của Khương Niệm là mười phần nắm chắc.

Khương Niệm ôm lấy Lục Duật, ở trong lòng khẽ : "Không ."

Có lẽ hôm nay giày vò Khương Niệm đủ , Lục Duật buổi tối hiếm khi buông tha cô, hai yên lặng giường, Khương Niệm gối lên cánh tay Lục Duật, ngón tay vẽ vòng tròn cơ bụng đàn ông, trong lòng còn yên lặng đếm.

 

 

Loading...