Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 326
Cập nhật lúc: 2026-03-04 00:25:24
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy cái nên đều , nhưng ban ngày ban mặt thế , còn, còn... Khương Niệm nào hổ, nhưng cô chống cự Lục Duật, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn Lục Duật ấn lấy, bôi t.h.u.ố.c cho chỗ đó.
Thuốc mát lạnh, mặt Khương Niệm nóng hầm hập.
Lục Duật cất t.h.u.ố.c mỡ , tiến lên ôm cả lẫn chăn lấy Khương Niệm, hôn lên tóc cô.
"Xin ."
Giọng đàn ông trầm thấp, mang theo vài phần tối nghĩa khàn khàn.
Khương Niệm yên lặng động đậy, nhất thời thế mà gì, Lục Duật nữa phá vỡ trầm mặc: "Anh sẽ chú ý."
Là quá nóng vội, đến mức cuối cùng cô thương.
Rèm cửa mở , bên ngoài nổi gió, Khương Niệm mím môi, tay cách chăn chọc chọc lên Lục Duật: "Em ."
Cô vẫn là đầu tiên thấy Lục Duật như , thế mà chút thích ứng.
Lục Duật ở một lát liền đến đoàn, Hà Nguyệt qua một chuyến thăm cô, hỏi tình trạng cơ thể cô, Khương Niệm đỡ hơn nhiều , buổi trưa Lục Duật mang cơm trưa từ nhà ăn về, Khương Niệm ăn xong, cách một thời gian uống t.h.u.ố.c.
Buổi tối Lục Duật về đón Khương Niệm đến nhà Hạ đoàn trưởng ăn cơm, chị dâu Lan xào ba món, Khương Niệm : "Cảm mạo đỡ chút nào ?"
Khương Niệm : "Đỡ hơn nhiều , hai ngày nay đang uống t.h.u.ố.c."
Thấy Khương Niệm còn quàng khăn, Lan Huệ cũng thêm gì, đoán chừng cô cảm mạo đỡ, lúc còn sợ lạnh, ăn xong cơm trưa hai về nhà, Lục Duật đun nước nóng cho Khương Niệm ngâm chân, da bắp chân trơn mịn, hai chân ngâm trong nước, lập tức nóng bao bọc, Lục Duật ngẩng đầu cô: "Nước nóng ?"
"Vừa vặn."
Khương Niệm mím môi một cái.
Buổi tối giường, Khương Niệm thấy Lục Duật cầm t.h.u.ố.c mỡ tới, lập tức túm lấy chăn, lúng túng hổ, Lục Duật đắp chăn lên Khương Niệm, nắm lấy hai cổ chân cô tách , : "Anh bôi t.h.u.ố.c cho em."
Khương Niệm:...
Cô túm lấy chăn trùm lên đầu, cố gắng lờ sự đụng chạm thường xuyên , mãi đến khi từng tia mát lạnh thấm da thịt, Khương Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, Lục Duật ba ngày nay ngủ ngon, đoán chừng là về đến nhà , vì bệnh tình Khương Niệm chuyển biến , đêm nay ngủ đến tự nhiên tỉnh, lúc mở mắt trời tờ mờ sáng, Khương Niệm gần như quấn , cánh tay mảnh khảnh ôm c.h.ặ.t lấy .
Lục Duật trở xoa xoa mái tóc xù của Khương Niệm, hôn lên môi cô một cái, dậy đắp chăn lên Khương Niệm, bôi chút t.h.u.ố.c cho cô.
Xúc cảm mát lạnh và sự tê dại dị thường cùng ập tới, Khương Niệm ưm một tiếng, tiếng suýt chút nữa khiến ý chí lực căng thẳng của Lục Duật phá phòng, cất t.h.u.ố.c mỡ , đắp chăn kỹ cho Khương Niệm phòng tắm, trời lạnh thế lăng là tắm nước lạnh.
Lục Duật lúc xong bữa sáng, Khương Niệm ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, cô thể cảm giác Lục Duật bôi t.h.u.ố.c cho cô , ăn sáng xong bên ngoài liền truyền đến tiếng của cảnh vệ viên: "Đồng chí Khương, phòng cảnh vụ điện thoại của cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-lam-chi-dau-cua-nam-chinh/chuong-326.html.]
Người đầu tiên Khương Niệm nghĩ đến là Cát Mai, hẳn là Đặng Kha tới .
Cô theo cảnh vệ viên đến phòng cảnh vụ, nhận điện thoại, bên truyền đến giọng của Cát Mai: "Khương Niệm, ngày mai thể tới tú trang ?"
Khương Niệm : "Có thể."
Sáng sớm hôm ăn cơm xong, Lục Duật lái xe đưa Khương Niệm đến tú trang, cố ý lái chậm, sợ Khương Niệm xóc, đưa cô đến nơi liền vội vàng trở về, trong tú trang ngoại trừ Dư Hà các cô đang thêu tranh ở gian trong, bên ngoài mấy , Cát Mai và Đặng Kha, còn một trợ lý của Đặng Kha là Hạ Hòa, hai còn là lãnh đạo cấp của Cát Mai.
Thấy Khương Niệm tới, Cát Mai bảo cô bên , Đặng Kha Khương Niệm: "Đã lâu gặp."
Khương Niệm : "Đã lâu gặp."
"Cô gầy hơn năm ngoái."
Đặng Kha một câu.
Khương Niệm sờ sờ mặt, lẽ liên quan đến trận ốm mấy ngày nay, hình như là gầy một chút, cô với Đặng Kha hai câu, đối với câu hỏi của lãnh đạo Khương Niệm cũng đối đáp trôi chảy, Cát Mai và Đặng Kha chuyện tranh thêu, Đặng Kha lúc mới bảo Hạ Hòa lấy bản vẽ .
Lần là một vụ ăn lớn, tám bức tranh thêu, trong đó hai bức nhất định do Khương Niệm đích thêu, hai bức tranh thêu cũng lớn, hơn nữa còn là tranh chân dung, một bức là cả nhà ba , một bức là hai cha con, Đặng Kha hỏi Khương Niệm: "Còn nhớ bức tranh ông lão thêu năm ngoái ?"
Khương Niệm gật đầu: "Nhớ."
Cát Mai cũng nhớ bức tranh thêu đó, đó là đầu tiên thêu chân dung kể từ khi chị tiếp xúc với tranh thêu.
Đặng Kha : "Đây là của ông lão, ông giá cao, chỉ đích danh đồng chí Khương của tú trang quốc doanh thêu."
Đặng Kha cảm thấy, Khương Niệm ở bên là nhân tài trọng dụng, cô từng nghĩ tới việc đưa Khương Niệm đến Cảng Thành phát triển, nhưng với tình hình hiện tại chút khó giải quyết, hơn nữa Khương Niệm chắc theo cô .
Lần Đặng Kha đến mang thêm cho tú trang quốc doanh một khoản lợi nhuận nhỏ, mà điều đối với thành tích năm của chủ nhiệm Cát sẽ thêm một nét hoa, hai vị lãnh đạo bên cạnh mặt đều nở hoa.
Đến trưa, Đặng Kha chủ, mời Cát Mai và Khương Niệm đến tiệm cơm Hồng Tinh, lấy quan hệ hợp tác ăn, chỉ luận bạn bè, các cô chọn chỗ cách cửa xa một chút, Đặng Kha với Khương Niệm và Cát Mai: "Đợi cơ hội, đưa các cô đến Cảng Thành dạo chơi."
Cát Mai : "Được."
Cảng Thành Khương Niệm ở thế kỷ mới từng qua, thời đại vẫn qua.
Tuy nhiên tình hình mắt, cô hẳn là thời gian cũng cơ hội , Đặng Kha và Cát Mai đều thuộc phong cách nữ cường nhân, hai ở cùng nhiều, khi đến sự phát triển bên phía Cảng Thành, Khương Niệm thấy sự yêu thích và mong đợi đối với bên đó trong mắt Cát Mai.
Quen lâu như , cô vẫn là đầu tiên thấy thần sắc ước ao đối với tương lai trong mắt Cát Mai.